Nuông Chiều

Lượt đọc: 963 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39
tưởng cô chết rồi

Cơ thể luôn thành thật hơn não bộ, khi Thương Dục Hoành còn chưa kịp phản ứng, anh đã lao đến với tốc độ nhanh nhất.

Thương Dục Hoành cau mày, ban đầu vẫn giữ thái độ nghi ngờ. Ánh mắt anh dừng lại trên người cô gái, vóc dáng có bảy phần giống Tang Vãn. Trong lúc đang bước đi, anh bỗng giẫm phải thứ gì đó.

Một cơn rùng mình bất ngờ xuyên qua người anh, cảm giác choáng váng như sét đánh khiến đầu óc anh quay cuồng. Cảnh tượng trước mắt bỗng trở nên mơ hồ như ảo giác.

Thôi vậy. Cô ấy yếu ớt như thế, nếu tỉnh lại biết mình bị nhìn thấy trong bộ dạng thê thảm như thế này, chắc chắn sẽ sau lưng chửi anh không thương tiếc.

Thương Dục Hoành gầm lên, giọng lạnh đến mức gần như gằn ra từ cổ họng.

Nhưng chỉ gọi xe thôi anh vẫn chưa yên tâm, còn báo cảnh sát. Hung thủ thì sớm đã biến mất không dấu vết.

Lời vừa dứt, cơn giận dữ lập tức bùng lên trong đầu Thương Dục Hoành nhưng anh vẫn cố kìm nén: “Đưa đi.”

Thương Dục Hoành day day thái dương đau nhức, không trả lời, chỉ âm thầm cầu nguyện có một phép màu nào đó xảy ra. Nếu không… anh biết phải ăn nói sao với cha cô đây?

“Thương tổng, đúng là anh rồi! Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm… Tôi cũng vừa với…” Tang Vãn tay cầm một cây kem, đuôi lông mày khi nói hơi cong lên.

Lời chưa dứt, cô đã bị ôm chặt vào một vòng tay ấm áp vững vàng.

Từ tiệm bánh bên đường, Thịnh Sơ vừa ra khỏi cửa, trên tay còn cầm miếng bánh kem dâu, ngẩng đầu lên thì đúng lúc thấy cảnh tượng kia.

Bị ôm càng lúc càng chặt, gần như không thể thở nổi, Tang Vãn phải gõ nhẹ vào vai Thương Dục Hoành: “Tôi… thở không nổi rồi…”

“Không có chuyện gì thì chạy lung tung làm gì.” Giọng anh lạnh như băng khiến người nghe phải rùng mình.

“Sếp cử tôi đi công tác, bộ phận thương hiệu chỉ có mình tôi thôi.”

Hai người đi song song trên đường, Thương Dục Hoành chẳng nói gì. Một lúc sau, anh như chợt nghĩ ra điều gì, nghiêng đầu nhìn cô.

“Lúc nãy anh bị sao vậy?” Cô giả vờ hỏi bâng quơ.

“Gì cơ?” Tang Vãn sững người.

“Nên anh chạy đến để… thu xác cho tôi sao?” Tang Vãn nhướng mày, giọng mỉa mai.

“Anh…” Khuôn mặt Tang Vãn đỏ bừng vì giận, chỉ muốn chém anh ra làm trăm mảnh: “Anh nguyền rủa người ta thế à? Thương Dục Hoành, anh vô sỉ!”

Dù Tang Vãn có giận cỡ nào thì cũng chỉ dám đấm đá vào bóng lưng anh. Sợ anh quay lại bắt gặp, cô cũng chỉ dám phát tiết một lúc rồi thôi.

Cả hai đi đến trước cửa hàng nhượng quyền của Mỹ Ích, Thương Dục Hoành đứng trên bậc cao, cúi đầu nhìn cô.

Đúng lúc này, Thịnh Sơ xách bánh và trà sữa dâu tươi mới ra khỏi lò, bước nhanh tới: “Vãn Vãn, bánh kem dâu và trà sữa dâu mà cậu thích nhất đây.”

Tang Vãn cười tươi, để lộ hai chiếc răng khểnh dễ thương, nhìn ngốc nghếch mà đáng yêu.

Thịnh Sơ gãi đầu, cười ngốc: “Giữa chúng ta còn phải hỏi câu đó à.”

Âu Soái cũng chạy tới, tay xách đúng loại bánh và trà sữa như Thịnh Sơ. Nhưng vừa ngẩng đầu, liền thấy gương mặt đen như mực của Thương Dục Hoành, liền khựng lại: “Chào Thương tổng… buổi sáng tốt lành.”

Tang Vãn thầm thở dài. Cô rất muốn ăn đồ ngọt nhưng ăn nhiều quá thì sợ đau răng mất.

Âu Soái biết cô đang từ chối, cố vớt vát:

“Đồ ngọt chứa nhiều calo, ăn nhiều dễ tăng cân, đẩy nhanh quá trình lão hóa, còn có thể gây tiểu đường, đường huyết cao…” Thương Dục Hoành đột nhiên chen vào như cố tình phá chuyện.

