“Cô chắc chứ?” Thương Dục Hoành nhướng mày rậm, hạ mắt xuống, giọng điệu khó đoán.
Cô đã cố gắng rất lâu, hôm nay rốt cuộc cũng đợi được anh buông lỏng.
Tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không rõ rốt cuộc hành động này của anh là đồng ý hay không đồng ý.
Tang Vãn khẽ thở dài. Khi cô cho rằng hôm nay Thương Dục Hoành vẫn sẽ không đồng ý, thì giọng nói lười nhác của người đối diện vang lên: “Tuỳ cô.”
Không hiểu vì sao, lúc ấy Tang Vãn lại có cảm giác như mình và Thương Dục Hoành thật sự đang yêu nhau, rõ ràng chỉ là người yêu hợp đồng mà thôi...
Tang Vãn đưa bàn tay chưa truyền dịch ra bắt tay, khóe miệng nở nụ cười rõ rệt.
“Cẩn thận đột tử.”
“Cảm ơn tổng giám đốc Thương đã quan tâm.” Cô rút tay về, nụ cười vẫn không giảm.
“Tôi chỉ không muốn ngày mai nghe được tin cô chết đột ngột. Đến lúc đó công ty lại phải bồi thường, phiền chết đi được.” Anh đứng dậy như định rời khỏi phòng truyền dịch.
Kế hoạch của cô, cuối cùng cũng có thể bắt đầu rồi.
Ngày hôm sau, tất cả các cuộc họp và buổi huấn luyện đều đã kết thúc, các phòng ban bắt đầu tổ chức cho nhân viên quay lại Giang Minh.
“Mọi người đã có mặt đầy đủ, chúng ta đi thôi.” Người phụ trách bộ phận hành chính lên tiếng.
“Không, chỉ là... nhìn linh tinh thôi.” Cô lúng túng thu ánh mắt lại, kéo vali lên xe buýt.
“Sao không thấy tổng giám đốc Thương nhỉ? Anh ấy không đi cùng mình à?”
“Tổng giám đốc Thương sao có thể chịu ủy khuất chen chúc với chúng ta trên xe buýt được chứ? Với lại, bạn gái người ta đến rồi, tất nhiên là phải đi cùng bạn gái rồi.” Một nữ nhân viên ngồi phía trước Tang Vãn đáp lời, sau đó quay đầu lại, ngữ khí đầy hóng hớt: “Này Tang Vãn, nghe nói tổng giám đốc Thương là họ hàng của cô à? Vậy cô có biết bạn gái anh ấy là ai không?”
“Đúng vậy, tổng giám đốc tự nói đấy. Cô giấu kỹ thật đó nha.” Cô nàng kia cười hì hì.
…
Không phải đã đồng ý làm bạn trai hợp đồng rồi sao? Sao chẳng thấy anh nhắn gì...
Nam Nam Cốc là một thị trấn nhỏ dưới quyền quản lý của Giang Minh, kinh tế không phát triển, doanh số hằng năm gần như đội sổ. Dân cư lại khó chiều, quản lý kinh doanh khu vực Giang Minh đã sớm từ bỏ nơi này.
“Không ai tình nguyện sao? Thực tập sinh thì sao?” Giọng Lê Hàm có phần tức giận.
Ánh mắt Lê Hàm nhìn qua: “Được. Còn ai nữa không?”
Vẫn không ai trả lời. Rõ ràng là chẳng ai muốn nhận lấy củ khoai nóng bỏng tay này, kể cả Sài Thanh Oánh.
Tang Vãn hít sâu một hơi, cúi người nhặt tập tài liệu lên, định mang đến cho Lê Hàm.
Thật ra trong lòng Tang Vãn cũng thấy sợ, nhưng năm xưa cha cô từng dạy: Chuyện gì khó, chuyện gì khổ cũng phải có người làm. Muốn nhìn thấy phong cảnh khác biệt, phải dám bước ra khỏi vùng an toàn.
Cô cứ đứng luẩn quẩn dưới tòa nhà công ty thì điện thoại bỗng vang lên. Cô vội lấy ra xem là tin nhắn từ chú Hạ:
Ánh mắt Tang Vãn thoáng trầm xuống, cuối cùng vẫn quyết định đi Nam Nam Cốc trước: [Xin lỗi chú Hạ, tối nay cháu phải tăng ca.]
…
Thang máy dừng lại, cửa mở ra, anh bước ra khỏi đó - bộ phận thương hiệu tối đen như mực.
Muốn làm gì thì làm, liên quan gì đến anh?
“Nghe nói chưa? Cô nàng Tang Vãn ở phòng thương hiệu, dám một mình đến Nam Nam Cốc, gan đúng là to thật.”
Sắc mặt Thương Dục Hoành lập tức trở nên lạnh băng, hàng lông mày chau chặt.
