Nuông Chiều

Lượt đọc: 934 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
em thích anh ấy à?

Trên mặt cô vẫn giữ nụ cười dịu dàng nhưng trong lòng cô đã bắt đầu tính toán. Mọi người xung quanh đều vô hình trung gợi ý rằng khi còn sống, cha cô từng có mối quan hệ làm ăn thân thiết với Thương Dục Hoành, vậy thì cơ hội này, cô sao có thể để vuột mất?

Đúng lúc đó điện thoại của Thương Dục Hoành vang lên, anh không hề né tránh, cứ thế đường hoàng bắt máy: “Không đi, không rảnh.”

Cúp điện thoại, anh bấm khóa xe: “Không đi, bận.”

“Biết rồi.” Mọi người cứ tưởng Thương Dục Hoành sẽ không đáp lại, ai ngờ anh vẫn như mọi khi, hờ hững buông một câu.

“Chị, hai người quen nhau bao lâu rồi? Anh ấy luôn lạnh lùng vậy sao?”

“... Hả?” Tang Vãn ngơ ngác.

“Vậy mình ngồi ăn ở đây… có hơi không hợp với thân phận chị không?” Tang Vãn hơi ái ngại hỏi.

Tang Vãn cũng bật cười, rồi cúi đầu tiếp tục ăn.

Đúng lúc Tang Vãn đang cắn phải miếng ớt cay, sặc đến nỗi nước mắt rưng rưng. Hàn Thanh Đại vội rót cho cô một ly nước ấm, ánh mắt chăm chú dõi theo từng cử động.

Cô còn ho vài tiếng, đưa tay vỗ nhẹ ngực để dễ thở hơn.

Tang Vãn nghẹn lời, mặt đỏ bừng, không nói thêm được câu nào.

Kết quả đợt đánh giá đã được thông báo qua email, Tang Vãn ngồi ở chỗ làm, tim như bị siết chặt.

Trang cuối cùng cũng hiện lên, tên cô nổi bật ở vị trí thứ hai. Tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được gỡ xuống.

Lúc đó, anh đang ở sân bay chuẩn bị lên máy bay. Ngay trước khi tắt điện thoại, tin nhắn từ Tang Vãn hiện lên.

[Tổng Giám đốc Thương, tôi được hạng hai đó!]

Chưa thấy phản hồi từ Thương Dục Hoành, cô đã thấy Sài Thanh Oánh mặt mày ủ rũ đi đến nhưng Tang Vãn không để tâm.

Sài Thanh Oánh bỗng bật khóc rồi quỳ sụp trước mặt Tang Vãn, níu lấy tay cô van xin.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào câu nói của Sài Thanh Oánh: “Cậu không phải người thân của giám đốc Lê sao?”

“Cái phương án lần trước biết đâu cũng là ý tưởng của giám đốc Lê.”

Lời bàn tán mỗi lúc một nhiều, Tang Vãn nghe mà không biết nên phản bác thế nào.

Lê Hàm từ trong văn phòng nhìn thấy bên ngoài xôn xao, nhíu chặt mày, mang giày cao gót bước ra: “Không ai có việc gì làm à?”

Tang Vãn không muốn giải thích gì thêm, cầm điện thoại chạy đi. Cô không biết nên đi đâu, cũng không muốn đi thang máy, chỉ có thể dùng việc leo cầu thang để trấn an bản thân.

Ánh mắt Tang Vãn mờ mịt, vén tóc, lúc này mới tỉnh táo lại: “Tôi không tìm anh ấy... Tôi đi nhầm tầng rồi...”

Mở điện thoại, vẫn chưa có tin nhắn nào. Tang Vãn quyết định chia sẻ chuyện buồn này với Thịnh Sơ và Hạ Ly.

Ngẩng đầu, ánh mắt cô bất ngờ chạm phải một đôi mắt đen sâu thẳm, Tang Vãn sững lại: “Không phải anh đi công tác rồi sao?”

“Ồ.” Tang Vãn tắt màn hình điện thoại: “Vậy sao anh không đợi ở sân bay?”

“Cô ngốc à?”

Anh không muốn phí lời, nhấc chân bước lên cầu thang: “Tránh ra, đừng chắn đường.”

Một tiếng trước, Thương Dục Hoành chuẩn bị lên máy bay thì nhận được cuộc gọi từ thư ký, nhắc anh kiểm tra hợp đồng ký kết vừa gửi qua email.

Trên diễn đàn công ty, có người đã bóc phốt thân phận thật của thực tập sinh Tang Vãn, bịa đặt rằng cô nhờ thủ đoạn và “quy tắc ngầm” mới có được phương án dự án. Thậm chí còn moi cả hoàn cảnh gia đình và chuyện cha cô - Tang Cảnh Tư - lên mạng.

Thương Dục Hoành tiếp tục bước lên vài bậc thang, thấy người phía sau vẫn chưa theo kịp, anh dừng lại, quay đầu: “Ngẩn người gì thế?”

