Cô khép cánh cửa phòng riêng lại, lưng Tang Vãn tựa vào tấm cửa, hít sâu một hơi.
Cô đưa tay vỗ vỗ ngực đang phập phồng, cố trấn tĩnh lại cảm xúc đang dâng trào.
Điện thoại trong lòng bàn tay vang lên tiếng thông báo, Tang Vãn thuận tay cầm lên xem là tin nhắn của Thịnh Sơ, anh đã đến nơi nhưng không thấy cô.
Bắt cô quay lại làm việc vào giờ nghỉ ư? Mơ đi! Quả nhiên đám tư bản chó má trên thế giới này đều là một lũ khiến người ta buồn nôn như nhau.
“Bà cô của tôi ơi, rốt cuộc cô chạy đi đâu vậy hả?” Cửa phòng bao mở ra, Thịnh Sơ ngẩng đầu thấy Tang Vãn quay lại, bèn càu nhàu.
Hạ Ly và Thịnh Sơ đưa mắt nhìn nhau, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Họ ngồi tại khu ghế mở, xung quanh là một đám nam nữ trẻ tuổi, nói cười vui vẻ, ai nấy ăn mặc mát mẻ, cùng nhau nhảy múa điên cuồng.
Bên ngoài ánh đèn chớp nháy chói mắt, bên tai toàn là nhạc sàn đinh tai nhức óc, trong đầu cô chỉ quanh quẩn hình ảnh của cha và cách làm thế nào để rửa sạch nỗi oan cho ông.
“Này, người đẹp, cùng uống một ly chứ?” Một tên tóc xanh ngồi thụp xuống trước mặt cô, huýt sáo một tiếng.
Ở phía xa, Hạ Ly và Thịnh Sơ đang mải chơi, hoàn toàn không để ý rằng Tang Vãn đã mất dạng.
Tang Vãn say mềm, hé mắt chỉ còn một khe hẹp, lầu bầu mắng một câu.
Tóc xanh bị mắng cũng chẳng giận, ngược lại còn giở trò muốn chọc ghẹo, Tang Vãn nghiêng đầu né tránh nhưng đầu óc cô ngày càng nặng nề.
Cả hai tên một trái một phải muốn kéo cô dậy.
Cô cố gắng gào to nhưng trong cổ như bị nhét gì đó, hoàn toàn không thể phát ra âm thanh rõ ràng.
Âm nhạc trong quán bar vẫn ầm ĩ, chẳng ai chú ý đến góc khuất này. Cô cố cào vào lòng bàn tay để giữ tỉnh táo, nhưng toàn thân đã mềm nhũn như nước…
Ngoài quán bar, Thương Dục Hoành dụi điếu thuốc vừa hút, định quay vào thì thấy một tên tóc xanh và một tên tóc đỏ đang dìu một cô gái ra ngoài. Ban đầu anh chẳng mấy để tâm.
“Chờ đã.”
Gương mặt trắng nõn lập tức hiện lên rõ nét dưới ánh đèn, Thương Dục Hoành cau mày, cơn giận như bị đốt bùng lên.
“Tôi là em họ, chị tôi say, bọn tôi đến đưa về.” Tóc đỏ hùa theo.
Tóc xanh giật mình, cảm thấy không ổn, liền nháy mắt với tóc đỏ, cả hai định buông Tang Vãn ra rồi tấn công Thương Dục Hoành từ hai phía.
Hai gã ngã sõng soài trên lề đường, ôm ngực, tức tối: “Anh là gì của cô ta mà dám đánh tụi tôi?”
Thương Dục Hoành cúi người bế bổng Tang Vãn lên, gương mặt đầy chán ghét nhìn hai kẻ kia.
Trong lòng Thương Dục Hoành, Tang Vãn rúc vào như tìm được một chốn an toàn. Cảm giác ấm áp quen thuộc mà xa lạ ấy khiến tay cô ban đầu nắm chặt lấy áo sơ mi trước ngực anh rồi cũng dần thả lỏng.
Anh đặt cô vào ghế sau xe, rồi lấy từ ghế lái một chiếc áo khoác. Ban đầu định tiện tay ném cho cô nhưng nghĩ một hồi, anh vòng qua bên kia xe, đích thân đắp lên người cô.
Trở lại quán bar, mặt Thương Dục Hoành âm u như mây giông, đi thẳng đến văn phòng của Kỷ Tô, đá tung cửa:
Kỷ Tô đang nghe nhạc thư giãn, bị đá cửa bất ngờ khiến anh suýt rớt ghế. Còn chưa kịp phản ứng thì đã bị người ta túm cổ áo kéo dậy.
Thương Dục Hoành buông tay, nhìn đồng hồ: “Một tiếng, nếu không có bảo vệ canh giữ, tôi lập tức báo Cục giám sát thị trường.”
Sắc mặt Thương Dục Hoành càng thêm u ám, cơn giận rõ ràng: “Có cô gái suýt nữa bị hại trong quán cậu, cậu gánh nổi hậu quả không?”
Thương Dục Hoành lười đôi co, quay người đập cửa rời đi, lần này cửa văn phòng hoàn toàn tan nát.
…
Uống thuốc xong, ý thức của Tang Vãn dần tỉnh táo lại, đầu vẫn còn choáng nhưng ít nhất đã có chút sức lực.
Tang Vãn cũng bất ngờ, sao lần nào cũng tình cờ gặp anh, bất kể nơi đâu: “Tôi không có quấn lấy anh, tôi chỉ đi chơi với bạn, tôi không phải...”
Đôi mắt Thương Dục Hoành đỏ ngầu, toàn thân tỏa ra sát khí.
