Nuông Chiều

Lượt đọc: 954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34
cô còn dám nổi giận nữa à?

Thấy tình hình không ổn, Thương Dục Hoành dứt khoát buông tay khỏi eo sau của cô. Lần này, Tang Vãn mất hoàn toàn điểm tựa, bất ngờ kêu lên một tiếng, vội vàng vươn tay ôm chặt lấy cổ anh, hai chân cũng theo phản xạ quặp lấy eo anh.

Thương Dục Hoành đưa mắt nhìn gương mặt cô, hơi cau mày lại: “Cô còn dám nổi giận nữa à?”

Anh hờ hững nhướng mí mắt, ánh mắt chằm chằm dừng lại nơi xương quai xanh trắng nõn của cô, chỉ trong khoảnh khắc liền dời đi.

Thương Dục Hoành khẽ gật đầu, giọng trở nên lạnh tanh: “Xuống đi, đừng có bám lấy tôi nữa.”

Tang Vãn cũng bực mình, cô ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên, cố ý chớp mắt mấy cái như trong phim thường làm.

Thương Dục Hoành vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh, cơn giận chưa nguôi, cố ý hỏi: “Điều kiện gì?”

Tang Vãn bĩu môi, ngẩng cái cổ trắng ngần lên, vẫn kiên quyết không chịu buông ra.

Vì không biết Tang Vãn ở phòng nào, mà cũng chẳng tiện đến quầy lễ tân hỏi, Thương Dục Hoành đành tạm đưa cô về phòng mình.

“Vậy thì anh đồng ý trước đi, tôi sẽ nói cho anh một bí mật.” Tang Vãn nhắm mắt lại, giơ một ngón tay đặt trước mặt anh.

“Cái bí mật đó của cô đáng giá bao nhiêu?”

Cô ngồi vắt ngang lên đùi anh, cúi đầu cắn mạnh một cái.

Một lúc sau, Tang Vãn ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt khoe khoang: “Đau lắm đúng không? Ai bảo anh cứ trêu chọc tôi!”

Ánh mắt Thương Dục Hoành lạnh dần, bàn tay đặt trên sofa cũng siết chặt lại: “Cô có biết mình đang làm gì không?”

Thương Dục Hoành cạn lời. Quả thật anh không nên nói lý với người đang say, đúng là đàn gảy tai trâu.

Năm phút sau, thư ký gọi lại: “Tổng giám đốc Thương, phòng của cô Tang là 5656.”

Có lẽ thấy náo loạn cũng đủ rồi, Tang Vãn bắt đầu ngoan hơn, cô buông tay khỏi cổ anh, nghiêng người nằm bên cạnh, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Thư ký đã đợi sẵn trước phòng 5656. Vừa thấy anh đến, cô quẹt thẻ mở cửa. Vừa vào phòng, ánh mắt sững sờ của Sài Thanh Oánh lập tức bắn đến.

“À không, là cơm vẫn chưa ăn...” Cô đập mạnh vào trán mình, nhanh chóng lỉnh ra khỏi phòng, nhường lại không gian riêng tư cho hai người.

Ra đến cửa, Sài Thanh Oánh liếc mắt nhìn thư ký, không ai dám nói một lời nào.

Bất ngờ, Tang Vãn lại mở mắt ra, túm lấy cổ áo sơ mi của anh, rồi khi anh chưa kịp phản ứng thì đã hôn lên khóe môi anh.

“Đồng ý với tôi đi mà.” Tang Vãn buông tay, ôm chăn lăn qua một bên.

“Uống chết quách cho xong!” Anh buông lời mắng chửi, sau đó tức giận đẩy cửa bỏ đi.

Thương Dục Hoành vừa ra đến hành lang, đã chạm mặt Âu Soái vừa tan tiệc trở về. Anh dừng bước, một tay đút túi quần, đứng im tại chỗ.

“Mai đến phòng nhân sự làm thủ tục nghỉ việc đi.” Thương Dục Hoành nói thẳng không vòng vo.

“Tổng giám đốc, tôi có thể hỏi lý do không ạ?” Âu Soái lấy hộp thuốc trong túi ra, rút hai điếu rồi đưa một điếu cho anh.

“Tôi biết mình sai rồi, không nên đùa kiểu đó. Anh có thể cho tôi thêm một cơ hội được không?” Thấy anh không nhận điếu thuốc, Âu Soái bắt đầu thật sự hoảng.

Anh từ chối dứt khoát. Hút xong một hơi, anh dập tắt điếu thuốc rồi tiện tay ném vào thùng rác bên cạnh, tiếp tục châm điếu tiếp theo.

