Nuông Chiều

Lượt đọc: 936 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
tôi dạy cô như vậy sao

Thương Dục Hoành không trả lời cô, chỉ lặng lẽ bước đi trên con đường, khi đi ngang qua văn phòng tổng giám đốc cũng chẳng dừng lại. Mãi cho đến khi cánh cửa sân thượng mở ra, hai người một trước một sau bước vào, anh mới quay đầu lại nhìn cô.

Tang Vãn thoáng sững người, trầm mặc một lát rồi gật đầu thật mạnh.

Tang Vãn nghi hoặc: “Anh đã giỏi giang như vậy rồi, vẫn cần nơi này để trút bỏ cảm xúc ư?”

“Tôi... Tôi không có bản lĩnh như anh, tôi sợ gây chuyện…”

Cô cúi đầu thật thấp, chẳng thể phản bác. Không phải ai cũng có thể như Thương Dục Hoành, một tay che trời.

“Tại sao? Chỉ vì hiện tại tôi chưa đủ mạnh mẽ? Tôi sẽ trưởng thành, xin anh đừng đuổi việc tôi.” Vừa nghe anh nhắc tới chuyện từ chức, sắc mặt Tang Vãn liền hoảng loạn.

Nói xong, anh sải bước rời đi, không muốn ở lại bên cô thêm một giây nào.

Cô không chịu thua! Tuyệt đối không!

Ra khỏi công ty, vừa ngẩng đầu lên, đập vào mắt là gương mặt quen thuộc của Thịnh Sơ. Cô khẽ bặm môi, những giọt nước mắt vừa lau khô lại trào ra lần nữa.

“Cậu thật là phiền!” Tang Vãn giơ tay đấm vào vai anh.

Khi đó, anh đang học năm tư đại học, vừa mới vào làm ở Mỹ Ích với vị trí trưởng phòng kinh doanh. Cha của Tang Vãn là khách hàng đầu tiên của anh.

Anh còn nhớ rõ hôm đó Tang Vãn mặc váy công chúa màu trắng, tóc được bện thành kiểu công chúa rất chỉn chu, chỉ là ánh mắt nhìn anh có chút đề phòng.

“Con đã hẹn bạn đi ăn đồ nướng rồi.” Tang Vãn bặm môi, phản đối.

Nói rồi, ông ngẩng đầu nhìn sang Thương Dục Hoành đang ngồi đối diện rồi cười: “Con gái tôi hơi bướng bỉnh khiến cậu chê cười rồi.”

Về sau bữa ăn diễn ra thế nào, anh không còn nhớ rõ nữa. Chỉ nhớ lúc đi rửa tay vô tình nghe thấy cô gái nhỏ đang gọi điện cho bạn, mắng anh là “mặt lạnh như băng”, còn nói nếu hôm nay không có anh thì cha cô căn bản sẽ không đưa cô đi ăn.

Hàn Thanh Đại nhận được cuộc gọi cũng nhanh chóng đến nơi, hai người gặp nhau dưới toà nhà công ty. Chỉ là vừa bước ra khỏi cửa, Thương Dục Hoành đã thấy cảnh tượng trước mắt.

“Gọi em gấp như vậy, chỉ vì chuyện này à?” Hàn Thanh Đại ra vẻ xem kịch, không giấu vẻ thích thú.

Hàn Thanh Đại: “?”

Ánh mắt Thương Dục Hoành vẫn không rời khỏi Tang Vãn, đôi mắt nheo lại, giọng nói lạnh lẽo như băng: “Hiện tại vẫn đang trong giờ làm việc.”

Thương Dục Hoành nghe thấy giọng cô bắt đầu không nghiêm túc, liền nghiêm nghị ngắt lời: “Nghe nói gần đây cô mất khá nhiều hợp đồng quảng cáo?”

Mãi đến khi tâm trạng Tang Vãn dần ổn định lại, Thịnh Sơ mới chịu buông cô ra. Đúng lúc đến giờ cơm trưa, hai người tìm một quán ăn gần công ty ngồi xuống.

“Cái tên sếp kia của cậu đúng là có vấn đề, hay là cậu nghỉ việc đi.” Thịnh Sơ rót nước vào ly cho cô.

Thịnh Sơ ngẩng lên nhìn cô, đặt ấm nước xuống, ánh mắt có phần bất lực.

Ở phía sau, Thương Dục Hoành cầm ly nước nhấp một ngụm, ánh mắt dán vào cô gái đang nghiêng người sát lại gần Thịnh Sơ, khoé môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy châm chọc.

“Sao hả? Cậu nói gì đi chứ?” Tang Vãn có chút sốt ruột.

Tang Vãn khẽ nhíu mày: “Thế còn tiệm thú cưng của cậu thì sao?”

Vừa dứt lời, Tang Vãn quay đầu lại, thấy một gương mặt quen thuộc. Cô liền nhoẻn miệng cười, giơ tay chào: “Chị ơi, trùng hợp quá, chị cũng đến đây ăn sao?”

