Thương Dục Hoành cong môi cười như không cười, giọng nói lạnh như băng như thể đang đứng bên bờ vực bùng nổ: “Cô lại dám lấy chuyện này ra để trao đổi sao.”
Người đàn ông đối diện khẽ đung đưa đôi chân dài, tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc bén hơi nheo lại, không đáp lời.
Cô thật không ngờ cô bạn nhút nhát của mình lại dám thực hiện một giao dịch trực tiếp như vậy với cấp trên. Hạ Ly thấy Tang Vãn đúng là điên rồi.
“Người yêu theo thỏa thuận?” Thương Dục Hoành khẽ động môi mỏng, giọng điệu mang theo chút chế nhạo: “Không hứng thú.”
“Tôi đã nói rồi, chuyện xét duyệt do phòng nhân sự phụ trách.” Anh tiếp tục bước về phía trước, giọng lạnh lùng: “Cô không cần phải hy sinh nhiều đến thế.”
“Không sao chứ?” Hạ Ly ngồi xuống bên cạnh cô, ngón tay mang theo hơi ấm nhẹ nhàng xoa lên vết bỏng trên má bạn:
“Biết chứ.” Giọng Tang Vãn trầm lắng, mang theo sự bình tĩnh chưa từng có:
“Thương Dục Hoành là người gần với sự thật nhất. Kế hoạch này mình đã chuẩn bị rất lâu rồi. Nếu anh ấy dễ dàng đồng ý thì anh ấy đã không phải là Thương Dục Hoành.” Tang Vãn tháo kính xuống, gương mặt trắng trẻo đầy nước mắt.
Ánh mắt Tang Vãn quét qua, chợt trở nên xa lạ khiến Hạ Ly suýt không nhận ra cô bạn mình nữa: “Phải. Mình chỉ muốn điều tra rõ ràng, trước khi ba mất rốt cuộc đã gặp ai và chuyện gì đã xảy ra.”
Hạ Ly gật đầu, vỗ nhẹ ngực thở phào: “Hù chết mình, suýt nữa mình tưởng cậu thực sự thích anh ta rồi. Tớ còn định hỏi sao cậu đột nhiên đổi gu vậy.”
Khi Thịnh Sơ đến, đồ ăn cũng vừa được bưng lên. Anh làm ra vẻ trịnh trọng: “Hôm nay đúng là vinh hạnh, được hai mỹ nhân cùng dùng bữa.”
…
Trong lúc đợi thang máy, cô vội vàng lấy thẻ công tác từ trong túi đeo lên cổ. Gương phản chiếu trong thang máy hiện rõ gương mặt trắng trẻo nhỏ nhắn của cô, lúc này cô mới nhận ra mình quên đeo kính mất rồi.
Tang Vãn đeo kính vào, chậm rãi quay lại thì thấy là một nhân viên lâu năm cùng bộ phận.
“May mà vừa kịp giờ, chưa bị tổng giám đốc Thương bắt gặp, không thì lại mất tiền thưởng chuyên cần. Chị không hiểu sao sếp lớn vậy mà cứ thích bắt lỗi giờ giấc, công ty sắp phá sản đến nơi à?” Nữ đồng nghiệp lầu bầu bất mãn.
“Đinh.” Cửa thang máy mở ra.
Vết bỏng hôm qua đã bớt sưng tấy nhưng vẫn thấy rõ nếu để ý kỹ.
Thư ký gật đầu: “Chắc là chưa ạ.”
Nữ nhân viên tức đến nghẹn lời, trừ hết thưởng chỉ vì một lần đến trễ, thà cô xin nghỉ còn hơn. Rõ ràng hôm nay cô đến đúng giờ mà!
Nhưng Tang Vãn chỉ đứng lặng trước cửa thang máy, thậm chí không buồn ngẩng đầu nhìn anh. Cô không giận sao? Không, chỉ là lười so đo thôi.
Chờ anh đi khuất, Tang Vãn mới quay đầu nhìn bóng lưng lạnh lùng ấy, bĩu môi thật mạnh, trong lòng trào lên khát khao thúc đẩy kế hoạch.
Chuyện hai nhân viên bộ phận thương hiệu bị tổng giám đốc Thương bắt quả tang đi trễ, chưa tới giờ cơm trưa đã lan khắp công ty. Cả hai lập tức trở thành trò cười, đặc biệt là Tang Vãn, ai cũng đoán chắc kỳ thực tập kết thúc, cô sẽ phải thu dọn đồ đạc mà cuốn gói.
Còn người trong cuộc lại an nhàn ngồi tại chỗ làm, Tang Vãn dựa vào lưng ghế, âm thầm tính toán bước tiếp theo.
Hiện tại Tang Vãn không có dự án nào gấp nhưng để tiếp cận được Thương Dục Hoành, cô cố tình ngồi lì tại công ty đến tận mười một giờ.
Thang máy đang đi xuống thì dừng ở tầng bộ phận thương hiệu. Cô cúi đầu giả vờ mệt mỏi, ngáp một cái, liếc thấy bóng dáng quen thuộc liền nở nụ cười nhẹ: “Tổng giám đốc Thương cũng tăng ca muộn vậy sao?”
