Âu Soái gan to bằng trời, giơ tay chắn ngang trước mặt Thương Dục Hoành, mở miệng nói không biết sợ là gì.
“Liên quan gì đến cậu?” Giọng anh lạnh tanh, ánh mắt hờ hững, cất bước tiến gần.
Ánh mắt Thương Dục Hoành sắc như dao, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, dừng lại cách ngực đối phương nửa mét: “Biết điều thì tự mình xin nghỉ, còn được chút tiền bồi thường. Bằng không…”
“Tôi sẽ khiến cậu không còn đất sống trong cái giới này.”
Tìm Âu Soái đập loạn xạ, sau lưng rịn đầy mồ hôi lạnh, môi trắng bệch, run rẩy mãi không thốt được nên lời.
“Thương tổng... xin lỗi, tôi sẽ đi xin lỗi Tang Vãn.” Một lúc lâu sau, Âu Soái thở hổn hển nói.
…
Ban ngày là lịch đào tạo kín mít, buổi tối là buổi tiệc giao lưu, chỉ khác hôm qua là không còn quá trang trọng, không khí nhẹ nhàng và thoải mái hơn nhiều.
Cảm thấy ánh mắt Sài Thanh Oánh nhìn mình có phần là lạ, Tang Vãn ngẩng lên: “Sao thế? Trên mặt tôi có gì à?”
Tang Vãn nhíu mày, cúi đầu, tay day trán đau nhức: “Tôi làm sao?”
Tang Vãn chẳng buồn nghe, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ. Uống nhiều, ngủ chẳng được bao nhiêu, cả đêm toàn gặp ác mộng. Toàn là cô quấn lấy Thương Dục Hoành, ôm hôn người ta như điên.
…
Đến bảy giờ, Thương Dục Hoành xuất hiện ở cửa khách sạn cùng Hàn Thanh Đại. Tang Vãn khẽ cau mày, cuối cùng cũng hiểu vì sao cả ngày anh không có mặt.
Hàn Thanh Đại mặc bộ jumpsuit đen khoét cổ sâu, đi đôi giày cao gót năm phân đồng màu, tóc dài buông xõa, nghe có người chào thì nhẹ nhàng gật đầu, nở nụ cười lịch thiệp: “Gần đây bận quay phim, hôm nay mới rảnh được. Tối nay uống một chén nhé.”
“Doanh thu hôm qua có sai số, cô đi kiểm tra lại đi.” Anh lạnh lùng liếc qua, giọng không gợn chút cảm xúc.
Sài Thanh Oánh đứng bên cạnh không dám nói gì nhưng rõ ràng là thấy lạ. Rõ ràng hôm qua quan hệ giữa hai người còn tốt lắm mà? Thương tổng còn đích thân đưa Tang Vãn về nữa? Sao hôm nay như người xa lạ thế?
May mà số liệu không có gì nghiêm trọng, cô chỉ mất nửa tiếng là chỉnh xong. Khi đến nơi tiệc đã bắt đầu, mọi người đều đã nâng ly.
Cô vội điều chỉnh tầm mắt, phía sau sân khấu là màn hình lớn chiếu dòng lyric: “Darling, anh còn nợ em một cái ôm, để em tỉnh giấc còn nhớ được mùi hương ấy…”
Trái tim cô đột nhiên siết chặt, như có trăm ngàn mũi kim đâm xuyên qua, đau đến tê tái.
“Bình tĩnh nào Tang Vãn, mình chỉ muốn làm người yêu hợp đồng với anh ấy thôi, không phải thật sự thích anh ấy.” Gương mặt cô trắng bệch, không dám nhìn lại sân khấu lần nữa.
Bụng bắt đầu đau dữ dội, Tang Vãn vội vã ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh.
“Thêm một bài nữa đi, hát với chị đẹp ấy!”
Đám nhân viên trẻ tuổi hào hứng reo hò. Thương Dục Hoành đưa guitar cho trợ lý bên cạnh, không nói không rằng đứng dậy rời đi.
Tang Vãn từ nhà vệ sinh bước ra, mặt mày tái nhợt. Mấy ngày đi công tác đã khiến cô quên mất mình sắp đến kỳ kinh nguyệt, thêm vào tối qua uống rượu nhiều, giờ bụng đau đến không chịu nổi.
Đột nhiên, có một bóng người hiện ra trước mặt. Tang Vãn mở mắt, giọng yếu ớt: “Thương tổng, tôi đã gửi lại dữ liệu vào mail cho anh rồi. Nếu còn công việc gì, nhờ anh giao cho người khác được không? Tôi thấy không khỏe...”
“Anh làm gì vậy?” Tang Vãn ngạc nhiên, trán rịn đầy mồ hôi.
Cô còn đang do dự, chưa kịp hiểu tại sao anh lại tốt với mình thì anh đã lùi lại hai bước, kéo cô lên lưng: “Đưa cô đi viện. Cô mà chết ở đây tôi còn bị vào tù.”
Tang Vãn chậm rãi vòng tay qua cổ anh, chỉ là cố tình tránh vị trí yết hầu đó.
Thương Dục Hoành bực đến phát cáu, không nhịn được mắng thêm câu nữa.
