Lông mày Tang Vãn khẽ động, cô đưa tay day day huyệt thái dương đang nhức nhối, ánh mắt mơ màng như phủ một tầng sương mỏng.
Cô nói một hơi như vậy khiến đầu cô càng thêm đau nhức, đành phải nhắm mắt lại, giả vờ nghỉ ngơi.
“Thương tổng…”
Thương Dục Hoành ngồi rất ngay ngắn, từ góc độ của Tang Vãn chỉ có thể nhìn thấy đường nét gương mặt nghiêng tuấn tú và luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ người anh.
“Là anh cứu tôi sao?”
Nghe vậy, cuối cùng Thương Dục Hoành cũng quay đầu nhìn cô. Không khí xung quanh như đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy, sắc mặt anh trầm hẳn, áp lực khiến người ta nghẹt thở.
Tang Vãn chẳng hiểu sao anh cứ mắng mình suốt đêm nay, nỗi tủi thân dâng lên trong lòng.
Cô cúi đầu, lòng nghẹn lại khó chịu, cảm xúc dâng lên tận mũi, giọng cũng pha lẫn âm mũi rõ rệt.
Tang Vãn cắn môi, ngẩng đôi mắt ngân ngấn nước lên: “Dựa vào đâu mà người khác được nghỉ còn tôi phải làm việc? Tôi không về đâu!”
“Tôi đã nói là không phải đi một mình rồi mà, bạn tôi cũng ở đó.” Tang Vãn đưa tay lau nước mắt nơi khóe má, bướng bỉnh đáp.
Tang Vãn: “…”
“Họ… vẫn còn ở bên trong, chắc sắp ra rồi, tôi xuống xem.” Nói xong, Tang Vãn định mở cửa xe bước xuống.
Đây là lần đầu tiên Tang Vãn nghe Thương Dục Hoành dùng giọng điệu vừa nghiêm khắc vừa cộc cằn như thế với mình, cô nhíu mày khó chịu, vẫn cố kéo cửa xe: “Anh dựa vào đâu mà quản tôi? Anh là gì của tôi? Tôi chẳng đã cảm ơn rồi sao, anh còn muốn gì nữa? Muốn tôi lấy thân báo đáp chắc? Thân phận cao quý như anh, sao mà coi trọng tôi được.” Cô cố tình nói khích để dụ anh vào bẫy.
Bàn tay đang đặt trên cửa xe của Tang Vãn khựng lại, từ lồng ngực phát ra một tiếng cười nhạt rất khẽ. Thì ra anh cứu cô, chỉ vì cô là nhân viên công ty anh. Anh sợ cô gây tổn hại đến danh tiếng của công ty, sợ dư luận kéo Mỹ Ích vào vòng xoáy tai tiếng.
“Thương tổng, anh cứ yên tâm. Nếu hôm nay tôi thật sự gặp chuyện không may, tôi tuyệt đối không nói mình là người của Mỹ Ích, không để mất mặt anh đâu, tôi chỉ tự làm mình mất mặt thôi.”
Thương Dục Hoành nhìn bóng lưng cứng cỏi của cô, khẽ nhắm mắt lại, đưa tay day trán, không biết phải nói gì tiếp.
Tiếng chuông điện thoại trong trẻo vang vọng trong xe. Tang Vãn hít một hơi trấn tĩnh lại, cầm máy lên nghe: “Alo?”
Cô hít hít mũi, liếc nhìn ra ngoài cửa xe, rồi cười đùa: “Tớ thấy cậu rồi, tớ qua chỗ cậu ngay đây.”
Thương Dục Hoành không nói lời nào nhưng vẫn bước xuống theo. Trong ánh đèn đường đêm, Tang Vãn trong chiếc váy trắng tinh khôi càng thêm dịu dàng. Anh đút một tay vào túi quần, khuôn mặt anh tuấn vẫn không lộ ra chút cảm xúc nào, cứ lặng lẽ đi phía sau bảo vệ cô.
“Cậu đi đâu vậy hả, tớ và Ly Ly mới quay lưng đi đã không thấy cậu đâu, suýt nữa tớ còn gọi cảnh sát đấy!” Thịnh Sơ khó xử nói, Hạ Ly còn đang lẩm bẩm đòi uống thêm.
Thương Dục Hoành giơ tay chắn giữa họ, ánh mắt sắc như dao: “Cô ấy đi cùng các người à?”
Tang Vãn sợ anh nói lung tung, định vùng vẫy tránh khỏi sự cản trở của anh. Nhưng cánh tay của Thương Dục Hoành quá khỏe, cô không tài nào nhúc nhích được.
Anh đút một tay vào túi, tay kia vẫn chắn ngang người Tang Vãn, đúng tầm cổ cô, khiến cô càng bước tới càng cảm thấy nghẹt thở.
Thịnh Sơ: “?”
Nghe Tang Vãn suýt gặp chuyện, Thịnh Sơ hoảng hốt định bước tới.
Thịnh Sơ: “?”
“Thế còn cậu?” Thịnh Sơ không yên tâm để cô lại một mình.
Dường như Thịnh Sơ đã hiểu, trong lòng dâng lên chút chua xót nhưng không tiện hỏi thêm, đành dặn đi dặn lại: “Vậy cậu nhớ cẩn thận, về đến nhà gọi cho tớ.”
Thấy Thịnh Sơ rời đi, khóe môi Thương Dục Hoành bất chợt nhếch lên một nụ cười nhạt, sau đó cũng xoay người bỏ đi.