Thương Dục Hoành cong môi cười như không cười, giọng nói lạnh như băng như thể đang đứng bên bờ vực bùng nổ: “Cô lại dám lấy chuyện này ra để trao đổi sao.”
Người đàn ông đối diện khẽ đung đưa đôi chân dài, tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc bén hơi nheo lại, không đáp lời.
Cô thật không ngờ cô bạn nhút nhát của mình lại dám thực hiện một giao dịch trực tiếp như vậy với cấp trên. Hạ Ly thấy Tang Vãn đúng là điên rồi.
“Người yêu theo thỏa thuận?” Thương Dục Hoành khẽ động môi mỏng, giọng điệu mang theo chút chế nhạo: “Không hứng thú.”
“Tôi đã nói rồi, chuyện xét duyệt do phòng nhân sự phụ trách.” Anh tiếp tục bước về phía trước, giọng lạnh lùng: “Cô không cần phải hy sinh nhiều đến thế.”
“Không sao chứ?” Hạ Ly ngồi xuống bên cạnh cô, ngón tay mang theo hơi ấm nhẹ nhàng xoa lên vết bỏng trên má bạn:
“Biết chứ.” Giọng Tang Vãn trầm lắng, mang theo sự bình tĩnh chưa từng có:
“Thương Dục Hoành là người gần với sự thật nhất. Kế hoạch này mình đã chuẩn bị rất lâu rồi. Nếu anh ấy dễ dàng đồng ý thì anh ấy đã không phải là Thương Dục Hoành.” Tang Vãn tháo kính xuống, gương mặt trắng trẻo đầy nước mắt.
Ánh mắt Tang Vãn quét qua, chợt trở nên xa lạ khiến Hạ Ly suýt không nhận ra cô bạn mình nữa: “Phải. Mình chỉ muốn điều tra rõ ràng, trước khi ba mất rốt cuộc đã gặp ai và chuyện gì đã xảy ra.”
Hạ Ly gật đầu, vỗ nhẹ ngực thở phào: “Hù chết mình, suýt nữa mình tưởng cậu thực sự thích anh ta rồi. Tớ còn định hỏi sao cậu đột nhiên đổi gu vậy.”
Khi Thịnh Sơ đến, đồ ăn cũng vừa được bưng lên. Anh làm ra vẻ trịnh trọng: “Hôm nay đúng là vinh hạnh, được hai mỹ nhân cùng dùng bữa.”
…
Trong lúc đợi thang máy, cô vội vàng lấy thẻ công tác từ trong túi đeo lên cổ. Gương phản chiếu trong thang máy hiện rõ gương mặt trắng trẻo nhỏ nhắn của cô, lúc này cô mới nhận ra mình quên đeo kính mất rồi.
Tang Vãn đeo kính vào, chậm rãi quay lại thì thấy là một nhân viên lâu năm cùng bộ phận.
“May mà vừa kịp giờ, chưa bị tổng giám đốc Thương bắt gặp, không thì lại mất tiền thưởng chuyên cần. Chị không hiểu sao sếp lớn vậy mà cứ thích bắt lỗi giờ giấc, công ty sắp phá sản đến nơi à?” Nữ đồng nghiệp lầu bầu bất mãn.
“Đinh.” Cửa thang máy mở ra.
Vết bỏng hôm qua đã bớt sưng tấy nhưng vẫn thấy rõ nếu để ý kỹ.
Thư ký gật đầu: “Chắc là chưa ạ.”
Nữ nhân viên tức đến nghẹn lời, trừ hết thưởng chỉ vì một lần đến trễ, thà cô xin nghỉ còn hơn. Rõ ràng hôm nay cô đến đúng giờ mà!
Nhưng Tang Vãn chỉ đứng lặng trước cửa thang máy, thậm chí không buồn ngẩng đầu nhìn anh. Cô không giận sao? Không, chỉ là lười so đo thôi.
Chờ anh đi khuất, Tang Vãn mới quay đầu nhìn bóng lưng lạnh lùng ấy, bĩu môi thật mạnh, trong lòng trào lên khát khao thúc đẩy kế hoạch.
Chuyện hai nhân viên bộ phận thương hiệu bị tổng giám đốc Thương bắt quả tang đi trễ, chưa tới giờ cơm trưa đã lan khắp công ty. Cả hai lập tức trở thành trò cười, đặc biệt là Tang Vãn, ai cũng đoán chắc kỳ thực tập kết thúc, cô sẽ phải thu dọn đồ đạc mà cuốn gói.
Còn người trong cuộc lại an nhàn ngồi tại chỗ làm, Tang Vãn dựa vào lưng ghế, âm thầm tính toán bước tiếp theo.
Hiện tại Tang Vãn không có dự án nào gấp nhưng để tiếp cận được Thương Dục Hoành, cô cố tình ngồi lì tại công ty đến tận mười một giờ.
Thang máy đang đi xuống thì dừng ở tầng bộ phận thương hiệu. Cô cúi đầu giả vờ mệt mỏi, ngáp một cái, liếc thấy bóng dáng quen thuộc liền nở nụ cười nhẹ: “Tổng giám đốc Thương cũng tăng ca muộn vậy sao?”