Nghĩ đến những lời Hạ Tuyên nói lần trước, Tang Vãn chẳng còn muốn để tâm đến Thương Dục Hoành nữa. Khi cha cô còn sống, chẳng phải đã đối xử với anh ta không tệ hay sao? Thế mà anh ta lại dẫm lên vai cha cô để leo lên vị trí hiện tại?
Vừa thấy bóng dáng Tang Vãn, Thương Dục Hoành lập tức dụi điếu thuốc còn chưa hút hết vào thùng rác bên cạnh, ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Thế mà Thương Dục Hoành lại thấy cô ngẩng cao đầu, hoàn toàn làm ngơ sự hiện diện sống sờ sờ của anh. Đôi mắt đen sâu của anh khẽ híp lại, ánh nhìn trở nên u tối.
Trước khi bữa tiệc bắt đầu, cô và Sài Thanh Oánh đứng ngoài cửa đón khách. Đúng lúc này, một thực tập sinh từ bộ phận kế hoạch vừa nghe điện thoại xong đi vào. Vừa thấy Tang Vãn, cậu ta không nhịn được bật cười trêu ghẹo:
Đôi môi đỏ mọng của Tang Vãn khẽ mấp máy, trong chốc lát không biết nên đáp lại thế nào.
Bên cạnh, Sài Thanh Oánh như đang xem kịch hay, liếc mắt đưa tình trêu cô như muốn nói: Chà, chị em sắp có vận đào hoa rồi đấy.
Âu Soái rút điện thoại từ túi ra như thể đã chuẩn bị sẵn tinh thần từ lâu.
Ban đầu Tang Vãn còn hơi do dự, nhưng không chịu nổi sự thúc giục của Sài Thanh Oánh, cuối cùng vẫn đồng ý kết bạn với người đồng nghiệp khác giới đầu tiên trong công ty.
Tang Vãn khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ như gió thoảng.
Đúng bảy giờ tối, buổi tiệc chính thức bắt đầu. Trên sân khấu, MC đang đọc lời dẫn rất bài bản. Tang Vãn tìm đại một chỗ ngồi, sau một ngày bận rộn, giờ cô chỉ mong nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi.
“Thương tổng tửu lượng thật tốt!”
“Thương tổng đúng là anh hùng cứu mỹ nhân mà!”
Cô đưa tay rót đầy một ly rượu vang, rồi nhấc lên uống cạn. Những người xung quanh không khỏi ngạc nhiên, ánh mắt như muốn nói: Ai lại uống rượu kiểu này chứ?
Tại sao anh ta có thể tốt với người khác mà cứ phải lạnh lùng, nặng lời với cô? Không thì chê cô ngốc, bắt cô nghỉ việc.
Cơn tức cùng men rượu xộc lên đầu, lúc này Âu Soái cầm ly rượu đi vòng ra sau lưng cô: “Tang Vãn, cùng uống một ly nhé?”
“Này cô em, Âu Soái để ý em từ lâu rồi đấy, có muốn uống một ly giao bôi với cậu ấy không? Thỏa mãn mong ước của người ta chút đi.”
Một người bạn vỗ vai Âu Soái: “Cậu hiểu gì chứ, đây gọi là tạo cơ hội tiếp xúc. Tin tôi đi, tôi là người từng trải.”
Tang Vãn đã bắt đầu chếnh choáng, cô gục đầu vào cánh tay, chẳng buồn quan tâm đến những gì đang diễn ra. Nhưng những người đàn ông xung quanh vẫn không chịu buông tha, có kẻ thậm chí còn kéo tay cô đặt vào tay Âu Soái, bắt hai người uống giao bôi.
“Uống rượu kiểu này à?”
Mọi người đồng loạt quay lại, chỉ thấy Thương Dục Hoành mặt mày lạnh như băng.
“Thương… Thương tổng?” Âu Soái vội đặt ly rượu xuống, mọi người đều lập tức ngừng tay, không ai ngờ lại kinh động đến Thương Dục Hoành.
Âu Soái bắt đầu hoảng, không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến vậy: “Thương tổng, bọn tôi chỉ đùa thôi, tôi với Tang Vãn vốn là người yêu…”
Ánh đèn rọi qua gương mặt sắc nét của Thương Dục Hoành, anh khẽ nhếch môi cười lạnh, sắc mặt trầm xuống: “Thật sao?”
Sống lưng Âu Soái lạnh toát, chẳng lẽ đụng phải “chính chủ” rồi? Cậu ta run run đặt ly rượu xuống, lắp bắp hỏi: “Thương tổng, anh là…”
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Cả phòng tiệc như chết lặng, đến MC trên sân khấu cũng quên cả công việc, chỉ biết ngây người đứng nhìn.
Sau khi họ rời đi, đám nhân viên mê hóng chuyện không kìm được thì thầm to nhỏ:
“Chắc đang giận dỗi thôi, trò tình nhân cãi nhau quen thuộc ấy mà.”
“Phòng nào?”
“Uống chết cô luôn cho rồi.” Thương Dục Hoành bực mình, đưa tay búng trán cô một cái, mong cô tỉnh táo lại.
Anh không muốn tiếp tục đôi co với cô, kiên nhẫn hỏi lại: “Phòng nào? Không nói tôi quăng cô vào rừng cho sói ăn.”
Thương Dục Hoành bị chọc cười, cố tình nới lỏng vòng tay. Cảm giác cơ thể sắp rơi xuống khiến Tang Vãn hoảng hốt, lập tức vòng tay ôm chặt cổ anh.
