Nuông Chiều

Lượt đọc: 943 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
chưa từng mở

Đôi mắt đào hoa của Thương Dục Hoành mang theo khí chất cao quý trời sinh. Áo sơ mi đen sơ vin gọn gàng trong quần tây thẳng thớm, dáng người cao lớn thẳng tắp. Nghe xong lời của Tang Vãn, anh khẽ nâng mí mắt một cách thờ ơ: “Đi ngang qua.”

Tang Vãn mím môi, móng tay cào nhẹ vào lòng bàn tay đang cầm cốc nước, không nói gì thêm.

Cô vẫn chưa quên thái độ lạnh lùng của anh ngày hôm qua.

“Chị ơi, hôm nay chị siêu giỏi luôn!” Em trai Tang Kim Sâm vỗ tay ào ào, hào hứng tiếp thêm giá trị cảm xúc.

Nghe vậy, Thương Dục Hoành khẽ ngẩng đầu nhìn qua. Rõ ràng chỉ là một ánh nhìn lơ đãng, vậy mà lòng anh lại chao đảo.

Đôi đồng tử của cô rất nhạt, kính gọng dày thường ngày cũng được thay bằng kính áp tròng, nhìn thế nào cũng thấy đẹp.

Mẹ Tang chỉ mỉm cười dịu dàng: “Mẹ biết.”

Mẹ Tang phong thái đoan trang, ánh mắt tràn đầy hiền từ. Giờ phút này, Thương Dục Hoành cũng hiểu vì sao Tang Vãn lại luôn đối xử dịu dàng với mọi người.

“Cảm ơn.” Thương Dục Hoành thản nhiên đáp lại, vẻ mặt không biểu cảm.

“Chú ơi, chú biết chơi CF không?” Tang Kim Sâm vui vẻ chạy tới nắm lấy tay anh: “Điện thoại chú có tải CF không, có thể tải về chơi cùng cháu không ạ? Mấy bạn cháu đều đang chơi...”

Tang Vãn cạn lời, đỡ trán thở dài, không buồn để ý đến bọn họ nữa.

Anh là người cố chấp, rất ít khi đến nhà người khác làm khách. Ngay cả với người dì thân thiết nhất, anh cũng hiếm khi ghé qua, trừ khi dì ấy giả bệnh.

Từ nơi tổ chức sự kiện về đến nhà Tang Vãn không xa, mấy người thong thả đi bộ về.

Lúc đi ngang qua chợ, mẹ Tang nói muốn ghé mua ít đồ ăn để về nấu cơm, dặn cô đưa Thương Dục Hoành về trước tiếp khách.

Thương Dục Hoành và Tang Kim Sâm đi phía trước, một lúc không thấy cô theo kịp, anh dừng bước lại.

Thương Dục Hoành: “Không định đợi chị chân ngắn của em à?”

Ngón tay thon dài xách đôi giày cao gót, cô vừa chạy vừa kéo váy đuổi theo. Nhưng vừa phải xách váy, vừa cầm giày, chân lại không dài như Thương Dục Hoành nên chỉ có thể lúp xúp chạy sau. Chạy được mấy bước, váy lại tụt xuống, cô lại phải dừng chỉnh lại.

Thương Dục Hoành mím môi, sải bước dài tiến tới trước mặt cô, nhìn cô vài giây rồi vươn tay lấy đôi giày trong tay cô, không nói một lời xoay người bước đi.

Cô còn tưởng anh sẽ gọi xe cho mình hoặc bảo em trai cõng về cơ.

Tang Kim Sâm đang ríu rít bên tai Thương Dục Hoành kể CF thú vị thế nào, năn nỉ anh tải về chơi cùng. Nghe chị gọi, cậu quay đầu: “Sao vậy chị?”

Tang Kim Sâm nheo mắt: “Cho em chơi điện thoại chị.”

Về đến nhà, Tang Vãn lập tức ngồi phịch xuống ghế sô pha, ngẩng đầu nhìn Thương Dục Hoành đang đứng ở cửa, anh đang giúp cô cất đôi giày cao gót vào tủ giày.

Thương Dục Hoành: Sao lại là “chú” nữa rồi?

“Tang Kim Sâm, làm bài xong chưa?” Tang Vãn ném một chiếc gối ôm qua, giọng lớn hơn hẳn.

Tang Kim Sâm mờ mịt: Bây giờ chơi game cũng phải báo số cô chủ nhiệm à?

“Chú đang làm gì vậy?” Cậu nhe răng cười, mặt vẫn đầy vẻ hồn nhiên.

Nụ cười trên mặt Tang Kim Sâm tắt ngúm. Nhìn người đàn ông mặt nghiêm như không đùa, cậu sợ xanh mặt, chạy thẳng vào phòng: “Chú kỳ quặc, chú đáng ghét, cháu ghét chú! Cháu không chơi với chú nữa! Hừ!”

Cửa phòng bị đóng sầm lại, Tang Vãn không nhịn được bật cười.

Thương Dục Hoành ngồi xuống sô pha đối diện, chân dài bắt chéo, ánh mắt tránh đi khi thấy bộ đồ hơi xộc xệch của cô: “Gốc rễ vấn đề phải giải quyết từ đầu.”

“Thương tổng thấy hôm nay tôi biểu hiện thế nào?” Một lúc sau, cô chuyển chủ đề sang công việc.

“Vậy tiêu chuẩn để được chính thức là gì?” Cô hỏi thẳng, không chút né tránh.

Câu hỏi vừa rơi xuống, cả phòng khách chìm vào yên lặng.

