Nuông Chiều

Lượt đọc: 966 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41
cậu đừng nói là nghĩ tớ thích anh ấy đấy nhé?

Làn da của Tang Vãn vốn trắng mịn, làm sao chịu nổi bị anh bóp như thế. Má cô nhanh chóng hằn rõ vết ngón tay, đau đến mức cô hít mạnh một ngụm khí lạnh.

Thương Dục Hoành nghiêng người né tránh, khẽ cong môi cười, ánh mắt hiếm hoi hiện lên chút dịu dàng: “Trả lời câu hỏi của tôi trước.”

Lúc này anh mới buông tay, lại trở về với dáng vẻ lạnh lùng quen thuộc.

“Chuyện gì vậy?” Thương Dục Hoành quay lưng lại, nhận một cuộc điện thoại.

Sắc mặt Thương Dục Hoành trở nên nặng nề, môi mím chặt, lập tức cúp máy.

Anh lúc nào cũng vậy, làm gì cũng không thèm giải thích với ai. Giống như việc anh đột nhiên xuất hiện ở đây, hay tại sao lại ra tay xử lý tên đại lý kia, anh chưa từng nói cho Tang Vãn.

Giữa họ... rốt cuộc có được coi là người yêu không? Ồ không, là người yêu theo hợp đồng mới đúng.

Vừa bước vào phòng làm việc của bộ phận thương hiệu, bên tai đã vang lên những lời bàn tán: “Tang Vãn đúng là nhân tài, bảo cô ta đi xử lý khách hàng, cuối cùng lại xử lý luôn cả người ta.”

“Khu Nam Nam Cốc đó là nơi khó tuyển đại lý nhất, cô ta làm vậy chẳng phải gây thêm việc cho bộ phận bán hàng sao?”

“Vẫn còn giả vờ làm việc à, nếu là tôi thì đã viết đơn nghỉ việc sớm rồi, đỡ phải tăng ca buổi tối để viết.” Cố vấn của Tang Vãn là Tào Lan cũng không buông tha mà châm chọc.

Cô ta trừng mắt lườm cái bóng lưng giả vờ chăm chỉ của Tang Vãn, nghĩ thầm chờ cô ta rời đi là có thể đổi lấy một người có tiềm năng hơn.

Chiều hôm đó, trước khi tan làm, cô còn làm một việc lớn đó là soạn hẳn một hợp đồng người yêu theo thỏa thuận. Dù Thương Dục Hoành ngoài miệng đã đồng ý nhưng những phản ứng mấy hôm nay của anh khiến Tang Vãn nghi ngờ anh có thể “lật kèo” bất cứ lúc nào. Có giấy trắng mực đen vẫn là chắc ăn nhất.

Vừa bước ra khỏi tòa nhà công ty, cô như chợt nhớ đến gì đó, bèn đưa ra một quyết định phải đi thăm chị Thanh Đại.

Cô Hàn... trong số những người Thương Dục Hoành quen, ngoài Hàn Thanh Đại ra, còn ai khiến anh lo lắng đến vậy?

Chị Thanh Đại đối xử với cô rất tốt, cô nên đi thăm, nhưng... cô lại không biết chị ấy sống ở đâu.

Bỗng, một chiếc Cayenne đen quen thuộc xuất hiện phía bên kia đường. Tang Vãn ngẩng đầu nhìn sang, người ngồi ghế phụ chẳng phải là Hàn Thanh Đại sao?

Cơ thể hai người họ dần dần sát lại gần nhau, trong lòng Tang Vãn như có cây kim đâm vào, đau đến khó tả.

Cô không dám nhìn thêm nữa, vội vàng quay mặt đi, chạy khỏi đó.

Nước mắt dâng lên, Tang Vãn ngửa đầu nhìn trời để nước mắt không rơi xuống.

Anh như đã chờ ở gần đó từ lâu, giờ biết cô cần được an ủi mới chịu lộ mặt.

Thịnh Sơ nhìn về phía sau, ánh mắt lướt qua chiếc Cayenne đen, trong lòng phân vân không biết có nên nói ra những gì mình nghe được không: “Vãn Vãn, cậu biết không... người phụ nữ bên cạnh sếp của cậu...”

Đời tư của anh thế nào thì liên quan gì đến cô? Cô nổi giận hôm nay chỉ vì anh ta không chịu ký hợp đồng. Đúng, chỉ vì thế thôi.

Khóe môi Tang Vãn gượng gạo nhếch lên thành một nụ cười: “Họ quen bao lâu thì liên quan gì đến tớ?”

Cô đưa tay gạt tay Thịnh Sơ khỏi tay mình, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Cậu đừng nói là... nghĩ tớ thích anh ấy đấy nhé?”

