Tang Vãn khẽ “ồ” một tiếng, ánh mắt có phần mông lung, không nhìn sang phía anh nữa.
Tuy mục tiêu hiện tại không thay đổi nhưng trong lòng Tang Vãn lại vô thức dấy lên một luồng ý chí mới. Cô muốn Thương Dục Hoành nhìn mình bằng ánh mắt khác, muốn được anh công nhận năng lực làm việc của cô.
Sau khi trở về từ Vân Thành, Tang Vãn lại như được tiếp thêm động lực, như thể đổ đầy xăng, sẵn sàng bắt đầu lại từ đầu.
Vừa ra khỏi công ty, cô đã thấy Hạ Ly đứng không xa, trên tay là một ly cà phê. Tang Vãn vội vã bước tới.
Hạ Ly đưa cà phê và một miếng bánh nhỏ cho cô: “Mới xuống máy bay là đến ngay, nghe nói cậu dọn nhà, sợ cậu không xoay xở kịp.”
Hai người khoác tay nhau đến chỗ ở mới. Dọn dẹp xong cũng đã muộn, Tang Vãn đề nghị đãi một bữa, Hạ Ly cũng không khách sáo.
Người này dù có hóa thành tro cô cũng nhận ra, Tang Vãn lập tức cầm ly nước chắn trước mặt, định “tàng hình”.
Cả hai không chọn phòng riêng, trùng hợp thay, Thương Dục Hoành lại ngồi đúng hướng đối diện với Tang Vãn, chỉ là quay lưng về phía cô, không biết anh có nhìn thấy hay không.
Cô gái tóc ngắn ngẩng đầu, nhìn thấy khí chất và vẻ ngoài của anh, cơn giận nguôi đi quá nửa, giọng cũng mềm xuống: “Hiểu được mà, người xuất sắc như anh chắc chắn rất bận rộn.”
Hạ Ly liếc sang Tang Vãn, khẽ hỏi: “Sếp cậu đang đi xem mắt à?”
Hạ Ly muốn cười, cầm ly nước uống một ngụm: “Một người đàn ông ưu tú như vậy cũng cần đi xem mắt, chắc là vì cậu không đủ hấp dẫn rồi.”
Liên quan gì đến sức hấp dẫn của cô chứ? Với lại, sao cô cứ hay đụng phải cảnh Thương Dục Hoành đi xem mắt thế này? Lỡ như lần này lại không thành, liệu có bị anh trách tội không?
Thương Dục Hoành châm một điếu thuốc, rít nhẹ, mãi một lúc sau mới nhả ra hai chữ: “Tài xế.”
“Vậy còn chiếc xe đó?” Cô không tin, lại hỏi lần nữa.
“Anh bị thần kinh à? Không có tiền mà còn bày đặt làm đại gia, cả lý lịch cũng bịa đặt!”
Ngay khoảnh khắc đó, Tang Vãn lập tức lao đến chắn trước người Thương Dục Hoành.
Thương Dục Hoành nhíu mày, giọng không vui: “Cô chen vào chuyện này làm gì thế hả?”
“Chị ơi, sếp bọn em tốt lắm mà, chị đừng đi mà~” Tang Vãn nâng cao giọng, như cố tình nói cho Thương Dục Hoành nghe.
Tang Vãn mím môi, quay sang nhìn Thương Dục Hoành vẫn ngồi yên bất động, ngay cả tư thế cũng không đổi. Cô dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước đọng trên kính.
Tang Vãn rón rén bước đến, đến bên cạnh anh cũng không dám ngồi, chỉ biết cúi đầu đứng yên.
Cô do dự một lúc rồi khẽ khàng đáp: “Không phải anh từng nói sợ mất mặt nhất sao? Ở nhà hàng đông người như thế, lỡ bị người trong công ty nhìn thấy thì thể diện của anh chắc không giữ được đâu.”
Tự lau thì tự lau.
Nước trong ly vừa nãy nhiệt độ khá cao, đến khi lau mới thấy má có phần bị bỏng, cô khẽ rên một tiếng vì đau, Thương Dục Hoành nghe thấy thì ngẩng mắt nhìn.
“Hả?” Tang Vãn nheo mắt, trả lời cho có.
“Thương tổng, khăn tay của anh này.” Thấy anh định đi, Tang Vãn vội vàng chạy theo.
“Ơ, Thương tổng, tôi có một vụ làm ăn không biết anh có hứng thú không.” Thấy anh sắp đi khuất, Tang Vãn vội vàng nói ra ý định.
Thương Dục Hoành sắp đẩy cửa thì động tác khựng lại, ánh mắt khẽ động, quay đầu: “Nói nghe thử xem.”
Anh nhếch môi, cười nhạt: “Ừm.” Ý bảo cô nói tiếp.
Tang Vãn kéo tay anh, dẫn đến chỗ mình đã đặt trước, Hạ Ly rất biết ý lùi ra bên cạnh.
“Tức là đôi bên đều có lợi, không phải thật sự yêu đương gì đâu.” Tang Vãn giải thích gọn gàng.
Hạ Ly lập tức hiểu ra “mặt nào” trong lời anh là ám chỉ điều gì, Tang Vãn ngẩn ra một lúc rồi cũng phản ứng, vành tai lập tức đỏ hồng.