Tại sao cô cứ nhất định phải được Thương Dục Hoành công nhận? Tại sao…

Đôi mắt đào hoa của Thương Dục Hoành mang theo khí chất cao quý trời sinh. Áo sơ mi đen sơ vin gọn gàng trong quần tây thẳng thớm, dáng người cao lớn thẳng tắp. Nghe xong lời của Tang Vãn, anh khẽ nâng mí mắt một cách thờ ơ: “Đi ngang qua.”

Tang Vãn mím môi, móng tay cào nhẹ vào lòng bàn tay đang cầm cốc nước, không nói gì thêm.

Cô vẫn chưa quên thái độ lạnh lùng của anh ngày hôm qua.

“Chị ơi, hôm nay chị siêu giỏi luôn!” Em trai Tang Kim Sâm vỗ tay ào ào, hào hứng tiếp thêm giá trị cảm xúc.

Nghe vậy, Thương Dục Hoành khẽ ngẩng đầu nhìn qua. Rõ ràng chỉ là một ánh nhìn lơ đãng, vậy mà lòng anh lại chao đảo.

Đôi đồng tử của cô rất nhạt, kính gọng dày thường ngày cũng được thay bằng kính áp tròng, nhìn thế nào cũng thấy đẹp.

Mẹ Tang chỉ mỉm cười dịu dàng: “Mẹ biết.”

Mẹ Tang phong thái đoan trang, ánh mắt tràn đầy hiền từ. Giờ phút này, Thương Dục Hoành cũng hiểu vì sao Tang Vãn lại luôn đối xử dịu dàng với mọi người.

“Cảm ơn.” Thương Dục Hoành thản nhiên đáp lại, vẻ mặt không biểu cảm.

“Chú ơi, chú biết chơi CF không?” Tang Kim Sâm vui vẻ chạy tới nắm lấy tay anh: “Điện thoại chú có tải CF không, có thể tải về chơi cùng cháu không ạ? Mấy bạn cháu đều đang chơi...”

Tang Vãn cạn lời, đỡ trán thở dài, không buồn để ý đến bọn họ nữa.

Anh là người cố chấp, rất ít khi đến nhà người khác làm khách. Ngay cả với người dì thân thiết nhất, anh cũng hiếm khi ghé qua, trừ khi dì ấy giả bệnh.

Từ nơi tổ chức sự kiện về đến nhà Tang Vãn không xa, mấy người thong thả đi bộ về.

Lúc đi ngang qua chợ, mẹ Tang nói muốn ghé mua ít đồ ăn để về nấu cơm, dặn cô đưa Thương Dục Hoành về trước tiếp khách.

Thương Dục Hoành và Tang Kim Sâm đi phía trước, một lúc không thấy cô theo kịp, anh dừng bước lại.

Thương Dục Hoành: “Không định đợi chị chân ngắn của em à?”

Ngón tay thon dài xách đôi giày cao gót, cô vừa chạy vừa kéo váy đuổi theo. Nhưng vừa phải xách váy, vừa cầm giày, chân lại không dài như Thương Dục Hoành nên chỉ có thể lúp xúp chạy sau. Chạy được mấy bước, váy lại tụt xuống, cô lại phải dừng chỉnh lại.

Thương Dục Hoành mím môi, sải bước dài tiến tới trước mặt cô, nhìn cô vài giây rồi vươn tay lấy đôi giày trong tay cô, không nói một lời xoay người bước đi.

Cô còn tưởng anh sẽ gọi xe cho mình hoặc bảo em trai cõng về cơ.

Tang Kim Sâm đang ríu rít bên tai Thương Dục Hoành kể CF thú vị thế nào, năn nỉ anh tải về chơi cùng. Nghe chị gọi, cậu quay đầu: “Sao vậy chị?”

Tang Kim Sâm nheo mắt: “Cho em chơi điện thoại chị.”

Về đến nhà, Tang Vãn lập tức ngồi phịch xuống ghế sô pha, ngẩng đầu nhìn Thương Dục Hoành đang đứng ở cửa, anh đang giúp cô cất đôi giày cao gót vào tủ giày.

Thương Dục Hoành: Sao lại là “chú” nữa rồi?

“Tang Kim Sâm, làm bài xong chưa?” Tang Vãn ném một chiếc gối ôm qua, giọng lớn hơn hẳn.

Tang Kim Sâm mờ mịt: Bây giờ chơi game cũng phải báo số cô chủ nhiệm à?

“Chú đang làm gì vậy?” Cậu nhe răng cười, mặt vẫn đầy vẻ hồn nhiên.

Nụ cười trên mặt Tang Kim Sâm tắt ngúm. Nhìn người đàn ông mặt nghiêm như không đùa, cậu sợ xanh mặt, chạy thẳng vào phòng: “Chú kỳ quặc, chú đáng ghét, cháu ghét chú! Cháu không chơi với chú nữa! Hừ!”

Cửa phòng bị đóng sầm lại, Tang Vãn không nhịn được bật cười.

Thương Dục Hoành ngồi xuống sô pha đối diện, chân dài bắt chéo, ánh mắt tránh đi khi thấy bộ đồ hơi xộc xệch của cô: “Gốc rễ vấn đề phải giải quyết từ đầu.”

“Thương tổng thấy hôm nay tôi biểu hiện thế nào?” Một lúc sau, cô chuyển chủ đề sang công việc.

“Vậy tiêu chuẩn để được chính thức là gì?” Cô hỏi thẳng, không chút né tránh.

Câu hỏi vừa rơi xuống, cả phòng khách chìm vào yên lặng.

Tại sao cô cứ nhất định phải được Thương Dục Hoành công nhận? Tại sao…

« Lùi
Tiến »