Làn da của Tang Vãn vốn trắng mịn, làm sao chịu nổi bị anh bóp như thế. Má cô nhanh chóng hằn rõ vết ngón tay, đau đến mức cô hít mạnh một ngụm khí lạnh.

Thương Dục Hoành nghiêng người né tránh, khẽ cong môi cười, ánh mắt hiếm hoi hiện lên chút dịu dàng: “Trả lời câu hỏi của tôi trước.”

Lúc này anh mới buông tay, lại trở về với dáng vẻ lạnh lùng quen thuộc.

“Chuyện gì vậy?” Thương Dục Hoành quay lưng lại, nhận một cuộc điện thoại.

Sắc mặt Thương Dục Hoành trở nên nặng nề, môi mím chặt, lập tức cúp máy.

Anh lúc nào cũng vậy, làm gì cũng không thèm giải thích với ai. Giống như việc anh đột nhiên xuất hiện ở đây, hay tại sao lại ra tay xử lý tên đại lý kia, anh chưa từng nói cho Tang Vãn.

Giữa họ... rốt cuộc có được coi là người yêu không? Ồ không, là người yêu theo hợp đồng mới đúng.

Vừa bước vào phòng làm việc của bộ phận thương hiệu, bên tai đã vang lên những lời bàn tán: “Tang Vãn đúng là nhân tài, bảo cô ta đi xử lý khách hàng, cuối cùng lại xử lý luôn cả người ta.”

“Khu Nam Nam Cốc đó là nơi khó tuyển đại lý nhất, cô ta làm vậy chẳng phải gây thêm việc cho bộ phận bán hàng sao?”

“Vẫn còn giả vờ làm việc à, nếu là tôi thì đã viết đơn nghỉ việc sớm rồi, đỡ phải tăng ca buổi tối để viết.” Cố vấn của Tang Vãn là Tào Lan cũng không buông tha mà châm chọc.

Cô ta trừng mắt lườm cái bóng lưng giả vờ chăm chỉ của Tang Vãn, nghĩ thầm chờ cô ta rời đi là có thể đổi lấy một người có tiềm năng hơn.

Chiều hôm đó, trước khi tan làm, cô còn làm một việc lớn đó là soạn hẳn một hợp đồng người yêu theo thỏa thuận. Dù Thương Dục Hoành ngoài miệng đã đồng ý nhưng những phản ứng mấy hôm nay của anh khiến Tang Vãn nghi ngờ anh có thể “lật kèo” bất cứ lúc nào. Có giấy trắng mực đen vẫn là chắc ăn nhất.

Vừa bước ra khỏi tòa nhà công ty, cô như chợt nhớ đến gì đó, bèn đưa ra một quyết định phải đi thăm chị Thanh Đại.

Cô Hàn... trong số những người Thương Dục Hoành quen, ngoài Hàn Thanh Đại ra, còn ai khiến anh lo lắng đến vậy?

Chị Thanh Đại đối xử với cô rất tốt, cô nên đi thăm, nhưng... cô lại không biết chị ấy sống ở đâu.

Bỗng, một chiếc Cayenne đen quen thuộc xuất hiện phía bên kia đường. Tang Vãn ngẩng đầu nhìn sang, người ngồi ghế phụ chẳng phải là Hàn Thanh Đại sao?

Cơ thể hai người họ dần dần sát lại gần nhau, trong lòng Tang Vãn như có cây kim đâm vào, đau đến khó tả.

Cô không dám nhìn thêm nữa, vội vàng quay mặt đi, chạy khỏi đó.

Nước mắt dâng lên, Tang Vãn ngửa đầu nhìn trời để nước mắt không rơi xuống.

Anh như đã chờ ở gần đó từ lâu, giờ biết cô cần được an ủi mới chịu lộ mặt.

Thịnh Sơ nhìn về phía sau, ánh mắt lướt qua chiếc Cayenne đen, trong lòng phân vân không biết có nên nói ra những gì mình nghe được không: “Vãn Vãn, cậu biết không... người phụ nữ bên cạnh sếp của cậu...”

Đời tư của anh thế nào thì liên quan gì đến cô? Cô nổi giận hôm nay chỉ vì anh ta không chịu ký hợp đồng. Đúng, chỉ vì thế thôi.

Khóe môi Tang Vãn gượng gạo nhếch lên thành một nụ cười: “Họ quen bao lâu thì liên quan gì đến tớ?”

Cô đưa tay gạt tay Thịnh Sơ khỏi tay mình, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Cậu đừng nói là... nghĩ tớ thích anh ấy đấy nhé?”

« Lùi
Tiến »