Thương Dục Hoành nhìn nội dung trong khung trò chuyện, khóe môi không kìm được cong lên.
[Vậy tôi có thể thay đổi chiến lược tạm thời, đổi sang một công ty outsource khác không?]
Cô dán mắt vào màn hình, trong lòng đã lén nghĩ đến khả năng ấy. Kinh phí cho hoạt động lần này đã được phê duyệt từ sớm, nếu bây giờ đổi sang công ty khác thì chắc chắn sẽ vượt ngân sách. Vậy số tiền chênh lệch ấy, ai sẽ trả?
Sau khi nhận được tin nhắn của Tang Vãn, Thương Dục Hoành tiện tay đặt điện thoại lên bàn làm việc, ánh mắt đăm chiêu dừng trên màn hình máy tính.
Thương Dục Hoành dời tay khỏi chuột, lật mặt điện thoại lại, đập vào mắt chính là tin nhắn vừa rồi của Tang Vãn.
“Ngốc nghếch.” Anh tùy tiện ném điện thoại sang một bên, không thèm quan tâm nữa.
Thư ký bước vào đưa tài liệu cần ký trong ngày, Thương Dục Hoành lặng lẽ nhận lấy mà không nói lời nào. Sau khi thư ký rời đi và đóng cửa lại, anh ngả người lười nhác vào ghế tựa, im lặng một lát rồi cầm điện thoại lên, tìm một người bạn trong danh bạ và gửi tin nhắn.
Quán bar Jazz Color
“Sao hôm nay lại rảnh rỗi ghé chỗ tôi vậy?” Kỷ Tô đứng sau quầy bar pha chế rượu, giọng điệu thảnh thơi.
“Chán thôi.” Anh đưa ly rỗng qua.
Một lúc lâu sau, anh đưa đến một ly rượu vừa mới pha, chất lỏng xanh lam trong suốt. Kỷ Tô đẩy ly tới trước mặt anh: “Mới ra lò, tên là ‘không chán’, nếm thử xem.”
“Không uống thì cút.” Kỷ Tô lườm một cái, định giành lại ly.
Phía sau, Kỷ Tô hiện rõ vẻ chán ghét, thấy Thương Dục Hoành có vẻ sắp rời đi, liền không sợ chết hỏi một câu: “Vì tình mà khổ à?”
Anh không buồn nghe thêm lời nào, nhấc chân rời khỏi quán bar.
Đợi đến khi bóng dáng anh khuất hẳn, Kỷ Tô mới lẩm bẩm một mình: “Thương Dục Hoành, tôi chờ ngày cậu bị vả mặt đấy.”
Không moi được thông tin nào hữu ích từ phía Thương Dục Hoành, Tang Vãn thất thần đi ra khỏi nhà vệ sinh, kiểm tra số dư trong tài khoản ngân hàng của mình. Sau đó lại đi hỏi cô nhân viên về chi phí thuê một công ty outsource khác để tổ chức hoạt động.
Nhưng đây là lần đầu tiên cô tham gia nghiêm túc vào một dự án thương mại, lại còn là tiêu chí để đánh giá năng lực, cứ thế mà từ bỏ sao?
Tang Vãn ngơ ngác, bước chân mơ hồ tiến lại gần.
“Vâng.” Tang Vãn gật đầu thật thà.
“Em sao?” Tang Vãn trợn tròn mắt: “Em chỉ từng tham gia mấy cuộc thi hát và nhảy thôi, dẫn chương trình thì… chắc không ổn đâu ạ.”
Quản lý Vương nghe thấy liền bước đến: “Đừng căng thẳng quá, ngày mai chỉ là buổi ra mắt thử sản phẩm mới, cô cứ đọc đúng kịch bản là được.”
…
Chỉ là, khi ấy ba vẫn còn ở đây và gia đình họ chưa bị người thân chán ghét đến mức này…
…
Tang Vãn có mặt tại địa điểm tổ chức từ rất sớm. Hôm nay, cô mặc một chiếc váy hai dây màu rượu vang, tóc búi nửa lên gọn gàng sau gáy, tháo bỏ cặp kính nâu vẫn đeo hằng ngày, đi đôi giày cao gót bảy phân.
Tang Vãn có phần không tự nhiên, bộ đồ là cô thuê từ tiệm váy cưới hôm qua sau giờ làm, còn lớp trang điểm là mẹ cô thức dậy sớm để giúp cô làm.
Những lời thoại ấy cô đã học thuộc lòng từ lâu. Khi ánh mắt đảo qua khán phòng, cô mím môi, cho đến khi nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc. Một người đang giơ máy quay ghi lại khoảnh khắc cô trưởng thành, một người khác đang vẫy tay cổ vũ.
Buổi hoạt động kéo dài suốt ba tiếng, đồng thời được livestream trực tuyến.
Anh đứng phía sau hai mẹ con, trong mắt phản chiếu hình ảnh nổi bật trên sân khấu qua ống kính máy quay. Anh khẽ thở dài, lần đầu trong đời cảm nhận được một chút ghen tỵ.
Kết thúc chương trình, cô cẩn thận bước xuống sân khấu, khó nhọc đi đến chỗ mẹ và em trai.
Cô nhỏ giọng gọi: “Thương tổng, sao anh lại đến đây?”
