Sắc mặt Thịnh Sơ đầy kinh ngạc, đôi mắt trợn to đột ngột. Vài giây sau, anh giơ tay ra hiệu cho Tang Vãn bỏ tay xuống.
Thương Dục Hoành đút hai tay vào túi, cúi mắt lặng lẽ nhìn cô chằm chằm, biểu cảm vẫn lạnh như băng nhưng không phản kháng.
“Tang Vãn!” Thịnh Sơ bước lên một bước, kéo cánh tay cô, tách hai cơ thể gần như dán vào nhau ra: “Cậu đang làm cái gì vậy?”
Tiếng quát của anh nhanh chóng kéo thần trí Tang Vãn trở lại, cô bĩu môi, mạnh tay đẩy người đối diện ra.
Thịnh Sơ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay cô, ngẩng đầu nhìn về phía Thương Dục Hoành: “Thương tổng, Vãn Vãn không cố ý mạo phạm anh đâu, thật sự xin lỗi.”
Tang Vãn lập tức ngẩn người, nụ cười mới nở liền tắt ngúm, cố ý hỏi lại: “Chúng ta có quan hệ gì chứ?”
…
Anh quay đầu nhìn sang, người vừa đến là một phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, mặc tạp dề hoa nhí, gương mặt dữ tợn.
Nhưng bà chủ chẳng buồn nghe cô nói, chụp lấy cây chổi ở cửa định đánh cô:
Vừa mắng, bà ta vừa vung chổi đánh Tang Vãn.
“Bây giờ trên thị trường toàn hàng giả, tôi còn buôn bán cái gì nữa? Đám hàng tôi nhập chẳng ai mua nổi, giá vốn thì cao, ai mà muốn mua của tôi?” Bà chủ ngồi phịch xuống sofa, giả vờ lau nước mắt.
Cổ áo sơ mi trắng của anh mở toang, ngực và cánh tay dính bụi, anh chẳng mấy quan tâm, chân dài vắt chéo, ánh mắt sắc lạnh.
“Gọi mấy người tới để giải quyết vấn đề, chứ không phải giải quyết tôi!” Bà chủ ôm mặt khóc nức nở lần nữa.
Bà chủ khựng lại, rõ ràng không ngờ câu đầu tiên anh nói lại là như vậy, lắp ba lắp bắp: “Tôi đâu cố ý… tại nó không biết né, tự đâm vào tôi…”
Chiếc gạt tàn rơi xuống bên chân bà ta, vỡ tan tành. Bà ta trợn mắt há mồm, không thể tin nổi.
Lần đầu tiên Tang Vãn dùng từ "m”đáng sợ” để mô tả một người. Trước đây Thương Dục Hoành đã chẳng dễ nói chuyện, nhưng cảnh hôm nay trước mặt bao người mà cầm đồ ném thẳng vào người khác là lần đầu tiên cô thấy.
Giọng bà ta đầy phẫn nộ, tay nắm chặt thành nắm đấm, mắt trừng trừng nhìn người đàn ông đối diện.
Anh khẽ gảy tàn thuốc, trong mắt hiện lên sự tức giận: “Cứ việc kiện.”
Bà ta không cam lòng, giơ điện thoại định gọi ngay.
Lòng bàn tay Thịnh Sơ ướt đẫm mồ hôi, nhìn bà chủ đang gọi điện, không nói gì, lặng lẽ rời đi.
Cô hơi chần chừ trong lời nói, vốn dĩ Lê Hàm cử cô tới là để điều tra và giải quyết vấn đề, ai ngờ lại thành ra giải quyết luôn cả người ta.
“Không dễ tuyển thì bỏ, có gì phải tiếc!”
Vừa dứt lời, quả nhiên thấy mặt Thương Dục Hoành càng đen hơn: “Tang Vãn, cô… mẹ nó…”
Thương Dục Hoành bị cái vẻ mặt đó làm cho vừa bực vừa buồn cười, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại: “Tự mà giải thích đi, tôi chưa từng mở cửa sau cho ai cả.”
Sự u ám trên mặt Thương Dục Hoành dần tan đi theo nụ cười của cô, hồi lâu mới khẽ “ừm” một tiếng.
Tang Vãn hơi bất ngờ, không ngờ những lời này lại từ miệng Thương Dục Hoành nói ra, nhất thời quên cả đáp lại.