Lông mày Tang Vãn khẽ động, cô đưa tay day day huyệt thái dương đang nhức nhối, ánh mắt mơ màng như phủ một tầng sương mỏng.
Cô nói một hơi như vậy khiến đầu cô càng thêm đau nhức, đành phải nhắm mắt lại, giả vờ nghỉ ngơi.
“Thương tổng…”
Thương Dục Hoành ngồi rất ngay ngắn, từ góc độ của Tang Vãn chỉ có thể nhìn thấy đường nét gương mặt nghiêng tuấn tú và luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ người anh.
“Là anh cứu tôi sao?”
Nghe vậy, cuối cùng Thương Dục Hoành cũng quay đầu nhìn cô. Không khí xung quanh như đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy, sắc mặt anh trầm hẳn, áp lực khiến người ta nghẹt thở.
Tang Vãn chẳng hiểu sao anh cứ mắng mình suốt đêm nay, nỗi tủi thân dâng lên trong lòng.
Cô cúi đầu, lòng nghẹn lại khó chịu, cảm xúc dâng lên tận mũi, giọng cũng pha lẫn âm mũi rõ rệt.
Tang Vãn cắn môi, ngẩng đôi mắt ngân ngấn nước lên: “Dựa vào đâu mà người khác được nghỉ còn tôi phải làm việc? Tôi không về đâu!”
“Tôi đã nói là không phải đi một mình rồi mà, bạn tôi cũng ở đó.” Tang Vãn đưa tay lau nước mắt nơi khóe má, bướng bỉnh đáp.
Tang Vãn: “…”
“Họ… vẫn còn ở bên trong, chắc sắp ra rồi, tôi xuống xem.” Nói xong, Tang Vãn định mở cửa xe bước xuống.
Đây là lần đầu tiên Tang Vãn nghe Thương Dục Hoành dùng giọng điệu vừa nghiêm khắc vừa cộc cằn như thế với mình, cô nhíu mày khó chịu, vẫn cố kéo cửa xe: “Anh dựa vào đâu mà quản tôi? Anh là gì của tôi? Tôi chẳng đã cảm ơn rồi sao, anh còn muốn gì nữa? Muốn tôi lấy thân báo đáp chắc? Thân phận cao quý như anh, sao mà coi trọng tôi được.” Cô cố tình nói khích để dụ anh vào bẫy.
Bàn tay đang đặt trên cửa xe của Tang Vãn khựng lại, từ lồng ngực phát ra một tiếng cười nhạt rất khẽ. Thì ra anh cứu cô, chỉ vì cô là nhân viên công ty anh. Anh sợ cô gây tổn hại đến danh tiếng của công ty, sợ dư luận kéo Mỹ Ích vào vòng xoáy tai tiếng.
“Thương tổng, anh cứ yên tâm. Nếu hôm nay tôi thật sự gặp chuyện không may, tôi tuyệt đối không nói mình là người của Mỹ Ích, không để mất mặt anh đâu, tôi chỉ tự làm mình mất mặt thôi.”
Thương Dục Hoành nhìn bóng lưng cứng cỏi của cô, khẽ nhắm mắt lại, đưa tay day trán, không biết phải nói gì tiếp.
Tiếng chuông điện thoại trong trẻo vang vọng trong xe. Tang Vãn hít một hơi trấn tĩnh lại, cầm máy lên nghe: “Alo?”
Cô hít hít mũi, liếc nhìn ra ngoài cửa xe, rồi cười đùa: “Tớ thấy cậu rồi, tớ qua chỗ cậu ngay đây.”
Thương Dục Hoành không nói lời nào nhưng vẫn bước xuống theo. Trong ánh đèn đường đêm, Tang Vãn trong chiếc váy trắng tinh khôi càng thêm dịu dàng. Anh đút một tay vào túi quần, khuôn mặt anh tuấn vẫn không lộ ra chút cảm xúc nào, cứ lặng lẽ đi phía sau bảo vệ cô.
“Cậu đi đâu vậy hả, tớ và Ly Ly mới quay lưng đi đã không thấy cậu đâu, suýt nữa tớ còn gọi cảnh sát đấy!” Thịnh Sơ khó xử nói, Hạ Ly còn đang lẩm bẩm đòi uống thêm.
Thương Dục Hoành giơ tay chắn giữa họ, ánh mắt sắc như dao: “Cô ấy đi cùng các người à?”
Tang Vãn sợ anh nói lung tung, định vùng vẫy tránh khỏi sự cản trở của anh. Nhưng cánh tay của Thương Dục Hoành quá khỏe, cô không tài nào nhúc nhích được.
Anh đút một tay vào túi, tay kia vẫn chắn ngang người Tang Vãn, đúng tầm cổ cô, khiến cô càng bước tới càng cảm thấy nghẹt thở.
Thịnh Sơ: “?”
Nghe Tang Vãn suýt gặp chuyện, Thịnh Sơ hoảng hốt định bước tới.
Thịnh Sơ: “?”
“Thế còn cậu?” Thịnh Sơ không yên tâm để cô lại một mình.
Dường như Thịnh Sơ đã hiểu, trong lòng dâng lên chút chua xót nhưng không tiện hỏi thêm, đành dặn đi dặn lại: “Vậy cậu nhớ cẩn thận, về đến nhà gọi cho tớ.”
Thấy Thịnh Sơ rời đi, khóe môi Thương Dục Hoành bất chợt nhếch lên một nụ cười nhạt, sau đó cũng xoay người bỏ đi.