Nuông Chiều

Lượt đọc: 932 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
mời ăn

“Vẫn chưa đi à, tổng giám đốc Thương.” Tang Vãn hơi khom người, cố gắng nhìn ngang bằng với anh.

“Không có gì.” Tang Vãn cười gượng hai tiếng, lùi lại mấy bước.

Hai người cứ thế giằng co, đến khi điếu thuốc cháy hết, Thương Dục Hoành tiện tay dụi tàn thuốc vào gạt tàn rồi khởi động xe định rời đi.

Thương Dục Hoành hơi nhướng mi, một cơn gió nhẹ thổi qua làm tóc mái anh khẽ bay: “Lại muốn quá giang à?”

Thương Dục Hoành mở khóa xe: “Tính tiền theo đồng hồ.”

Cô nói rất chân thành, thậm chí còn chắp tay trước ngực, hướng về phía anh cúi đầu vái một cái.

“Có bệnh thì đi uống thuốc đi.” Giọng anh lạnh tanh, cực kỳ khó chịu với dáng vẻ điên điên khùng khùng của cô cả ngày.

Thương Dục Hoành nhìn thẳng phía trước, đạp nhẹ chân ga, một lúc sau, khóe môi khẽ nhếch lên: “Được thôi.”

Cuối cùng cô cũng dũng cảm bước ra bước đầu tiên. Chỉ cần Thương Dục Hoành dần dần tiếp nhận cô, cô sẽ có thể bắt đầu bước kế tiếp trong kế hoạch.

Ngẩng đầu nhìn nhà hàng hiện ra trước mắt, suýt chút nữa cô không thở nổi.

“Không biết đường à?” Thương Dục Hoành vừa đỗ xe xong đã thấy cô còn đứng yên tại chỗ, giọng nói chầm chậm vang lên.

Cô nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc rồi nhanh chóng dời ánh mắt đi chỗ khác.

Vào trong nhà hàng, Tang Vãn cầm lấy quyển thực đơn đắt hơn cả mạng mình, gương mặt nhăn nhó như khổ qua.

Thương Dục Hoành trông như khách quen ở đây, dựa theo khẩu vị thường ngày mà gọi món, suốt quá trình chẳng thèm nhìn biểu cảm của Tang Vãn, thật sự chẳng khách sáo gì.

Cô lắc đầu, mặt như tro tàn, giơ tay chỉ bừa một dòng tiếng Pháp: “Cái này đi, cảm ơn.”

Thương Dục Hoành thấy vậy, liếc nhìn cô, khóe môi cong lên một nụ cười mang ý trêu chọc nhưng không nói gì.

Thương Dục Hoành cầm ly nước trên bàn, nhấp một ngụm: “Nói trước nhé, ai gọi món nào thì tự ăn món đó.”

Cô ngẩn người, cau mày trừng anh: “Chưa ăn mà đã sợ người ta giành rồi à?”

“Được.” Thương Dục Hoành hừ khẽ một tiếng từ mũi.

Cô nhìn đồng hồ, đã bốn mươi phút trôi qua từ lúc gọi món. Cô chống cằm lặng lẽ quan sát người đàn ông đối diện đang dùng bữa.

Tang Vãn đói đến nỗi bụng dán lưng, chẳng có tâm trạng nào để nghe, còn Thương Dục Hoành thì ngược lại, không chỉ nghe nghiêm túc mà còn khẽ gõ nhịp bằng đầu ngón tay lên bàn.

“Merci.” Thương Dục Hoành mặt không biểu cảm, cũng lễ phép đáp lại bằng tiếng Pháp.

Cho đến khi thấy Thương Dục Hoành dùng khăn ăn lau vết dầu bên miệng, định đứng dậy rời đi, cô mới cất tiếng hỏi: “Tôi còn chưa có món, anh định đi rồi à?”

Tang Vãn cũng vội đứng dậy, chạy tới níu tay áo anh: “Đừng, chờ tôi với...”

“Cô ấy trả.” Thương Dục Hoành vắt áo vest lên khuỷu tay, nói xong liền quay người đi ra cửa.

Thấy cô lộ vẻ bàng hoàng, nhân viên phục vụ kiên nhẫn giải thích: “Bàn quý khách gọi món ốc sên kiểu Pháp, cá phi lê áp chảo, súp hải sản Basque, bánh mặn cá hồi rau chân vịt... và một bản Giao hưởng Tây Ban Nha.”

Vậy là món cô chỉ bừa khi nãy là... một bản nhạc?

Thương Dục Hoành nhún vai, dáng vẻ như chẳng liên quan gì đến mình khiến Tang Vãn tức đến muốn đập anh tại chỗ.

Tang Vãn cúi đầu, đẩy nhẹ gọng kính, nhất thời không biết phải làm gì.

“Quẹt thẻ của tôi đi.” Một giọng nữ dịu dàng thanh lạnh bất ngờ vang lên bên tai.

Thương Dục Hoành đang cúi đầu trả lời tin nhắn công việc, nghe thấy giọng nói đó cũng ngẩng đầu lên tìm kiếm.

Cô vẫn cầm tờ hóa đơn trong tay, giọng nói chân thành: “Mình có thể trao đổi liên lạc không ạ?”

“Chị ơi, để em mời chị đi ăn khuya nha?” Tang Vãn cười tươi tắn, nhất quyết không chịu buông tay chị ấy ra.