Trên mặt cô vẫn giữ nụ cười dịu dàng nhưng trong lòng cô đã bắt đầu tính toán. Mọi người xung quanh đều vô hình trung gợi ý rằng khi còn sống, cha cô từng có mối quan hệ làm ăn thân thiết với Thương Dục Hoành, vậy thì cơ hội này, cô sao có thể để vuột mất?

Đúng lúc đó điện thoại của Thương Dục Hoành vang lên, anh không hề né tránh, cứ thế đường hoàng bắt máy: “Không đi, không rảnh.”

Cúp điện thoại, anh bấm khóa xe: “Không đi, bận.”

“Biết rồi.” Mọi người cứ tưởng Thương Dục Hoành sẽ không đáp lại, ai ngờ anh vẫn như mọi khi, hờ hững buông một câu.

“Chị, hai người quen nhau bao lâu rồi? Anh ấy luôn lạnh lùng vậy sao?”

“... Hả?” Tang Vãn ngơ ngác.

“Vậy mình ngồi ăn ở đây… có hơi không hợp với thân phận chị không?” Tang Vãn hơi ái ngại hỏi.

Tang Vãn cũng bật cười, rồi cúi đầu tiếp tục ăn.

Đúng lúc Tang Vãn đang cắn phải miếng ớt cay, sặc đến nỗi nước mắt rưng rưng. Hàn Thanh Đại vội rót cho cô một ly nước ấm, ánh mắt chăm chú dõi theo từng cử động.

Cô còn ho vài tiếng, đưa tay vỗ nhẹ ngực để dễ thở hơn.

Tang Vãn nghẹn lời, mặt đỏ bừng, không nói thêm được câu nào.

Kết quả đợt đánh giá đã được thông báo qua email, Tang Vãn ngồi ở chỗ làm, tim như bị siết chặt.

Trang cuối cùng cũng hiện lên, tên cô nổi bật ở vị trí thứ hai. Tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được gỡ xuống.

Lúc đó, anh đang ở sân bay chuẩn bị lên máy bay. Ngay trước khi tắt điện thoại, tin nhắn từ Tang Vãn hiện lên.

[Tổng Giám đốc Thương, tôi được hạng hai đó!]

Chưa thấy phản hồi từ Thương Dục Hoành, cô đã thấy Sài Thanh Oánh mặt mày ủ rũ đi đến nhưng Tang Vãn không để tâm.

Sài Thanh Oánh bỗng bật khóc rồi quỳ sụp trước mặt Tang Vãn, níu lấy tay cô van xin.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào câu nói của Sài Thanh Oánh: “Cậu không phải người thân của giám đốc Lê sao?”

“Cái phương án lần trước biết đâu cũng là ý tưởng của giám đốc Lê.”

Lời bàn tán mỗi lúc một nhiều, Tang Vãn nghe mà không biết nên phản bác thế nào.

Lê Hàm từ trong văn phòng nhìn thấy bên ngoài xôn xao, nhíu chặt mày, mang giày cao gót bước ra: “Không ai có việc gì làm à?”

Tang Vãn không muốn giải thích gì thêm, cầm điện thoại chạy đi. Cô không biết nên đi đâu, cũng không muốn đi thang máy, chỉ có thể dùng việc leo cầu thang để trấn an bản thân.

Ánh mắt Tang Vãn mờ mịt, vén tóc, lúc này mới tỉnh táo lại: “Tôi không tìm anh ấy... Tôi đi nhầm tầng rồi...”

Mở điện thoại, vẫn chưa có tin nhắn nào. Tang Vãn quyết định chia sẻ chuyện buồn này với Thịnh Sơ và Hạ Ly.

Ngẩng đầu, ánh mắt cô bất ngờ chạm phải một đôi mắt đen sâu thẳm, Tang Vãn sững lại: “Không phải anh đi công tác rồi sao?”

“Ồ.” Tang Vãn tắt màn hình điện thoại: “Vậy sao anh không đợi ở sân bay?”

“Cô ngốc à?”

Anh không muốn phí lời, nhấc chân bước lên cầu thang: “Tránh ra, đừng chắn đường.”

Một tiếng trước, Thương Dục Hoành chuẩn bị lên máy bay thì nhận được cuộc gọi từ thư ký, nhắc anh kiểm tra hợp đồng ký kết vừa gửi qua email.

Trên diễn đàn công ty, có người đã bóc phốt thân phận thật của thực tập sinh Tang Vãn, bịa đặt rằng cô nhờ thủ đoạn và “quy tắc ngầm” mới có được phương án dự án. Thậm chí còn moi cả hoàn cảnh gia đình và chuyện cha cô - Tang Cảnh Tư - lên mạng.

Thương Dục Hoành tiếp tục bước lên vài bậc thang, thấy người phía sau vẫn chưa theo kịp, anh dừng lại, quay đầu: “Ngẩn người gì thế?”

« Lùi
Tiến »