Thấy tình hình không ổn, Thương Dục Hoành dứt khoát buông tay khỏi eo sau của cô. Lần này, Tang Vãn mất hoàn toàn điểm tựa, bất ngờ kêu lên một tiếng, vội vàng vươn tay ôm chặt lấy cổ anh, hai chân cũng theo phản xạ quặp lấy eo anh.

Thương Dục Hoành đưa mắt nhìn gương mặt cô, hơi cau mày lại: “Cô còn dám nổi giận nữa à?”

Anh hờ hững nhướng mí mắt, ánh mắt chằm chằm dừng lại nơi xương quai xanh trắng nõn của cô, chỉ trong khoảnh khắc liền dời đi.

Thương Dục Hoành khẽ gật đầu, giọng trở nên lạnh tanh: “Xuống đi, đừng có bám lấy tôi nữa.”

Tang Vãn cũng bực mình, cô ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên, cố ý chớp mắt mấy cái như trong phim thường làm.

Thương Dục Hoành vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh, cơn giận chưa nguôi, cố ý hỏi: “Điều kiện gì?”

Tang Vãn bĩu môi, ngẩng cái cổ trắng ngần lên, vẫn kiên quyết không chịu buông ra.

Vì không biết Tang Vãn ở phòng nào, mà cũng chẳng tiện đến quầy lễ tân hỏi, Thương Dục Hoành đành tạm đưa cô về phòng mình.

“Vậy thì anh đồng ý trước đi, tôi sẽ nói cho anh một bí mật.” Tang Vãn nhắm mắt lại, giơ một ngón tay đặt trước mặt anh.

“Cái bí mật đó của cô đáng giá bao nhiêu?”

Cô ngồi vắt ngang lên đùi anh, cúi đầu cắn mạnh một cái.

Một lúc sau, Tang Vãn ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt khoe khoang: “Đau lắm đúng không? Ai bảo anh cứ trêu chọc tôi!”

Ánh mắt Thương Dục Hoành lạnh dần, bàn tay đặt trên sofa cũng siết chặt lại: “Cô có biết mình đang làm gì không?”

Thương Dục Hoành cạn lời. Quả thật anh không nên nói lý với người đang say, đúng là đàn gảy tai trâu.

Năm phút sau, thư ký gọi lại: “Tổng giám đốc Thương, phòng của cô Tang là 5656.”

Có lẽ thấy náo loạn cũng đủ rồi, Tang Vãn bắt đầu ngoan hơn, cô buông tay khỏi cổ anh, nghiêng người nằm bên cạnh, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Thư ký đã đợi sẵn trước phòng 5656. Vừa thấy anh đến, cô quẹt thẻ mở cửa. Vừa vào phòng, ánh mắt sững sờ của Sài Thanh Oánh lập tức bắn đến.

“À không, là cơm vẫn chưa ăn...” Cô đập mạnh vào trán mình, nhanh chóng lỉnh ra khỏi phòng, nhường lại không gian riêng tư cho hai người.

Ra đến cửa, Sài Thanh Oánh liếc mắt nhìn thư ký, không ai dám nói một lời nào.

Bất ngờ, Tang Vãn lại mở mắt ra, túm lấy cổ áo sơ mi của anh, rồi khi anh chưa kịp phản ứng thì đã hôn lên khóe môi anh.

“Đồng ý với tôi đi mà.” Tang Vãn buông tay, ôm chăn lăn qua một bên.

“Uống chết quách cho xong!” Anh buông lời mắng chửi, sau đó tức giận đẩy cửa bỏ đi.

Thương Dục Hoành vừa ra đến hành lang, đã chạm mặt Âu Soái vừa tan tiệc trở về. Anh dừng bước, một tay đút túi quần, đứng im tại chỗ.

“Mai đến phòng nhân sự làm thủ tục nghỉ việc đi.” Thương Dục Hoành nói thẳng không vòng vo.

“Tổng giám đốc, tôi có thể hỏi lý do không ạ?” Âu Soái lấy hộp thuốc trong túi ra, rút hai điếu rồi đưa một điếu cho anh.

“Tôi biết mình sai rồi, không nên đùa kiểu đó. Anh có thể cho tôi thêm một cơ hội được không?” Thấy anh không nhận điếu thuốc, Âu Soái bắt đầu thật sự hoảng.

Anh từ chối dứt khoát. Hút xong một hơi, anh dập tắt điếu thuốc rồi tiện tay ném vào thùng rác bên cạnh, tiếp tục châm điếu tiếp theo.

« Lùi
Tiến »