Nuông Chiều

Lượt đọc: 930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
bận đi xem mắt

Dù đã thuộc làu trong lòng nhưng Tang Vãn vẫn không khỏi lo lắng sẽ có điều gì sơ suất xảy ra, cô chỉ có thể thầm nhẩm đi nhẩm lại trong đầu.

Trên màn hình lớn hiện lên bản trình chiếu PowerPoint của Sài Thanh Oánh. Tang Vãn đã chuẩn bị sẵn điện thoại để ghi lại khoảnh khắc lần đầu cô ấy báo cáo trên sân khấu nhưng lại trông thấy nội dung PPT kia chính là bản kế hoạch mà cô đã dốc sức suốt mấy tuần mới hoàn thành.

Bất chợt, tay run lên, chiếc điện thoại kẹp nơi đầu ngón tay rơi thẳng xuống đất. Âm thanh vang lên khiến mọi người đều quay đầu nhìn về phía cô.

Năm phút sau, phần báo cáo kết thúc. Sài Thanh Oánh cúi sâu người chào: “Trên đây là báo cáo thực tập của em, cảm ơn các vị lãnh đạo.”

Đôi mắt Sài Thanh Oánh mở to tròn xoe, lắp bắp nói đại một con số: “Mỗi kho khoảng 3000 chiếc.”

Đúng lúc này đến lượt Tang Vãn. Cô lập tức đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào Sài Thanh Oánh: “Ba ngàn chỉ là con số cung cấp cho đại lý, còn trong các nhà máy, tồn kho ít nhất là 30.000 chiếc.”

“Vì em đã đi đến từng nhà máy để thống kê.” Giọng Tang Vãn bình tĩnh, vừa nói vừa tiến gần về phía Sài Thanh Oánh.

Không ai biết rằng, mỗi cuối tuần Tang Vãn đều đến các nhà máy khác nhau để thu thập số liệu. Cô bắt đầu từ các thành phố lân cận, còn những nơi xa hơn thì đặt vé máy bay từ sớm, tranh thủ sau giờ tan làm thứ sáu lên đường, chủ nhật quay về. Mọi người vẫn tưởng cô chỉ nói suông.

“Từ nhà máy ở Ngọ Dương đến Hạ Vô, rồi cả nhà máy Giang Thủy...” Khóe môi Tang Vãn khẽ nhếch, ánh mắt thẳng thắn nhìn Sài Thanh Oánh.

Tang Vãn gật đầu, bê máy tính lên, cắm USB, đồng thời phát bản in kế hoạch cho từng vị lãnh đạo trong phòng.

Ngẩng đầu, lần đầu tiên cô không còn sợ hãi, giọng nói cũng lớn hơn hẳn: “Ngoài ra, em còn xây dựng một kế hoạch xử lý hàng tồn kho.”

Sài Thanh Oánh cũng lần đầu nhìn thấy Tang Vãn không còn nhút nhát yếu đuối như trước, trong lòng đầy ấm ức.

“Thương hiệu Mỹ Ích của chúng ta định vị là đồ ăn nhẹ lành mạnh cho mọi nhà, đối tượng người tiêu dùng rất đa dạng. Có thể sản phẩm này chỉ là đang tiếp cận sai nhóm khách hàng, chúng ta có thể cải thiện từ bao bì để tìm đúng đối tượng phù hợp.” Đây là giải pháp mà Tang Vãn đưa ra.

“Cụ thể hơn chút nữa.” Thương Dục Hoành cuối cùng cũng lên tiếng, những đốt ngón tay gầy guộc kẹp một cây bút thép, tóc được vuốt keo chỉnh tề, giọng điệu bình thản.

Mái tóc ngắn ngang vai được cô buộc gọn lên hết, để lộ chiếc cổ dài trắng nõn. Cô đẩy nhẹ gọng kính màu trà trên sống mũi, đôi mắt cong cong như trăng non.