Thương Dục Hoành không trả lời cô, chỉ lặng lẽ bước đi trên con đường, khi đi ngang qua văn phòng tổng giám đốc cũng chẳng dừng lại. Mãi cho đến khi cánh cửa sân thượng mở ra, hai người một trước một sau bước vào, anh mới quay đầu lại nhìn cô.

Tang Vãn thoáng sững người, trầm mặc một lát rồi gật đầu thật mạnh.

Tang Vãn nghi hoặc: “Anh đã giỏi giang như vậy rồi, vẫn cần nơi này để trút bỏ cảm xúc ư?”

“Tôi... Tôi không có bản lĩnh như anh, tôi sợ gây chuyện…”

Cô cúi đầu thật thấp, chẳng thể phản bác. Không phải ai cũng có thể như Thương Dục Hoành, một tay che trời.

“Tại sao? Chỉ vì hiện tại tôi chưa đủ mạnh mẽ? Tôi sẽ trưởng thành, xin anh đừng đuổi việc tôi.” Vừa nghe anh nhắc tới chuyện từ chức, sắc mặt Tang Vãn liền hoảng loạn.

Nói xong, anh sải bước rời đi, không muốn ở lại bên cô thêm một giây nào.

Cô không chịu thua! Tuyệt đối không!

Ra khỏi công ty, vừa ngẩng đầu lên, đập vào mắt là gương mặt quen thuộc của Thịnh Sơ. Cô khẽ bặm môi, những giọt nước mắt vừa lau khô lại trào ra lần nữa.

“Cậu thật là phiền!” Tang Vãn giơ tay đấm vào vai anh.

Khi đó, anh đang học năm tư đại học, vừa mới vào làm ở Mỹ Ích với vị trí trưởng phòng kinh doanh. Cha của Tang Vãn là khách hàng đầu tiên của anh.

Anh còn nhớ rõ hôm đó Tang Vãn mặc váy công chúa màu trắng, tóc được bện thành kiểu công chúa rất chỉn chu, chỉ là ánh mắt nhìn anh có chút đề phòng.

“Con đã hẹn bạn đi ăn đồ nướng rồi.” Tang Vãn bặm môi, phản đối.

Nói rồi, ông ngẩng đầu nhìn sang Thương Dục Hoành đang ngồi đối diện rồi cười: “Con gái tôi hơi bướng bỉnh khiến cậu chê cười rồi.”

Về sau bữa ăn diễn ra thế nào, anh không còn nhớ rõ nữa. Chỉ nhớ lúc đi rửa tay vô tình nghe thấy cô gái nhỏ đang gọi điện cho bạn, mắng anh là “mặt lạnh như băng”, còn nói nếu hôm nay không có anh thì cha cô căn bản sẽ không đưa cô đi ăn.

Hàn Thanh Đại nhận được cuộc gọi cũng nhanh chóng đến nơi, hai người gặp nhau dưới toà nhà công ty. Chỉ là vừa bước ra khỏi cửa, Thương Dục Hoành đã thấy cảnh tượng trước mắt.

“Gọi em gấp như vậy, chỉ vì chuyện này à?” Hàn Thanh Đại ra vẻ xem kịch, không giấu vẻ thích thú.

Hàn Thanh Đại: “?”

Ánh mắt Thương Dục Hoành vẫn không rời khỏi Tang Vãn, đôi mắt nheo lại, giọng nói lạnh lẽo như băng: “Hiện tại vẫn đang trong giờ làm việc.”

Thương Dục Hoành nghe thấy giọng cô bắt đầu không nghiêm túc, liền nghiêm nghị ngắt lời: “Nghe nói gần đây cô mất khá nhiều hợp đồng quảng cáo?”

Mãi đến khi tâm trạng Tang Vãn dần ổn định lại, Thịnh Sơ mới chịu buông cô ra. Đúng lúc đến giờ cơm trưa, hai người tìm một quán ăn gần công ty ngồi xuống.

“Cái tên sếp kia của cậu đúng là có vấn đề, hay là cậu nghỉ việc đi.” Thịnh Sơ rót nước vào ly cho cô.

Thịnh Sơ ngẩng lên nhìn cô, đặt ấm nước xuống, ánh mắt có phần bất lực.

Ở phía sau, Thương Dục Hoành cầm ly nước nhấp một ngụm, ánh mắt dán vào cô gái đang nghiêng người sát lại gần Thịnh Sơ, khoé môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy châm chọc.

“Sao hả? Cậu nói gì đi chứ?” Tang Vãn có chút sốt ruột.

Tang Vãn khẽ nhíu mày: “Thế còn tiệm thú cưng của cậu thì sao?”

Vừa dứt lời, Tang Vãn quay đầu lại, thấy một gương mặt quen thuộc. Cô liền nhoẻn miệng cười, giơ tay chào: “Chị ơi, trùng hợp quá, chị cũng đến đây ăn sao?”

« Lùi
Tiến »