Nuông Chiều

Lượt đọc: 952 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32
thương dục hoành, tôi nhất định sẽ chinh phục được anh!

“Không có.”

Tang Vãn bĩu môi: “Vậy tại sao anh lại tức giận?”

Tang Vãn lườm bóng dáng cao lớn thẳng tắp của anh một cái: "Tổng giám đốc Thương, đề nghị lần trước của tôi, anh suy nghĩ tới đâu rồi?"

Cô cúi xuống chỉnh lại vạt váy bị gót giày cuốn vào, ngẩng đầu liền bắt gặp đôi mắt đen láy ấy đang chăm chăm nhìn cô không chớp.

Tang Vãn nhấc váy đuổi theo, chân anh dài, sải bước lớn, cô phải gần như chạy mới đuổi kịp: “Anh nghĩ thêm đi mà, hợp tác này chỉ có lợi chứ không hề có hại cho anh đâu.”

“Đừng bắt tôi phải nói lần thứ hai.” Vẫn là giọng nói mất kiên nhẫn ấy vang lên.

Bóng dáng cao lớn phía trước bỗng khựng lại, Tang Vãn mím môi, tim bỗng đập nhanh… Không lẽ anh nghe thấy rồi?

Thấy anh không quay lại, Tang Vãn liền không kiêng dè làm mặt xấu với bóng lưng kia một cái.

Đợt khảo sát thực tập mới lại bắt đầu, vừa đến công ty, Tang Vãn đã bị kéo vào một group chat nhỏ tên là: [Bốn đóa hoa của Mỹ Ích]

Giọng cô ta vẫn dịu dàng như trước, cứ như giữa hai người chưa từng xảy ra khoảng cách nào.

“Cậu vẫn còn giận tôi sao?” Sài Thanh Oánh nhẹ giọng, kéo ghế lại gần, nắm lấy tay cô.

“Lần này, hội nghị đại lý nửa đầu năm của chúng ta sẽ tổ chức tại Hải Thành, danh sách người tham dự đã được chốt. Mọi người tranh thủ chuẩn bị nhé.” Giọng Lê Hàm vang lên trong văn phòng rộng lớn.

Người hướng dẫn của Tang Vãn, Tào Lan nghe vậy cũng nhìn sang, môi mím lại, rõ ràng không giấu nổi cảm xúc trên mặt.

Lần đi Hải Thành này ít nhất phải ở lại năm ngày. Để nhanh chóng làm quen với công việc, cô bước tới trước bàn cô Tào, hỏi: “Chị ơi, địa điểm hội nghị lần này do bên mình đặt hay là bộ phận khác phụ trách ạ?”

“Hay là cô chuyển sang phòng hành chính làm lễ tân luôn đi?”

Cô còn muốn nhân dịp đó gặp gỡ người của trụ sở chính, tạo ấn tượng để chuẩn bị cho đợt thăng chức cuối năm.

“Vậy cô đi tổng hợp bảng dữ liệu doanh số cửa hàng offline đi.” Cô lặng lẽ thở dài, quay về chỗ ngồi.

Tan làm, Tang Vãn tới nhà hàng đã đặt trước theo hẹn, Hạ Tuyên đã ngồi chờ sẵn trong phòng riêng, vừa thấy cô vào đã dập điếu thuốc.

Hạ Tuyên mỉm cười nhàn nhạt: “Lúc không ở công ty thì đừng khách sáo vậy, ngồi sát lại đây đi.”

“Cha cháu ấy, đúng là người tốt đến dại.” Hạ Tuyên rót trà, nhấp một ngụm.

“Chuyện này dài lắm. Năm đó nếu không phải vì giúp tổng giám đốc Thương hoàn thành chỉ tiêu, cha cháu cũng không dốc hết tài sản mà cược một phen.” Hạ Tuyên lắc đầu, đầy vẻ tiếc nuối.

“Cháu nghĩ sao Thương Dục Hoành lại thăng chức nhanh thế? Thằng nhóc đó thủ đoạn không đơn giản đâu.” Hạ Tuyên cười nhạt, lại rót thêm trà.

“Cháu nghĩ chỉ nhờ chút quan hệ với cậu của mình là nó có thể vào được trụ sở chính sao?” Hạ Tuyên cười khẩy, ngón tay gõ nhẹ lên bàn: “Người trẻ các cháu vẫn quá ngây thơ.”

Hạ Tuyên nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ trước mắt, khẽ cười, vỗ nhẹ lên vai cô: “Chú có nói gì đâu.”

Bữa tối này cuối cùng cũng không thể ăn nổi, Tang Vãn viện cớ mệt để về sớm.

Chuyến công tác sau đó vẫn diễn ra theo đúng kế hoạch, chỉ là suốt thời gian này, Tang Vãn không còn gặp Thương Dục Hoành nữa. Chắc là do cô không muốn cố tình “vô tình gặp lại” anh như trước nữa rồi.

Trước khi hội nghị bắt đầu, là phần phát biểu của chủ tịch tổng công ty, tiếp đó là Thương Dục Hoành lên phát biểu.

Nhân viên nữ của các chi nhánh bên dưới liền phát cuồng, rần rần hỏi xin thông tin liên lạc của anh trong group.

“Chỉ đẹp trai thôi mà, có gì ghê gớm chứ!” Cô lầm bầm, ngẩng đầu khỏi bồn rửa.