Sắc mặt Thịnh Sơ đầy kinh ngạc, đôi mắt trợn to đột ngột. Vài giây sau, anh giơ tay ra hiệu cho Tang Vãn bỏ tay xuống.
Thương Dục Hoành đút hai tay vào túi, cúi mắt lặng lẽ nhìn cô chằm chằm, biểu cảm vẫn lạnh như băng nhưng không phản kháng.
“Tang Vãn!” Thịnh Sơ bước lên một bước, kéo cánh tay cô, tách hai cơ thể gần như dán vào nhau ra: “Cậu đang làm cái gì vậy?”
Tiếng quát của anh nhanh chóng kéo thần trí Tang Vãn trở lại, cô bĩu môi, mạnh tay đẩy người đối diện ra.
Thịnh Sơ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay cô, ngẩng đầu nhìn về phía Thương Dục Hoành: “Thương tổng, Vãn Vãn không cố ý mạo phạm anh đâu, thật sự xin lỗi.”
Tang Vãn lập tức ngẩn người, nụ cười mới nở liền tắt ngúm, cố ý hỏi lại: “Chúng ta có quan hệ gì chứ?”
…
Anh quay đầu nhìn sang, người vừa đến là một phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, mặc tạp dề hoa nhí, gương mặt dữ tợn.
Nhưng bà chủ chẳng buồn nghe cô nói, chụp lấy cây chổi ở cửa định đánh cô:
Vừa mắng, bà ta vừa vung chổi đánh Tang Vãn.
“Bây giờ trên thị trường toàn hàng giả, tôi còn buôn bán cái gì nữa? Đám hàng tôi nhập chẳng ai mua nổi, giá vốn thì cao, ai mà muốn mua của tôi?” Bà chủ ngồi phịch xuống sofa, giả vờ lau nước mắt.
Cổ áo sơ mi trắng của anh mở toang, ngực và cánh tay dính bụi, anh chẳng mấy quan tâm, chân dài vắt chéo, ánh mắt sắc lạnh.
“Gọi mấy người tới để giải quyết vấn đề, chứ không phải giải quyết tôi!” Bà chủ ôm mặt khóc nức nở lần nữa.
Bà chủ khựng lại, rõ ràng không ngờ câu đầu tiên anh nói lại là như vậy, lắp ba lắp bắp: “Tôi đâu cố ý… tại nó không biết né, tự đâm vào tôi…”
Chiếc gạt tàn rơi xuống bên chân bà ta, vỡ tan tành. Bà ta trợn mắt há mồm, không thể tin nổi.
Lần đầu tiên Tang Vãn dùng từ "m”đáng sợ” để mô tả một người. Trước đây Thương Dục Hoành đã chẳng dễ nói chuyện, nhưng cảnh hôm nay trước mặt bao người mà cầm đồ ném thẳng vào người khác là lần đầu tiên cô thấy.
Giọng bà ta đầy phẫn nộ, tay nắm chặt thành nắm đấm, mắt trừng trừng nhìn người đàn ông đối diện.
Anh khẽ gảy tàn thuốc, trong mắt hiện lên sự tức giận: “Cứ việc kiện.”
Bà ta không cam lòng, giơ điện thoại định gọi ngay.
Lòng bàn tay Thịnh Sơ ướt đẫm mồ hôi, nhìn bà chủ đang gọi điện, không nói gì, lặng lẽ rời đi.
Cô hơi chần chừ trong lời nói, vốn dĩ Lê Hàm cử cô tới là để điều tra và giải quyết vấn đề, ai ngờ lại thành ra giải quyết luôn cả người ta.
“Không dễ tuyển thì bỏ, có gì phải tiếc!”
Vừa dứt lời, quả nhiên thấy mặt Thương Dục Hoành càng đen hơn: “Tang Vãn, cô… mẹ nó…”
Thương Dục Hoành bị cái vẻ mặt đó làm cho vừa bực vừa buồn cười, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại: “Tự mà giải thích đi, tôi chưa từng mở cửa sau cho ai cả.”
Sự u ám trên mặt Thương Dục Hoành dần tan đi theo nụ cười của cô, hồi lâu mới khẽ “ừm” một tiếng.
Tang Vãn hơi bất ngờ, không ngờ những lời này lại từ miệng Thương Dục Hoành nói ra, nhất thời quên cả đáp lại.