Cơ thể luôn thành thật hơn não bộ, khi Thương Dục Hoành còn chưa kịp phản ứng, anh đã lao đến với tốc độ nhanh nhất.

Thương Dục Hoành cau mày, ban đầu vẫn giữ thái độ nghi ngờ. Ánh mắt anh dừng lại trên người cô gái, vóc dáng có bảy phần giống Tang Vãn. Trong lúc đang bước đi, anh bỗng giẫm phải thứ gì đó.

Một cơn rùng mình bất ngờ xuyên qua người anh, cảm giác choáng váng như sét đánh khiến đầu óc anh quay cuồng. Cảnh tượng trước mắt bỗng trở nên mơ hồ như ảo giác.

Thôi vậy. Cô ấy yếu ớt như thế, nếu tỉnh lại biết mình bị nhìn thấy trong bộ dạng thê thảm như thế này, chắc chắn sẽ sau lưng chửi anh không thương tiếc.

Thương Dục Hoành gầm lên, giọng lạnh đến mức gần như gằn ra từ cổ họng.

Nhưng chỉ gọi xe thôi anh vẫn chưa yên tâm, còn báo cảnh sát. Hung thủ thì sớm đã biến mất không dấu vết.

Lời vừa dứt, cơn giận dữ lập tức bùng lên trong đầu Thương Dục Hoành nhưng anh vẫn cố kìm nén: “Đưa đi.”

Thương Dục Hoành day day thái dương đau nhức, không trả lời, chỉ âm thầm cầu nguyện có một phép màu nào đó xảy ra. Nếu không… anh biết phải ăn nói sao với cha cô đây?

“Thương tổng, đúng là anh rồi! Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm… Tôi cũng vừa với…” Tang Vãn tay cầm một cây kem, đuôi lông mày khi nói hơi cong lên.

Lời chưa dứt, cô đã bị ôm chặt vào một vòng tay ấm áp vững vàng.

Từ tiệm bánh bên đường, Thịnh Sơ vừa ra khỏi cửa, trên tay còn cầm miếng bánh kem dâu, ngẩng đầu lên thì đúng lúc thấy cảnh tượng kia.

Bị ôm càng lúc càng chặt, gần như không thể thở nổi, Tang Vãn phải gõ nhẹ vào vai Thương Dục Hoành: “Tôi… thở không nổi rồi…”

“Không có chuyện gì thì chạy lung tung làm gì.” Giọng anh lạnh như băng khiến người nghe phải rùng mình.

“Sếp cử tôi đi công tác, bộ phận thương hiệu chỉ có mình tôi thôi.”

Hai người đi song song trên đường, Thương Dục Hoành chẳng nói gì. Một lúc sau, anh như chợt nghĩ ra điều gì, nghiêng đầu nhìn cô.

“Lúc nãy anh bị sao vậy?” Cô giả vờ hỏi bâng quơ.

“Gì cơ?” Tang Vãn sững người.

“Nên anh chạy đến để… thu xác cho tôi sao?” Tang Vãn nhướng mày, giọng mỉa mai.

“Anh…” Khuôn mặt Tang Vãn đỏ bừng vì giận, chỉ muốn chém anh ra làm trăm mảnh: “Anh nguyền rủa người ta thế à? Thương Dục Hoành, anh vô sỉ!”

Dù Tang Vãn có giận cỡ nào thì cũng chỉ dám đấm đá vào bóng lưng anh. Sợ anh quay lại bắt gặp, cô cũng chỉ dám phát tiết một lúc rồi thôi.

Cả hai đi đến trước cửa hàng nhượng quyền của Mỹ Ích, Thương Dục Hoành đứng trên bậc cao, cúi đầu nhìn cô.

Đúng lúc này, Thịnh Sơ xách bánh và trà sữa dâu tươi mới ra khỏi lò, bước nhanh tới: “Vãn Vãn, bánh kem dâu và trà sữa dâu mà cậu thích nhất đây.”

Tang Vãn cười tươi, để lộ hai chiếc răng khểnh dễ thương, nhìn ngốc nghếch mà đáng yêu.

Thịnh Sơ gãi đầu, cười ngốc: “Giữa chúng ta còn phải hỏi câu đó à.”

Âu Soái cũng chạy tới, tay xách đúng loại bánh và trà sữa như Thịnh Sơ. Nhưng vừa ngẩng đầu, liền thấy gương mặt đen như mực của Thương Dục Hoành, liền khựng lại: “Chào Thương tổng… buổi sáng tốt lành.”

Tang Vãn thầm thở dài. Cô rất muốn ăn đồ ngọt nhưng ăn nhiều quá thì sợ đau răng mất.

Âu Soái biết cô đang từ chối, cố vớt vát:

“Đồ ngọt chứa nhiều calo, ăn nhiều dễ tăng cân, đẩy nhanh quá trình lão hóa, còn có thể gây tiểu đường, đường huyết cao…” Thương Dục Hoành đột nhiên chen vào như cố tình phá chuyện.

« Lùi
Tiến »