Rời khỏi phòng họp, Tang Vãn đứng ở cửa thang máy mãi không đi, dường như đang chờ ai. Mãi đến khi mọi người gần đi hết, Thương Dục Hoành mới ung dung bước ra khỏi phòng.

Thương Dục Hoành nhướng mày, dùng ánh mắt kiểu như đang nhìn kẻ ngốc mà nhìn cô: “Kết quả đánh giá sẽ do phòng nhân sự công bố. Tôi sẽ không mở ‘cửa sau’ cho cô đâu.” Anh hất nhẹ mi mắt, ánh nhìn sắc bén.

“Bỏ cái từ ‘ngài’ đi, nghe chối tai.” Anh bực bội phản bác.

Thương Dục Hoành liếc sang với ánh mắt tự hiểu đi, Tang Vãn lập tức im bặt rồi thận trọng lên tiếng: “Có thể rảnh rỗi ăn với tôi một bữa cơm được không?”

Tang Vãn nghĩ một lát cũng đoán ra lý do anh từ chối, ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi thấy anh sau khi tan làm cũng đi một mình, hay là cho tôi một cơ hội nhé?”

Tang Vãn cũng nhanh chóng bước theo, thấy anh ấn tầng thì cũng đi theo xuống: “Bận đi xem mắt à?”

Tang Vãn quay lại phòng thương hiệu, lấy đồ đạc ở chỗ ngồi. Vừa quay đầu liền chạm phải ánh mắt ươn ướt của Sài Thanh Oánh. Cô ta mấp máy môi nhưng cuối cùng vẫn không nói nên lời.

“Không như thế nào?” Tang Vãn đẩy cô ta ra.

Đột nhiên, như nhớ ra điều gì đó, cô ta vội ngậm miệng, đôi mắt ngấn nước nhìn Tang Vãn cầu xin: “Xin cậu đừng giận mình vì chuyện này.”

Ra khỏi công ty, đập vào mắt cô là chiếc Cayenne màu đen quen thuộc, Tang Vãn nhanh chân bước tới.

Dù đã thuộc làu trong lòng nhưng Tang Vãn vẫn không khỏi lo lắng sẽ có điều gì sơ suất xảy ra, cô chỉ có thể thầm nhẩm đi nhẩm lại trong đầu.

Trên màn hình lớn hiện lên bản trình chiếu PowerPoint của Sài Thanh Oánh. Tang Vãn đã chuẩn bị sẵn điện thoại để ghi lại khoảnh khắc lần đầu cô ấy báo cáo trên sân khấu nhưng lại trông thấy nội dung PPT kia chính là bản kế hoạch mà cô đã dốc sức suốt mấy tuần mới hoàn thành.

Bất chợt, tay run lên, chiếc điện thoại kẹp nơi đầu ngón tay rơi thẳng xuống đất. Âm thanh vang lên khiến mọi người đều quay đầu nhìn về phía cô.

Năm phút sau, phần báo cáo kết thúc. Sài Thanh Oánh cúi sâu người chào: “Trên đây là báo cáo thực tập của em, cảm ơn các vị lãnh đạo.”

Đôi mắt Sài Thanh Oánh mở to tròn xoe, lắp bắp nói đại một con số: “Mỗi kho khoảng 3000 chiếc.”

Đúng lúc này đến lượt Tang Vãn. Cô lập tức đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào Sài Thanh Oánh: “Ba ngàn chỉ là con số cung cấp cho đại lý, còn trong các nhà máy, tồn kho ít nhất là 30.000 chiếc.”

“Vì em đã đi đến từng nhà máy để thống kê.” Giọng Tang Vãn bình tĩnh, vừa nói vừa tiến gần về phía Sài Thanh Oánh.

Không ai biết rằng, mỗi cuối tuần Tang Vãn đều đến các nhà máy khác nhau để thu thập số liệu. Cô bắt đầu từ các thành phố lân cận, còn những nơi xa hơn thì đặt vé máy bay từ sớm, tranh thủ sau giờ tan làm thứ sáu lên đường, chủ nhật quay về. Mọi người vẫn tưởng cô chỉ nói suông.