Cô khép cánh cửa phòng riêng lại, lưng Tang Vãn tựa vào tấm cửa, hít sâu một hơi.
Cô đưa tay vỗ vỗ ngực đang phập phồng, cố trấn tĩnh lại cảm xúc đang dâng trào.
Điện thoại trong lòng bàn tay vang lên tiếng thông báo, Tang Vãn thuận tay cầm lên xem là tin nhắn của Thịnh Sơ, anh đã đến nơi nhưng không thấy cô.
Bắt cô quay lại làm việc vào giờ nghỉ ư? Mơ đi! Quả nhiên đám tư bản chó má trên thế giới này đều là một lũ khiến người ta buồn nôn như nhau.
“Bà cô của tôi ơi, rốt cuộc cô chạy đi đâu vậy hả?” Cửa phòng bao mở ra, Thịnh Sơ ngẩng đầu thấy Tang Vãn quay lại, bèn càu nhàu.
Hạ Ly và Thịnh Sơ đưa mắt nhìn nhau, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Họ ngồi tại khu ghế mở, xung quanh là một đám nam nữ trẻ tuổi, nói cười vui vẻ, ai nấy ăn mặc mát mẻ, cùng nhau nhảy múa điên cuồng.
Bên ngoài ánh đèn chớp nháy chói mắt, bên tai toàn là nhạc sàn đinh tai nhức óc, trong đầu cô chỉ quanh quẩn hình ảnh của cha và cách làm thế nào để rửa sạch nỗi oan cho ông.
“Này, người đẹp, cùng uống một ly chứ?” Một tên tóc xanh ngồi thụp xuống trước mặt cô, huýt sáo một tiếng.
Ở phía xa, Hạ Ly và Thịnh Sơ đang mải chơi, hoàn toàn không để ý rằng Tang Vãn đã mất dạng.
Tang Vãn say mềm, hé mắt chỉ còn một khe hẹp, lầu bầu mắng một câu.
Tóc xanh bị mắng cũng chẳng giận, ngược lại còn giở trò muốn chọc ghẹo, Tang Vãn nghiêng đầu né tránh nhưng đầu óc cô ngày càng nặng nề.
Cả hai tên một trái một phải muốn kéo cô dậy.
Cô cố gắng gào to nhưng trong cổ như bị nhét gì đó, hoàn toàn không thể phát ra âm thanh rõ ràng.
Âm nhạc trong quán bar vẫn ầm ĩ, chẳng ai chú ý đến góc khuất này. Cô cố cào vào lòng bàn tay để giữ tỉnh táo, nhưng toàn thân đã mềm nhũn như nước…
Ngoài quán bar, Thương Dục Hoành dụi điếu thuốc vừa hút, định quay vào thì thấy một tên tóc xanh và một tên tóc đỏ đang dìu một cô gái ra ngoài. Ban đầu anh chẳng mấy để tâm.
“Chờ đã.”
Gương mặt trắng nõn lập tức hiện lên rõ nét dưới ánh đèn, Thương Dục Hoành cau mày, cơn giận như bị đốt bùng lên.
“Tôi là em họ, chị tôi say, bọn tôi đến đưa về.” Tóc đỏ hùa theo.
Tóc xanh giật mình, cảm thấy không ổn, liền nháy mắt với tóc đỏ, cả hai định buông Tang Vãn ra rồi tấn công Thương Dục Hoành từ hai phía.
Hai gã ngã sõng soài trên lề đường, ôm ngực, tức tối: “Anh là gì của cô ta mà dám đánh tụi tôi?”
Thương Dục Hoành cúi người bế bổng Tang Vãn lên, gương mặt đầy chán ghét nhìn hai kẻ kia.
Trong lòng Thương Dục Hoành, Tang Vãn rúc vào như tìm được một chốn an toàn. Cảm giác ấm áp quen thuộc mà xa lạ ấy khiến tay cô ban đầu nắm chặt lấy áo sơ mi trước ngực anh rồi cũng dần thả lỏng.
Anh đặt cô vào ghế sau xe, rồi lấy từ ghế lái một chiếc áo khoác. Ban đầu định tiện tay ném cho cô nhưng nghĩ một hồi, anh vòng qua bên kia xe, đích thân đắp lên người cô.
Trở lại quán bar, mặt Thương Dục Hoành âm u như mây giông, đi thẳng đến văn phòng của Kỷ Tô, đá tung cửa:
Kỷ Tô đang nghe nhạc thư giãn, bị đá cửa bất ngờ khiến anh suýt rớt ghế. Còn chưa kịp phản ứng thì đã bị người ta túm cổ áo kéo dậy.
Thương Dục Hoành buông tay, nhìn đồng hồ: “Một tiếng, nếu không có bảo vệ canh giữ, tôi lập tức báo Cục giám sát thị trường.”
Sắc mặt Thương Dục Hoành càng thêm u ám, cơn giận rõ ràng: “Có cô gái suýt nữa bị hại trong quán cậu, cậu gánh nổi hậu quả không?”
Thương Dục Hoành lười đôi co, quay người đập cửa rời đi, lần này cửa văn phòng hoàn toàn tan nát.
…
Uống thuốc xong, ý thức của Tang Vãn dần tỉnh táo lại, đầu vẫn còn choáng nhưng ít nhất đã có chút sức lực.
Tang Vãn cũng bất ngờ, sao lần nào cũng tình cờ gặp anh, bất kể nơi đâu: “Tôi không có quấn lấy anh, tôi chỉ đi chơi với bạn, tôi không phải...”
Đôi mắt Thương Dục Hoành đỏ ngầu, toàn thân tỏa ra sát khí.