Cánh tay của Tang Vãn nhẹ nhàng vòng qua cổ anh, môi khẽ mím, giọng rất nhỏ phản bác: “Chỉ cần anh chịu đầu tư thì… cũng không phải là không thể.”
Tang Vãn biết mình không thể đấu võ mồm với anh, dứt khoát lười tranh cãi, quay mặt đi không đáp.
Bệnh viện Nhân dân thành phố Hải Thành
Bỗng nhiên, cô cảm giác có một đôi giày da màu đen xuất hiện trong tầm mắt, trông rất lạ nhưng lại có chút quen thuộc. Tang Vãn từ từ mở mắt một khe nhỏ, liền nhìn thấy Âu Soái đang đứng trước mặt, cậu ta nhìn chằm chằm cô không chớp mắt.
Dù bị làm cho hoảng sợ, Tang Vãn vẫn cố gắng giữ lễ phép, không để bản thân thất lễ trước người lạ.
Sắc mặt Âu Soái không tốt lắm, tự nhiên ngồi xuống cạnh cô.
Tuy không biết vì sao cậu ta lại nghỉ việc bất ngờ như vậy nhưng cô vẫn hỏi.
Tang Vãn bên ngoài tuy không biểu lộ gì, nhưng trong lòng đã gợn sóng, cô với cậu ta thân thiết lắm sao?
Khi không khí xung quanh trở nên im ắng, Âu Soái lại mở lời.
“Thương tổng… là bạn trai cô à?” Âu Soái không vòng vo, hỏi thẳng nghi vấn trong lòng.
“Tôi không biết Thương tổng là bạn trai cô, nếu có gì mạo phạm, thật lòng xin lỗi.”
Một tràng dài khiến Tang Vãn hoàn toàn choáng váng. Thương Dục Hoành sao lại đột nhiên trở thành bạn trai cô? Còn nữa, bọn họ hiểu lầm chuyện gì vậy?
Âu Soái lập tức phản bác: “Sao lại là hiểu lầm? Đêm qua tôi tận mắt thấy Thương tổng bế cô vào phòng, hai người…” Dường như nghĩ tới điều gì đó, anh ta vỗ đùi một cái: “Xin lỗi xin lỗi, tôi nhiều lời rồi…”
Nói xong lời cần nói, xin lỗi cũng đã xin lỗi, Âu Soái cảm thấy có thể rút lui.
Cậu ta đứng lên, khóe môi thấp thoáng nụ cười không giấu được.
…
Trong khoảnh khắc ấy, mặt Tang Vãn bỗng đỏ bừng, những ký ức trong mơ lại trỗi dậy, cô giơ tay vỗ nhẹ lên má mình.
Không không không, chỉ là một giấc mơ thôi mà!
Tang Vãn bừng tỉnh, không dám nhìn thẳng anh: “Không, đến lượt mình rồi sao?”
Ánh mắt Thương Dục Hoành dừng lại trên gương mặt cô đang ửng đỏ tới tận vành tai, không khỏi cảm thấy tò mò.
Tang Vãn không muốn truyền nước, đứng dậy lấy đơn thuốc trong tay anh muốn hỏi bác sĩ có thể chỉ kê thuốc uống được không.
Nghe xong lời cô, bác sĩ cau mày: “Cái này… tôi đề nghị vẫn nên…”
Thương Dục Hoành nửa nằm trên giường bệnh, chân dài khẽ co lại, giọng điệu hờ hững.
“Bạn trai cô nói đúng đấy, cứ truyền hai chai nước trước đã.” Bác sĩ ngoài năm mươi tuổi đẩy gọng kính, nói.
“Thương tổng, hay anh về trước đi, tôi thế này chắc làm phiền đến ‘sinh hoạt ban đêm’ của anh rồi?”
Thương Dục Hoành đang trả lời tin nhắn công việc, nghe vậy liền ngước mắt liếc cô một cái: “Cô còn có tâm trạng quan tâm đến tôi, đúng là lần đầu thấy.”
“Thương tổng, tối qua tôi thấy một cô gái xinh đẹp vào phòng anh, nếu để người khác trong công ty biết được thì…”
Tang Vãn: “…”
Tang Vãn: “…”
Sao lại có cảm giác bị anh dắt mũi suốt vậy?
Cô nghiêng đầu, lặng lẽ quay lại chủ đề chính.
Thấy anh không nói gì, Tang Vãn tưởng mình đã nắm chắc phần thắng, càng thêm to gan: “Tôi còn ghi âm làm bằng chứng đấy. Nếu không muốn bị tôi tung ra thì ngoan ngoãn hợp tác với tôi đi.”
Thương Dục Hoành từ từ đứng dậy, sải bước đến trước mặt cô, một tay chống lên lưng ghế, dáng người cao lớn bao phủ lấy cô. Khoảnh khắc ấy, Tang Vãn hoàn toàn bị anh giam trong vòng tay, cả đầu mũi đều là hương vị vương giả phảng phất từ cơ thể anh.
Gần nửa đêm, trong phòng truyền nước chỉ còn hai người họ, bầu không khí càng thêm mập mờ.