Âu Soái gan to bằng trời, giơ tay chắn ngang trước mặt Thương Dục Hoành, mở miệng nói không biết sợ là gì.
“Liên quan gì đến cậu?” Giọng anh lạnh tanh, ánh mắt hờ hững, cất bước tiến gần.
Ánh mắt Thương Dục Hoành sắc như dao, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, dừng lại cách ngực đối phương nửa mét: “Biết điều thì tự mình xin nghỉ, còn được chút tiền bồi thường. Bằng không…”
“Tôi sẽ khiến cậu không còn đất sống trong cái giới này.”
Tìm Âu Soái đập loạn xạ, sau lưng rịn đầy mồ hôi lạnh, môi trắng bệch, run rẩy mãi không thốt được nên lời.
“Thương tổng... xin lỗi, tôi sẽ đi xin lỗi Tang Vãn.” Một lúc lâu sau, Âu Soái thở hổn hển nói.
…
Ban ngày là lịch đào tạo kín mít, buổi tối là buổi tiệc giao lưu, chỉ khác hôm qua là không còn quá trang trọng, không khí nhẹ nhàng và thoải mái hơn nhiều.
Cảm thấy ánh mắt Sài Thanh Oánh nhìn mình có phần là lạ, Tang Vãn ngẩng lên: “Sao thế? Trên mặt tôi có gì à?”
Tang Vãn nhíu mày, cúi đầu, tay day trán đau nhức: “Tôi làm sao?”
Tang Vãn chẳng buồn nghe, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ. Uống nhiều, ngủ chẳng được bao nhiêu, cả đêm toàn gặp ác mộng. Toàn là cô quấn lấy Thương Dục Hoành, ôm hôn người ta như điên.
…
Đến bảy giờ, Thương Dục Hoành xuất hiện ở cửa khách sạn cùng Hàn Thanh Đại. Tang Vãn khẽ cau mày, cuối cùng cũng hiểu vì sao cả ngày anh không có mặt.
Hàn Thanh Đại mặc bộ jumpsuit đen khoét cổ sâu, đi đôi giày cao gót năm phân đồng màu, tóc dài buông xõa, nghe có người chào thì nhẹ nhàng gật đầu, nở nụ cười lịch thiệp: “Gần đây bận quay phim, hôm nay mới rảnh được. Tối nay uống một chén nhé.”
“Doanh thu hôm qua có sai số, cô đi kiểm tra lại đi.” Anh lạnh lùng liếc qua, giọng không gợn chút cảm xúc.
Sài Thanh Oánh đứng bên cạnh không dám nói gì nhưng rõ ràng là thấy lạ. Rõ ràng hôm qua quan hệ giữa hai người còn tốt lắm mà? Thương tổng còn đích thân đưa Tang Vãn về nữa? Sao hôm nay như người xa lạ thế?
May mà số liệu không có gì nghiêm trọng, cô chỉ mất nửa tiếng là chỉnh xong. Khi đến nơi tiệc đã bắt đầu, mọi người đều đã nâng ly.
Cô vội điều chỉnh tầm mắt, phía sau sân khấu là màn hình lớn chiếu dòng lyric: “Darling, anh còn nợ em một cái ôm, để em tỉnh giấc còn nhớ được mùi hương ấy…”
Trái tim cô đột nhiên siết chặt, như có trăm ngàn mũi kim đâm xuyên qua, đau đến tê tái.
“Bình tĩnh nào Tang Vãn, mình chỉ muốn làm người yêu hợp đồng với anh ấy thôi, không phải thật sự thích anh ấy.” Gương mặt cô trắng bệch, không dám nhìn lại sân khấu lần nữa.
Bụng bắt đầu đau dữ dội, Tang Vãn vội vã ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh.
“Thêm một bài nữa đi, hát với chị đẹp ấy!”
Đám nhân viên trẻ tuổi hào hứng reo hò. Thương Dục Hoành đưa guitar cho trợ lý bên cạnh, không nói không rằng đứng dậy rời đi.
Tang Vãn từ nhà vệ sinh bước ra, mặt mày tái nhợt. Mấy ngày đi công tác đã khiến cô quên mất mình sắp đến kỳ kinh nguyệt, thêm vào tối qua uống rượu nhiều, giờ bụng đau đến không chịu nổi.
Đột nhiên, có một bóng người hiện ra trước mặt. Tang Vãn mở mắt, giọng yếu ớt: “Thương tổng, tôi đã gửi lại dữ liệu vào mail cho anh rồi. Nếu còn công việc gì, nhờ anh giao cho người khác được không? Tôi thấy không khỏe...”
“Anh làm gì vậy?” Tang Vãn ngạc nhiên, trán rịn đầy mồ hôi.
Cô còn đang do dự, chưa kịp hiểu tại sao anh lại tốt với mình thì anh đã lùi lại hai bước, kéo cô lên lưng: “Đưa cô đi viện. Cô mà chết ở đây tôi còn bị vào tù.”
Tang Vãn chậm rãi vòng tay qua cổ anh, chỉ là cố tình tránh vị trí yết hầu đó.
Thương Dục Hoành bực đến phát cáu, không nhịn được mắng thêm câu nữa.