“Không có.”

Tang Vãn bĩu môi: “Vậy tại sao anh lại tức giận?”

Tang Vãn lườm bóng dáng cao lớn thẳng tắp của anh một cái: "Tổng giám đốc Thương, đề nghị lần trước của tôi, anh suy nghĩ tới đâu rồi?"

Cô cúi xuống chỉnh lại vạt váy bị gót giày cuốn vào, ngẩng đầu liền bắt gặp đôi mắt đen láy ấy đang chăm chăm nhìn cô không chớp.

Tang Vãn nhấc váy đuổi theo, chân anh dài, sải bước lớn, cô phải gần như chạy mới đuổi kịp: “Anh nghĩ thêm đi mà, hợp tác này chỉ có lợi chứ không hề có hại cho anh đâu.”

“Đừng bắt tôi phải nói lần thứ hai.” Vẫn là giọng nói mất kiên nhẫn ấy vang lên.

Bóng dáng cao lớn phía trước bỗng khựng lại, Tang Vãn mím môi, tim bỗng đập nhanh… Không lẽ anh nghe thấy rồi?

Thấy anh không quay lại, Tang Vãn liền không kiêng dè làm mặt xấu với bóng lưng kia một cái.

Đợt khảo sát thực tập mới lại bắt đầu, vừa đến công ty, Tang Vãn đã bị kéo vào một group chat nhỏ tên là: [Bốn đóa hoa của Mỹ Ích]

Giọng cô ta vẫn dịu dàng như trước, cứ như giữa hai người chưa từng xảy ra khoảng cách nào.

“Cậu vẫn còn giận tôi sao?” Sài Thanh Oánh nhẹ giọng, kéo ghế lại gần, nắm lấy tay cô.

“Lần này, hội nghị đại lý nửa đầu năm của chúng ta sẽ tổ chức tại Hải Thành, danh sách người tham dự đã được chốt. Mọi người tranh thủ chuẩn bị nhé.” Giọng Lê Hàm vang lên trong văn phòng rộng lớn.

Người hướng dẫn của Tang Vãn, Tào Lan nghe vậy cũng nhìn sang, môi mím lại, rõ ràng không giấu nổi cảm xúc trên mặt.

Lần đi Hải Thành này ít nhất phải ở lại năm ngày. Để nhanh chóng làm quen với công việc, cô bước tới trước bàn cô Tào, hỏi: “Chị ơi, địa điểm hội nghị lần này do bên mình đặt hay là bộ phận khác phụ trách ạ?”

“Hay là cô chuyển sang phòng hành chính làm lễ tân luôn đi?”

Cô còn muốn nhân dịp đó gặp gỡ người của trụ sở chính, tạo ấn tượng để chuẩn bị cho đợt thăng chức cuối năm.

“Vậy cô đi tổng hợp bảng dữ liệu doanh số cửa hàng offline đi.” Cô lặng lẽ thở dài, quay về chỗ ngồi.

Tan làm, Tang Vãn tới nhà hàng đã đặt trước theo hẹn, Hạ Tuyên đã ngồi chờ sẵn trong phòng riêng, vừa thấy cô vào đã dập điếu thuốc.

Hạ Tuyên mỉm cười nhàn nhạt: “Lúc không ở công ty thì đừng khách sáo vậy, ngồi sát lại đây đi.”

“Cha cháu ấy, đúng là người tốt đến dại.” Hạ Tuyên rót trà, nhấp một ngụm.

“Chuyện này dài lắm. Năm đó nếu không phải vì giúp tổng giám đốc Thương hoàn thành chỉ tiêu, cha cháu cũng không dốc hết tài sản mà cược một phen.” Hạ Tuyên lắc đầu, đầy vẻ tiếc nuối.

“Cháu nghĩ sao Thương Dục Hoành lại thăng chức nhanh thế? Thằng nhóc đó thủ đoạn không đơn giản đâu.” Hạ Tuyên cười nhạt, lại rót thêm trà.

“Cháu nghĩ chỉ nhờ chút quan hệ với cậu của mình là nó có thể vào được trụ sở chính sao?” Hạ Tuyên cười khẩy, ngón tay gõ nhẹ lên bàn: “Người trẻ các cháu vẫn quá ngây thơ.”

Hạ Tuyên nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ trước mắt, khẽ cười, vỗ nhẹ lên vai cô: “Chú có nói gì đâu.”

Bữa tối này cuối cùng cũng không thể ăn nổi, Tang Vãn viện cớ mệt để về sớm.

Chuyến công tác sau đó vẫn diễn ra theo đúng kế hoạch, chỉ là suốt thời gian này, Tang Vãn không còn gặp Thương Dục Hoành nữa. Chắc là do cô không muốn cố tình “vô tình gặp lại” anh như trước nữa rồi.

Trước khi hội nghị bắt đầu, là phần phát biểu của chủ tịch tổng công ty, tiếp đó là Thương Dục Hoành lên phát biểu.

Nhân viên nữ của các chi nhánh bên dưới liền phát cuồng, rần rần hỏi xin thông tin liên lạc của anh trong group.

“Chỉ đẹp trai thôi mà, có gì ghê gớm chứ!” Cô lầm bầm, ngẩng đầu khỏi bồn rửa.

« Lùi
Tiến »