Thương Dục Hoành nhìn nội dung trong khung trò chuyện, khóe môi không kìm được cong lên.
[Vậy tôi có thể thay đổi chiến lược tạm thời, đổi sang một công ty outsource khác không?]
Cô dán mắt vào màn hình, trong lòng đã lén nghĩ đến khả năng ấy. Kinh phí cho hoạt động lần này đã được phê duyệt từ sớm, nếu bây giờ đổi sang công ty khác thì chắc chắn sẽ vượt ngân sách. Vậy số tiền chênh lệch ấy, ai sẽ trả?
Sau khi nhận được tin nhắn của Tang Vãn, Thương Dục Hoành tiện tay đặt điện thoại lên bàn làm việc, ánh mắt đăm chiêu dừng trên màn hình máy tính.
Thương Dục Hoành dời tay khỏi chuột, lật mặt điện thoại lại, đập vào mắt chính là tin nhắn vừa rồi của Tang Vãn.
“Ngốc nghếch.” Anh tùy tiện ném điện thoại sang một bên, không thèm quan tâm nữa.
Thư ký bước vào đưa tài liệu cần ký trong ngày, Thương Dục Hoành lặng lẽ nhận lấy mà không nói lời nào. Sau khi thư ký rời đi và đóng cửa lại, anh ngả người lười nhác vào ghế tựa, im lặng một lát rồi cầm điện thoại lên, tìm một người bạn trong danh bạ và gửi tin nhắn.
Quán bar Jazz Color
“Sao hôm nay lại rảnh rỗi ghé chỗ tôi vậy?” Kỷ Tô đứng sau quầy bar pha chế rượu, giọng điệu thảnh thơi.
“Chán thôi.” Anh đưa ly rỗng qua.
Một lúc lâu sau, anh đưa đến một ly rượu vừa mới pha, chất lỏng xanh lam trong suốt. Kỷ Tô đẩy ly tới trước mặt anh: “Mới ra lò, tên là ‘không chán’, nếm thử xem.”
“Không uống thì cút.” Kỷ Tô lườm một cái, định giành lại ly.
Phía sau, Kỷ Tô hiện rõ vẻ chán ghét, thấy Thương Dục Hoành có vẻ sắp rời đi, liền không sợ chết hỏi một câu: “Vì tình mà khổ à?”
Anh không buồn nghe thêm lời nào, nhấc chân rời khỏi quán bar.
Đợi đến khi bóng dáng anh khuất hẳn, Kỷ Tô mới lẩm bẩm một mình: “Thương Dục Hoành, tôi chờ ngày cậu bị vả mặt đấy.”
Không moi được thông tin nào hữu ích từ phía Thương Dục Hoành, Tang Vãn thất thần đi ra khỏi nhà vệ sinh, kiểm tra số dư trong tài khoản ngân hàng của mình. Sau đó lại đi hỏi cô nhân viên về chi phí thuê một công ty outsource khác để tổ chức hoạt động.
Nhưng đây là lần đầu tiên cô tham gia nghiêm túc vào một dự án thương mại, lại còn là tiêu chí để đánh giá năng lực, cứ thế mà từ bỏ sao?
Tang Vãn ngơ ngác, bước chân mơ hồ tiến lại gần.
“Vâng.” Tang Vãn gật đầu thật thà.
“Em sao?” Tang Vãn trợn tròn mắt: “Em chỉ từng tham gia mấy cuộc thi hát và nhảy thôi, dẫn chương trình thì… chắc không ổn đâu ạ.”
Quản lý Vương nghe thấy liền bước đến: “Đừng căng thẳng quá, ngày mai chỉ là buổi ra mắt thử sản phẩm mới, cô cứ đọc đúng kịch bản là được.”
…
Chỉ là, khi ấy ba vẫn còn ở đây và gia đình họ chưa bị người thân chán ghét đến mức này…
…
Tang Vãn có mặt tại địa điểm tổ chức từ rất sớm. Hôm nay, cô mặc một chiếc váy hai dây màu rượu vang, tóc búi nửa lên gọn gàng sau gáy, tháo bỏ cặp kính nâu vẫn đeo hằng ngày, đi đôi giày cao gót bảy phân.
Tang Vãn có phần không tự nhiên, bộ đồ là cô thuê từ tiệm váy cưới hôm qua sau giờ làm, còn lớp trang điểm là mẹ cô thức dậy sớm để giúp cô làm.
Những lời thoại ấy cô đã học thuộc lòng từ lâu. Khi ánh mắt đảo qua khán phòng, cô mím môi, cho đến khi nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc. Một người đang giơ máy quay ghi lại khoảnh khắc cô trưởng thành, một người khác đang vẫy tay cổ vũ.
Buổi hoạt động kéo dài suốt ba tiếng, đồng thời được livestream trực tuyến.
Anh đứng phía sau hai mẹ con, trong mắt phản chiếu hình ảnh nổi bật trên sân khấu qua ống kính máy quay. Anh khẽ thở dài, lần đầu trong đời cảm nhận được một chút ghen tỵ.
Kết thúc chương trình, cô cẩn thận bước xuống sân khấu, khó nhọc đi đến chỗ mẹ và em trai.
Cô nhỏ giọng gọi: “Thương tổng, sao anh lại đến đây?”