Tang Vãn khẽ “ồ” một tiếng, ánh mắt có phần mông lung, không nhìn sang phía anh nữa.
Tuy mục tiêu hiện tại không thay đổi nhưng trong lòng Tang Vãn lại vô thức dấy lên một luồng ý chí mới. Cô muốn Thương Dục Hoành nhìn mình bằng ánh mắt khác, muốn được anh công nhận năng lực làm việc của cô.
Sau khi trở về từ Vân Thành, Tang Vãn lại như được tiếp thêm động lực, như thể đổ đầy xăng, sẵn sàng bắt đầu lại từ đầu.
Vừa ra khỏi công ty, cô đã thấy Hạ Ly đứng không xa, trên tay là một ly cà phê. Tang Vãn vội vã bước tới.
Hạ Ly đưa cà phê và một miếng bánh nhỏ cho cô: “Mới xuống máy bay là đến ngay, nghe nói cậu dọn nhà, sợ cậu không xoay xở kịp.”
Hai người khoác tay nhau đến chỗ ở mới. Dọn dẹp xong cũng đã muộn, Tang Vãn đề nghị đãi một bữa, Hạ Ly cũng không khách sáo.
Người này dù có hóa thành tro cô cũng nhận ra, Tang Vãn lập tức cầm ly nước chắn trước mặt, định “tàng hình”.
Cả hai không chọn phòng riêng, trùng hợp thay, Thương Dục Hoành lại ngồi đúng hướng đối diện với Tang Vãn, chỉ là quay lưng về phía cô, không biết anh có nhìn thấy hay không.
Cô gái tóc ngắn ngẩng đầu, nhìn thấy khí chất và vẻ ngoài của anh, cơn giận nguôi đi quá nửa, giọng cũng mềm xuống: “Hiểu được mà, người xuất sắc như anh chắc chắn rất bận rộn.”
Hạ Ly liếc sang Tang Vãn, khẽ hỏi: “Sếp cậu đang đi xem mắt à?”
Hạ Ly muốn cười, cầm ly nước uống một ngụm: “Một người đàn ông ưu tú như vậy cũng cần đi xem mắt, chắc là vì cậu không đủ hấp dẫn rồi.”
Liên quan gì đến sức hấp dẫn của cô chứ? Với lại, sao cô cứ hay đụng phải cảnh Thương Dục Hoành đi xem mắt thế này? Lỡ như lần này lại không thành, liệu có bị anh trách tội không?
Thương Dục Hoành châm một điếu thuốc, rít nhẹ, mãi một lúc sau mới nhả ra hai chữ: “Tài xế.”
“Vậy còn chiếc xe đó?” Cô không tin, lại hỏi lần nữa.
“Anh bị thần kinh à? Không có tiền mà còn bày đặt làm đại gia, cả lý lịch cũng bịa đặt!”
Ngay khoảnh khắc đó, Tang Vãn lập tức lao đến chắn trước người Thương Dục Hoành.
Thương Dục Hoành nhíu mày, giọng không vui: “Cô chen vào chuyện này làm gì thế hả?”
“Chị ơi, sếp bọn em tốt lắm mà, chị đừng đi mà~” Tang Vãn nâng cao giọng, như cố tình nói cho Thương Dục Hoành nghe.
Tang Vãn mím môi, quay sang nhìn Thương Dục Hoành vẫn ngồi yên bất động, ngay cả tư thế cũng không đổi. Cô dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước đọng trên kính.
Tang Vãn rón rén bước đến, đến bên cạnh anh cũng không dám ngồi, chỉ biết cúi đầu đứng yên.
Cô do dự một lúc rồi khẽ khàng đáp: “Không phải anh từng nói sợ mất mặt nhất sao? Ở nhà hàng đông người như thế, lỡ bị người trong công ty nhìn thấy thì thể diện của anh chắc không giữ được đâu.”
Tự lau thì tự lau.
Nước trong ly vừa nãy nhiệt độ khá cao, đến khi lau mới thấy má có phần bị bỏng, cô khẽ rên một tiếng vì đau, Thương Dục Hoành nghe thấy thì ngẩng mắt nhìn.
“Hả?” Tang Vãn nheo mắt, trả lời cho có.
“Thương tổng, khăn tay của anh này.” Thấy anh định đi, Tang Vãn vội vàng chạy theo.
“Ơ, Thương tổng, tôi có một vụ làm ăn không biết anh có hứng thú không.” Thấy anh sắp đi khuất, Tang Vãn vội vàng nói ra ý định.
Thương Dục Hoành sắp đẩy cửa thì động tác khựng lại, ánh mắt khẽ động, quay đầu: “Nói nghe thử xem.”
Anh nhếch môi, cười nhạt: “Ừm.” Ý bảo cô nói tiếp.
Tang Vãn kéo tay anh, dẫn đến chỗ mình đã đặt trước, Hạ Ly rất biết ý lùi ra bên cạnh.
“Tức là đôi bên đều có lợi, không phải thật sự yêu đương gì đâu.” Tang Vãn giải thích gọn gàng.
Hạ Ly lập tức hiểu ra “mặt nào” trong lời anh là ám chỉ điều gì, Tang Vãn ngẩn ra một lúc rồi cũng phản ứng, vành tai lập tức đỏ hồng.