Nghĩ đến những lời Hạ Tuyên nói lần trước, Tang Vãn chẳng còn muốn để tâm đến Thương Dục Hoành nữa. Khi cha cô còn sống, chẳng phải đã đối xử với anh ta không tệ hay sao? Thế mà anh ta lại dẫm lên vai cha cô để leo lên vị trí hiện tại?
Vừa thấy bóng dáng Tang Vãn, Thương Dục Hoành lập tức dụi điếu thuốc còn chưa hút hết vào thùng rác bên cạnh, ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Thế mà Thương Dục Hoành lại thấy cô ngẩng cao đầu, hoàn toàn làm ngơ sự hiện diện sống sờ sờ của anh. Đôi mắt đen sâu của anh khẽ híp lại, ánh nhìn trở nên u tối.
Trước khi bữa tiệc bắt đầu, cô và Sài Thanh Oánh đứng ngoài cửa đón khách. Đúng lúc này, một thực tập sinh từ bộ phận kế hoạch vừa nghe điện thoại xong đi vào. Vừa thấy Tang Vãn, cậu ta không nhịn được bật cười trêu ghẹo:
Đôi môi đỏ mọng của Tang Vãn khẽ mấp máy, trong chốc lát không biết nên đáp lại thế nào.
Bên cạnh, Sài Thanh Oánh như đang xem kịch hay, liếc mắt đưa tình trêu cô như muốn nói: Chà, chị em sắp có vận đào hoa rồi đấy.
Âu Soái rút điện thoại từ túi ra như thể đã chuẩn bị sẵn tinh thần từ lâu.
Ban đầu Tang Vãn còn hơi do dự, nhưng không chịu nổi sự thúc giục của Sài Thanh Oánh, cuối cùng vẫn đồng ý kết bạn với người đồng nghiệp khác giới đầu tiên trong công ty.
Tang Vãn khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ như gió thoảng.
Đúng bảy giờ tối, buổi tiệc chính thức bắt đầu. Trên sân khấu, MC đang đọc lời dẫn rất bài bản. Tang Vãn tìm đại một chỗ ngồi, sau một ngày bận rộn, giờ cô chỉ mong nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi.
“Thương tổng tửu lượng thật tốt!”
“Thương tổng đúng là anh hùng cứu mỹ nhân mà!”
Cô đưa tay rót đầy một ly rượu vang, rồi nhấc lên uống cạn. Những người xung quanh không khỏi ngạc nhiên, ánh mắt như muốn nói: Ai lại uống rượu kiểu này chứ?
Tại sao anh ta có thể tốt với người khác mà cứ phải lạnh lùng, nặng lời với cô? Không thì chê cô ngốc, bắt cô nghỉ việc.
Cơn tức cùng men rượu xộc lên đầu, lúc này Âu Soái cầm ly rượu đi vòng ra sau lưng cô: “Tang Vãn, cùng uống một ly nhé?”
“Này cô em, Âu Soái để ý em từ lâu rồi đấy, có muốn uống một ly giao bôi với cậu ấy không? Thỏa mãn mong ước của người ta chút đi.”
Một người bạn vỗ vai Âu Soái: “Cậu hiểu gì chứ, đây gọi là tạo cơ hội tiếp xúc. Tin tôi đi, tôi là người từng trải.”
Tang Vãn đã bắt đầu chếnh choáng, cô gục đầu vào cánh tay, chẳng buồn quan tâm đến những gì đang diễn ra. Nhưng những người đàn ông xung quanh vẫn không chịu buông tha, có kẻ thậm chí còn kéo tay cô đặt vào tay Âu Soái, bắt hai người uống giao bôi.
“Uống rượu kiểu này à?”
Mọi người đồng loạt quay lại, chỉ thấy Thương Dục Hoành mặt mày lạnh như băng.
“Thương… Thương tổng?” Âu Soái vội đặt ly rượu xuống, mọi người đều lập tức ngừng tay, không ai ngờ lại kinh động đến Thương Dục Hoành.
Âu Soái bắt đầu hoảng, không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến vậy: “Thương tổng, bọn tôi chỉ đùa thôi, tôi với Tang Vãn vốn là người yêu…”
Ánh đèn rọi qua gương mặt sắc nét của Thương Dục Hoành, anh khẽ nhếch môi cười lạnh, sắc mặt trầm xuống: “Thật sao?”
Sống lưng Âu Soái lạnh toát, chẳng lẽ đụng phải “chính chủ” rồi? Cậu ta run run đặt ly rượu xuống, lắp bắp hỏi: “Thương tổng, anh là…”
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Cả phòng tiệc như chết lặng, đến MC trên sân khấu cũng quên cả công việc, chỉ biết ngây người đứng nhìn.
Sau khi họ rời đi, đám nhân viên mê hóng chuyện không kìm được thì thầm to nhỏ:
“Chắc đang giận dỗi thôi, trò tình nhân cãi nhau quen thuộc ấy mà.”
“Phòng nào?”
“Uống chết cô luôn cho rồi.” Thương Dục Hoành bực mình, đưa tay búng trán cô một cái, mong cô tỉnh táo lại.
Anh không muốn tiếp tục đôi co với cô, kiên nhẫn hỏi lại: “Phòng nào? Không nói tôi quăng cô vào rừng cho sói ăn.”
Thương Dục Hoành bị chọc cười, cố tình nới lỏng vòng tay. Cảm giác cơ thể sắp rơi xuống khiến Tang Vãn hoảng hốt, lập tức vòng tay ôm chặt cổ anh.