“Từ nhà máy ở Ngọ Dương đến Hạ Vô, rồi cả nhà máy Giang Thủy...” Khóe môi Tang Vãn khẽ nhếch, ánh mắt thẳng thắn nhìn Sài Thanh Oánh.

Tang Vãn gật đầu, bê máy tính lên, cắm USB, đồng thời phát bản in kế hoạch cho từng vị lãnh đạo trong phòng.

Ngẩng đầu, lần đầu tiên cô không còn sợ hãi, giọng nói cũng lớn hơn hẳn: “Ngoài ra, em còn xây dựng một kế hoạch xử lý hàng tồn kho.”

Sài Thanh Oánh cũng lần đầu nhìn thấy Tang Vãn không còn nhút nhát yếu đuối như trước, trong lòng đầy ấm ức.

“Thương hiệu Mỹ Ích của chúng ta định vị là đồ ăn nhẹ lành mạnh cho mọi nhà, đối tượng người tiêu dùng rất đa dạng. Có thể sản phẩm này chỉ là đang tiếp cận sai nhóm khách hàng, chúng ta có thể cải thiện từ bao bì để tìm đúng đối tượng phù hợp.” Đây là giải pháp mà Tang Vãn đưa ra.

“Cụ thể hơn chút nữa.” Thương Dục Hoành cuối cùng cũng lên tiếng, những đốt ngón tay gầy guộc kẹp một cây bút thép, tóc được vuốt keo chỉnh tề, giọng điệu bình thản.

Mái tóc ngắn ngang vai được cô buộc gọn lên hết, để lộ chiếc cổ dài trắng nõn. Cô đẩy nhẹ gọng kính màu trà trên sống mũi, đôi mắt cong cong như trăng non.

Rời khỏi phòng họp, Tang Vãn đứng ở cửa thang máy mãi không đi, dường như đang chờ ai. Mãi đến khi mọi người gần đi hết, Thương Dục Hoành mới ung dung bước ra khỏi phòng.

Thương Dục Hoành nhướng mày, dùng ánh mắt kiểu như đang nhìn kẻ ngốc mà nhìn cô: “Kết quả đánh giá sẽ do phòng nhân sự công bố. Tôi sẽ không mở ‘cửa sau’ cho cô đâu.” Anh hất nhẹ mi mắt, ánh nhìn sắc bén.

“Bỏ cái từ ‘ngài’ đi, nghe chối tai.” Anh bực bội phản bác.

Thương Dục Hoành liếc sang với ánh mắt tự hiểu đi, Tang Vãn lập tức im bặt rồi thận trọng lên tiếng: “Có thể rảnh rỗi ăn với tôi một bữa cơm được không?”

Tang Vãn nghĩ một lát cũng đoán ra lý do anh từ chối, ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi thấy anh sau khi tan làm cũng đi một mình, hay là cho tôi một cơ hội nhé?”

Tang Vãn cũng nhanh chóng bước theo, thấy anh ấn tầng thì cũng đi theo xuống: “Bận đi xem mắt à?”

Tang Vãn quay lại phòng thương hiệu, lấy đồ đạc ở chỗ ngồi. Vừa quay đầu liền chạm phải ánh mắt ươn ướt của Sài Thanh Oánh. Cô ta mấp máy môi nhưng cuối cùng vẫn không nói nên lời.

“Không như thế nào?” Tang Vãn đẩy cô ta ra.

Đột nhiên, như nhớ ra điều gì đó, cô ta vội ngậm miệng, đôi mắt ngấn nước nhìn Tang Vãn cầu xin: “Xin cậu đừng giận mình vì chuyện này.”

Ra khỏi công ty, đập vào mắt cô là chiếc Cayenne màu đen quen thuộc, Tang Vãn nhanh chân bước tới.

« Lùi
Tiến »