Anh cụp mắt, bứt tung vài chiếc cúc áo cổ sơ mi, nghiến răng mắng một tiếng:
“Cô chắc chứ?” Thương Dục Hoành nhướng mày rậm, hạ mắt xuống, giọng điệu khó đoán.
Cô đã cố gắng rất lâu, hôm nay rốt cuộc cũng đợi được anh buông lỏng.
Tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không rõ rốt cuộc hành động này của anh là đồng ý hay không đồng ý.
Tang Vãn khẽ thở dài. Khi cô cho rằng hôm nay Thương Dục Hoành vẫn sẽ không đồng ý, thì giọng nói lười nhác của người đối diện vang lên: “Tuỳ cô.”
Không hiểu vì sao, lúc ấy Tang Vãn lại có cảm giác như mình và Thương Dục Hoành thật sự đang yêu nhau, rõ ràng chỉ là người yêu hợp đồng mà thôi...
Tang Vãn đưa bàn tay chưa truyền dịch ra bắt tay, khóe miệng nở nụ cười rõ rệt.
“Cẩn thận đột tử.”
“Cảm ơn tổng giám đốc Thương đã quan tâm.” Cô rút tay về, nụ cười vẫn không giảm.
“Tôi chỉ không muốn ngày mai nghe được tin cô chết đột ngột. Đến lúc đó công ty lại phải bồi thường, phiền chết đi được.” Anh đứng dậy như định rời khỏi phòng truyền dịch.
Kế hoạch của cô, cuối cùng cũng có thể bắt đầu rồi.
Ngày hôm sau, tất cả các cuộc họp và buổi huấn luyện đều đã kết thúc, các phòng ban bắt đầu tổ chức cho nhân viên quay lại Giang Minh.
“Mọi người đã có mặt đầy đủ, chúng ta đi thôi.” Người phụ trách bộ phận hành chính lên tiếng.
“Không, chỉ là... nhìn linh tinh thôi.” Cô lúng túng thu ánh mắt lại, kéo vali lên xe buýt.
“Sao không thấy tổng giám đốc Thương nhỉ? Anh ấy không đi cùng mình à?”
“Tổng giám đốc Thương sao có thể chịu ủy khuất chen chúc với chúng ta trên xe buýt được chứ? Với lại, bạn gái người ta đến rồi, tất nhiên là phải đi cùng bạn gái rồi.” Một nữ nhân viên ngồi phía trước Tang Vãn đáp lời, sau đó quay đầu lại, ngữ khí đầy hóng hớt: “Này Tang Vãn, nghe nói tổng giám đốc Thương là họ hàng của cô à? Vậy cô có biết bạn gái anh ấy là ai không?”
“Đúng vậy, tổng giám đốc tự nói đấy. Cô giấu kỹ thật đó nha.” Cô nàng kia cười hì hì.
…
Không phải đã đồng ý làm bạn trai hợp đồng rồi sao? Sao chẳng thấy anh nhắn gì...
Nam Nam Cốc là một thị trấn nhỏ dưới quyền quản lý của Giang Minh, kinh tế không phát triển, doanh số hằng năm gần như đội sổ. Dân cư lại khó chiều, quản lý kinh doanh khu vực Giang Minh đã sớm từ bỏ nơi này.
“Không ai tình nguyện sao? Thực tập sinh thì sao?” Giọng Lê Hàm có phần tức giận.
Ánh mắt Lê Hàm nhìn qua: “Được. Còn ai nữa không?”
Vẫn không ai trả lời. Rõ ràng là chẳng ai muốn nhận lấy củ khoai nóng bỏng tay này, kể cả Sài Thanh Oánh.
Tang Vãn hít sâu một hơi, cúi người nhặt tập tài liệu lên, định mang đến cho Lê Hàm.
Thật ra trong lòng Tang Vãn cũng thấy sợ, nhưng năm xưa cha cô từng dạy: Chuyện gì khó, chuyện gì khổ cũng phải có người làm. Muốn nhìn thấy phong cảnh khác biệt, phải dám bước ra khỏi vùng an toàn.
Cô cứ đứng luẩn quẩn dưới tòa nhà công ty thì điện thoại bỗng vang lên. Cô vội lấy ra xem là tin nhắn từ chú Hạ:
Ánh mắt Tang Vãn thoáng trầm xuống, cuối cùng vẫn quyết định đi Nam Nam Cốc trước: [Xin lỗi chú Hạ, tối nay cháu phải tăng ca.]
…
Thang máy dừng lại, cửa mở ra, anh bước ra khỏi đó - bộ phận thương hiệu tối đen như mực.
Muốn làm gì thì làm, liên quan gì đến anh?
“Nghe nói chưa? Cô nàng Tang Vãn ở phòng thương hiệu, dám một mình đến Nam Nam Cốc, gan đúng là to thật.”
Sắc mặt Thương Dục Hoành lập tức trở nên lạnh băng, hàng lông mày chau chặt.
Anh cụp mắt, bứt tung vài chiếc cúc áo cổ sơ mi, nghiến răng mắng một tiếng: