[Tổng giám đốc Thương, tôi đã hoàn thành phương án rồi!]
Cô đặt điện thoại xuống, mở chiếc ghế gấp định chợp mắt một lúc thì điện thoại đặt trên bàn bỗng reo lên.
Tang Vãn cầm máy lên, lông mi khẽ run, rồi nhanh chóng gõ chữ: [Sao anh vẫn chưa ngủ? Thức đêm không tốt cho sức khoẻ đâu, đặc biệt là với người sắp bước sang tuổi ba mươi như anh.]
Gửi tin xong, Tang Vãn ôm điện thoại vào ngực, khóe môi khẽ cong lên.
Tang Vãn ngẩn ra, rõ ràng cô chỉ là chân thành quan tâm đến sức khỏe của anh, tại sao lại bị mắng?
Nhấn gửi, nhưng ngay sau đó, một dấu chấm than màu đỏ hiện lên.
Cô mím môi, ánh mắt ánh lên nụ cười, đặt điện thoại qua một bên rồi kéo chăn mỏng đắp lên người.
Trong thư phòng, Thương Dục Hoành ngồi trước bàn làm việc, đôi mắt đen sâu thẳm dán chặt vào màn hình, sắc mặt vô cùng khó chịu.
Ngửa cổ uống vài ngụm, vẫn thấy không thoải mái, lại bỏ thêm vài viên đá lạnh vào ly rượu, cảm giác đè nén trong lòng mới dần dịu xuống.
Đến giờ đi làm, cô nhanh chóng thu xếp rồi bắt đầu chuẩn bị cho buổi báo cáo hôm nay.
Cô ta cắn chặt môi nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Sài Thanh Oánh lắc đầu, trên mặt lộ rõ vẻ u sầu.
Một ý nghĩ điên rồ chợt nảy lên trong đầu Sài Thanh Oánh, hai bàn tay đặt sát theo đường chỉ quần cũng khẽ siết chặt lại.
Tang Vãn hoảng loạn đến muốn khóc, Sài Thanh Oánh vội bước đến: “Sao vậy?”
Tang Vãn quýnh lên như kiến bò trên chảo nóng, vò rối tóc, gần như muốn lật tung cả phòng thương hiệu lên: “Tài liệu mình in buổi sáng không thấy đâu nữa! Có ai thấy không?”
“Có khi cậu để nhầm ở đâu rồi? Thử tìm kỹ lại xem?” Sài Thanh Oánh nhìn đồng hồ, nói: “Không kịp rồi, Vãn Vãn, chúng ta phải qua đó thôi.”
Cánh cửa mở ra, cô nhìn thấy Thương Dục Hoành đang khoanh tay trước ngực. Anh mặc đồ tây chỉnh tề, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào màn hình lớn.
Biểu cảm của Tang Vãn trở nên phức tạp, Thương Dục Hoành khẽ nhíu mày, rồi mở lời: “Bắt đầu được rồi.”
Sài Thanh Oánh kéo tay cô lại, nhẹ giọng trấn an: “Mình đổi thứ tự với cậu, cậu mau đi in lại một bản đi.”
Ngay lúc đó, ở cửa phòng họp lại vang lên tiếng động nhẹ, Thương Dục Hoành ngẩng đầu nhìn theo, chỉ kịp thấy một bóng dáng nhỏ nhắn lướt qua.
Máy in công ty quá nhỏ và chậm, Tang Vãn vội xuống tầng, tay cầm điện thoại chạy băng qua đường đến tiệm in đối diện.
Trong lúc chờ đèn đỏ, cô tranh thủ gửi file cần in qua trợ lý tài liệu. Nhưng tay run một cái lại gửi nhầm cho Thương Dục Hoành.
Một lúc sau, Thương Dục Hoành nhắn lại: [?]
Ông chủ quán vội mở máy tính, tải mãi không thấy file, quay sang nhìn cô: “Cô gửi nhầm rồi à? Tôi không nhận được gì cả.”
Cô chẳng buồn đọc, chỉ lo gửi lại file cho ông chủ quán: “Giờ được rồi đó.”
Lúc này Tang Vãn mới mở lại đoạn trò chuyện với Thương Dục Hoành, gõ mấy chữ: [Gửi nhầm, xin thứ lỗi.]
Tang Vãn: [?]
Thương Dục Hoành: [Lại trốn việc?]
Thương Dục Hoành: [Tôi vừa đi ra.]
Lúc này trong phòng họp, các thực tập sinh lần lượt đã gần báo cáo xong, sắp đến lượt Sài Thanh Oánh. Cô ta ngồi thẳng người, nhắm mắt lại thật chặt rồi hít sâu một hơi.
Chờ mãi không thấy anh phản hồi, Tang Vãn khẽ cười, lại gửi thêm một tin: [Không ngờ anh còn có sở thích vào nhà vệ sinh nữ, thật là... lần đầu tôi gặp đấy.]
Đúng lúc đó, bản in cũng xong, Tang Vãn trả tiền rồi lại vội vàng chạy về.
[Tổng giám đốc Thương, tôi đã hoàn thành phương án rồi!]
Cô đặt điện thoại xuống, mở chiếc ghế gấp định chợp mắt một lúc thì điện thoại đặt trên bàn bỗng reo lên.
Tang Vãn cầm máy lên, lông mi khẽ run, rồi nhanh chóng gõ chữ: [Sao anh vẫn chưa ngủ? Thức đêm không tốt cho sức khoẻ đâu, đặc biệt là với người sắp bước sang tuổi ba mươi như anh.]
Gửi tin xong, Tang Vãn ôm điện thoại vào ngực, khóe môi khẽ cong lên.
Tang Vãn ngẩn ra, rõ ràng cô chỉ là chân thành quan tâm đến sức khỏe của anh, tại sao lại bị mắng?
Nhấn gửi, nhưng ngay sau đó, một dấu chấm than màu đỏ hiện lên.
Cô mím môi, ánh mắt ánh lên nụ cười, đặt điện thoại qua một bên rồi kéo chăn mỏng đắp lên người.
Trong thư phòng, Thương Dục Hoành ngồi trước bàn làm việc, đôi mắt đen sâu thẳm dán chặt vào màn hình, sắc mặt vô cùng khó chịu.
Ngửa cổ uống vài ngụm, vẫn thấy không thoải mái, lại bỏ thêm vài viên đá lạnh vào ly rượu, cảm giác đè nén trong lòng mới dần dịu xuống.
Đến giờ đi làm, cô nhanh chóng thu xếp rồi bắt đầu chuẩn bị cho buổi báo cáo hôm nay.
Cô ta cắn chặt môi nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Sài Thanh Oánh lắc đầu, trên mặt lộ rõ vẻ u sầu.
Một ý nghĩ điên rồ chợt nảy lên trong đầu Sài Thanh Oánh, hai bàn tay đặt sát theo đường chỉ quần cũng khẽ siết chặt lại.
Tang Vãn hoảng loạn đến muốn khóc, Sài Thanh Oánh vội bước đến: “Sao vậy?”
Tang Vãn quýnh lên như kiến bò trên chảo nóng, vò rối tóc, gần như muốn lật tung cả phòng thương hiệu lên: “Tài liệu mình in buổi sáng không thấy đâu nữa! Có ai thấy không?”
“Có khi cậu để nhầm ở đâu rồi? Thử tìm kỹ lại xem?” Sài Thanh Oánh nhìn đồng hồ, nói: “Không kịp rồi, Vãn Vãn, chúng ta phải qua đó thôi.”
Cánh cửa mở ra, cô nhìn thấy Thương Dục Hoành đang khoanh tay trước ngực. Anh mặc đồ tây chỉnh tề, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào màn hình lớn.
Biểu cảm của Tang Vãn trở nên phức tạp, Thương Dục Hoành khẽ nhíu mày, rồi mở lời: “Bắt đầu được rồi.”
Sài Thanh Oánh kéo tay cô lại, nhẹ giọng trấn an: “Mình đổi thứ tự với cậu, cậu mau đi in lại một bản đi.”
Ngay lúc đó, ở cửa phòng họp lại vang lên tiếng động nhẹ, Thương Dục Hoành ngẩng đầu nhìn theo, chỉ kịp thấy một bóng dáng nhỏ nhắn lướt qua.
Máy in công ty quá nhỏ và chậm, Tang Vãn vội xuống tầng, tay cầm điện thoại chạy băng qua đường đến tiệm in đối diện.
Trong lúc chờ đèn đỏ, cô tranh thủ gửi file cần in qua trợ lý tài liệu. Nhưng tay run một cái lại gửi nhầm cho Thương Dục Hoành.
Một lúc sau, Thương Dục Hoành nhắn lại: [?]
Ông chủ quán vội mở máy tính, tải mãi không thấy file, quay sang nhìn cô: “Cô gửi nhầm rồi à? Tôi không nhận được gì cả.”
Cô chẳng buồn đọc, chỉ lo gửi lại file cho ông chủ quán: “Giờ được rồi đó.”
Lúc này Tang Vãn mới mở lại đoạn trò chuyện với Thương Dục Hoành, gõ mấy chữ: [Gửi nhầm, xin thứ lỗi.]
Tang Vãn: [?]
Thương Dục Hoành: [Lại trốn việc?]
Thương Dục Hoành: [Tôi vừa đi ra.]
Lúc này trong phòng họp, các thực tập sinh lần lượt đã gần báo cáo xong, sắp đến lượt Sài Thanh Oánh. Cô ta ngồi thẳng người, nhắm mắt lại thật chặt rồi hít sâu một hơi.
Chờ mãi không thấy anh phản hồi, Tang Vãn khẽ cười, lại gửi thêm một tin: [Không ngờ anh còn có sở thích vào nhà vệ sinh nữ, thật là... lần đầu tôi gặp đấy.]
Đúng lúc đó, bản in cũng xong, Tang Vãn trả tiền rồi lại vội vàng chạy về.