“Vẫn chưa đi à, tổng giám đốc Thương.” Tang Vãn hơi khom người, cố gắng nhìn ngang bằng với anh.

“Không có gì.” Tang Vãn cười gượng hai tiếng, lùi lại mấy bước.

Hai người cứ thế giằng co, đến khi điếu thuốc cháy hết, Thương Dục Hoành tiện tay dụi tàn thuốc vào gạt tàn rồi khởi động xe định rời đi.

Thương Dục Hoành hơi nhướng mi, một cơn gió nhẹ thổi qua làm tóc mái anh khẽ bay: “Lại muốn quá giang à?”

Thương Dục Hoành mở khóa xe: “Tính tiền theo đồng hồ.”

Cô nói rất chân thành, thậm chí còn chắp tay trước ngực, hướng về phía anh cúi đầu vái một cái.

“Có bệnh thì đi uống thuốc đi.” Giọng anh lạnh tanh, cực kỳ khó chịu với dáng vẻ điên điên khùng khùng của cô cả ngày.

Thương Dục Hoành nhìn thẳng phía trước, đạp nhẹ chân ga, một lúc sau, khóe môi khẽ nhếch lên: “Được thôi.”

Cuối cùng cô cũng dũng cảm bước ra bước đầu tiên. Chỉ cần Thương Dục Hoành dần dần tiếp nhận cô, cô sẽ có thể bắt đầu bước kế tiếp trong kế hoạch.

Ngẩng đầu nhìn nhà hàng hiện ra trước mắt, suýt chút nữa cô không thở nổi.

“Không biết đường à?” Thương Dục Hoành vừa đỗ xe xong đã thấy cô còn đứng yên tại chỗ, giọng nói chầm chậm vang lên.

Cô nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc rồi nhanh chóng dời ánh mắt đi chỗ khác.

Vào trong nhà hàng, Tang Vãn cầm lấy quyển thực đơn đắt hơn cả mạng mình, gương mặt nhăn nhó như khổ qua.

Thương Dục Hoành trông như khách quen ở đây, dựa theo khẩu vị thường ngày mà gọi món, suốt quá trình chẳng thèm nhìn biểu cảm của Tang Vãn, thật sự chẳng khách sáo gì.

Cô lắc đầu, mặt như tro tàn, giơ tay chỉ bừa một dòng tiếng Pháp: “Cái này đi, cảm ơn.”

Thương Dục Hoành thấy vậy, liếc nhìn cô, khóe môi cong lên một nụ cười mang ý trêu chọc nhưng không nói gì.

Thương Dục Hoành cầm ly nước trên bàn, nhấp một ngụm: “Nói trước nhé, ai gọi món nào thì tự ăn món đó.”

Cô ngẩn người, cau mày trừng anh: “Chưa ăn mà đã sợ người ta giành rồi à?”

“Được.” Thương Dục Hoành hừ khẽ một tiếng từ mũi.

Cô nhìn đồng hồ, đã bốn mươi phút trôi qua từ lúc gọi món. Cô chống cằm lặng lẽ quan sát người đàn ông đối diện đang dùng bữa.

Tang Vãn đói đến nỗi bụng dán lưng, chẳng có tâm trạng nào để nghe, còn Thương Dục Hoành thì ngược lại, không chỉ nghe nghiêm túc mà còn khẽ gõ nhịp bằng đầu ngón tay lên bàn.

“Merci.” Thương Dục Hoành mặt không biểu cảm, cũng lễ phép đáp lại bằng tiếng Pháp.

Cho đến khi thấy Thương Dục Hoành dùng khăn ăn lau vết dầu bên miệng, định đứng dậy rời đi, cô mới cất tiếng hỏi: “Tôi còn chưa có món, anh định đi rồi à?”

Tang Vãn cũng vội đứng dậy, chạy tới níu tay áo anh: “Đừng, chờ tôi với...”

“Cô ấy trả.” Thương Dục Hoành vắt áo vest lên khuỷu tay, nói xong liền quay người đi ra cửa.

Thấy cô lộ vẻ bàng hoàng, nhân viên phục vụ kiên nhẫn giải thích: “Bàn quý khách gọi món ốc sên kiểu Pháp, cá phi lê áp chảo, súp hải sản Basque, bánh mặn cá hồi rau chân vịt... và một bản Giao hưởng Tây Ban Nha.”

Vậy là món cô chỉ bừa khi nãy là... một bản nhạc?

Thương Dục Hoành nhún vai, dáng vẻ như chẳng liên quan gì đến mình khiến Tang Vãn tức đến muốn đập anh tại chỗ.

Tang Vãn cúi đầu, đẩy nhẹ gọng kính, nhất thời không biết phải làm gì.

“Quẹt thẻ của tôi đi.” Một giọng nữ dịu dàng thanh lạnh bất ngờ vang lên bên tai.

Thương Dục Hoành đang cúi đầu trả lời tin nhắn công việc, nghe thấy giọng nói đó cũng ngẩng đầu lên tìm kiếm.

Cô vẫn cầm tờ hóa đơn trong tay, giọng nói chân thành: “Mình có thể trao đổi liên lạc không ạ?”

“Chị ơi, để em mời chị đi ăn khuya nha?” Tang Vãn cười tươi tắn, nhất quyết không chịu buông tay chị ấy ra.

« Lùi
Tiến »