Cánh tay của Tang Vãn nhẹ nhàng vòng qua cổ anh, môi khẽ mím, giọng rất nhỏ phản bác: “Chỉ cần anh chịu đầu tư thì… cũng không phải là không thể.”
Tang Vãn biết mình không thể đấu võ mồm với anh, dứt khoát lười tranh cãi, quay mặt đi không đáp.
Bệnh viện Nhân dân thành phố Hải Thành
Bỗng nhiên, cô cảm giác có một đôi giày da màu đen xuất hiện trong tầm mắt, trông rất lạ nhưng lại có chút quen thuộc. Tang Vãn từ từ mở mắt một khe nhỏ, liền nhìn thấy Âu Soái đang đứng trước mặt, cậu ta nhìn chằm chằm cô không chớp mắt.
Dù bị làm cho hoảng sợ, Tang Vãn vẫn cố gắng giữ lễ phép, không để bản thân thất lễ trước người lạ.
Sắc mặt Âu Soái không tốt lắm, tự nhiên ngồi xuống cạnh cô.
Tuy không biết vì sao cậu ta lại nghỉ việc bất ngờ như vậy nhưng cô vẫn hỏi.
Tang Vãn bên ngoài tuy không biểu lộ gì, nhưng trong lòng đã gợn sóng, cô với cậu ta thân thiết lắm sao?
Khi không khí xung quanh trở nên im ắng, Âu Soái lại mở lời.
“Thương tổng… là bạn trai cô à?” Âu Soái không vòng vo, hỏi thẳng nghi vấn trong lòng.
“Tôi không biết Thương tổng là bạn trai cô, nếu có gì mạo phạm, thật lòng xin lỗi.”
Một tràng dài khiến Tang Vãn hoàn toàn choáng váng. Thương Dục Hoành sao lại đột nhiên trở thành bạn trai cô? Còn nữa, bọn họ hiểu lầm chuyện gì vậy?
Âu Soái lập tức phản bác: “Sao lại là hiểu lầm? Đêm qua tôi tận mắt thấy Thương tổng bế cô vào phòng, hai người…” Dường như nghĩ tới điều gì đó, anh ta vỗ đùi một cái: “Xin lỗi xin lỗi, tôi nhiều lời rồi…”
Nói xong lời cần nói, xin lỗi cũng đã xin lỗi, Âu Soái cảm thấy có thể rút lui.
Cậu ta đứng lên, khóe môi thấp thoáng nụ cười không giấu được.
…
Trong khoảnh khắc ấy, mặt Tang Vãn bỗng đỏ bừng, những ký ức trong mơ lại trỗi dậy, cô giơ tay vỗ nhẹ lên má mình.
Không không không, chỉ là một giấc mơ thôi mà!
Tang Vãn bừng tỉnh, không dám nhìn thẳng anh: “Không, đến lượt mình rồi sao?”
Ánh mắt Thương Dục Hoành dừng lại trên gương mặt cô đang ửng đỏ tới tận vành tai, không khỏi cảm thấy tò mò.
Tang Vãn không muốn truyền nước, đứng dậy lấy đơn thuốc trong tay anh muốn hỏi bác sĩ có thể chỉ kê thuốc uống được không.
Nghe xong lời cô, bác sĩ cau mày: “Cái này… tôi đề nghị vẫn nên…”
Thương Dục Hoành nửa nằm trên giường bệnh, chân dài khẽ co lại, giọng điệu hờ hững.
“Bạn trai cô nói đúng đấy, cứ truyền hai chai nước trước đã.” Bác sĩ ngoài năm mươi tuổi đẩy gọng kính, nói.
“Thương tổng, hay anh về trước đi, tôi thế này chắc làm phiền đến ‘sinh hoạt ban đêm’ của anh rồi?”
Thương Dục Hoành đang trả lời tin nhắn công việc, nghe vậy liền ngước mắt liếc cô một cái: “Cô còn có tâm trạng quan tâm đến tôi, đúng là lần đầu thấy.”
“Thương tổng, tối qua tôi thấy một cô gái xinh đẹp vào phòng anh, nếu để người khác trong công ty biết được thì…”
Tang Vãn: “…”
Tang Vãn: “…”
Sao lại có cảm giác bị anh dắt mũi suốt vậy?
Cô nghiêng đầu, lặng lẽ quay lại chủ đề chính.
Thấy anh không nói gì, Tang Vãn tưởng mình đã nắm chắc phần thắng, càng thêm to gan: “Tôi còn ghi âm làm bằng chứng đấy. Nếu không muốn bị tôi tung ra thì ngoan ngoãn hợp tác với tôi đi.”
Thương Dục Hoành từ từ đứng dậy, sải bước đến trước mặt cô, một tay chống lên lưng ghế, dáng người cao lớn bao phủ lấy cô. Khoảnh khắc ấy, Tang Vãn hoàn toàn bị anh giam trong vòng tay, cả đầu mũi đều là hương vị vương giả phảng phất từ cơ thể anh.
Gần nửa đêm, trong phòng truyền nước chỉ còn hai người họ, bầu không khí càng thêm mập mờ.