Yết hầu của Thịnh Sơ khẽ chuyển động, định nói lại thôi, hai tay đặt trên vai Tang Vãn bất giác siết chặt hơn vài phần.
Câu nói này không biết là nói cho Thịnh Sơ nghe, hay là cô đang tự nhủ với chính mình.
“Tớ đói rồi, đi ăn cơm đi.”
Bên kia, Thương Dục Hoành vừa nghe Hàn Thanh Đại nói vừa lười biếng rít thuốc. Bất ngờ trong đôi đồng tử đen láy lóe lên hình ảnh Tang Vãn và Thịnh Sơ tay trong tay xuất hiện trên vỉa hè. Anh lập tức với tay lấy điện thoại, không ngờ động tác quá mạnh, hất đổ luôn gạt tàn thuốc trên bảng điều khiển.
“Không sao.” Thương Dục Hoành đáp, rồi lập tức khởi động xe, lái về phía Tang Vãn vừa đi qua.
…
Chiều thứ Sáu, cô như thường lệ tan làm đúng giờ, sau khi thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi thang máy xuống tầng.
Cô luống cuống cất điện thoại, định quay đầu đi thì đúng lúc người đàn ông ấy cũng quay đầu lại như vừa nghe thấy động tĩnh của cô.
“Chào Tổng giám đốc Thương...” Tang Vãn ngượng ngùng chào.
Sài Thanh Oánh tự nhiên nhận ra bầu không khí giữa hai người khác lạ, liền mở lời pha trò: “Hôm nay tổng giám đốc Thương tan làm sớm vậy, có hẹn hò à?”
Không khí trong thang máy lập tức trở nên im lặng đáng sợ. Tang Vãn nghĩ lần này chắc Sài Thanh Oánh tiêu đời rồi. Nhưng cô ấy không nghĩ nhiều như vậy, chỉ định đùa một câu cho vui.
Thương Dục Hoành nghiêng người liếc nhìn cô, trầm giọng “Ừm” một tiếng.
“Không hẹn hò thì phải chia tay sao?” Giọng nói trầm thấp, gợi cảm của Thương Dục Hoành vang lên bên tai họ, như thể đang hỏi Tang Vãn.
“Phải chứ, không thì làm sao thấu hiểu tình cảm nhau hơn được.”
“Đúng vậy, nếu không thì khác gì góa phụ đâu.” Tang Vãn nhún vai.
Tang Vãn: “…”
“Tổng giám đốc Thương, em không có ý đó…” Sài Thanh Oánh nhận ra mình đùa quá trớn, vội giải thích.
Tang Vãn nhìn bóng lưng dần khuất của anh trong đám đông, thở dài. Cô đoán chắc anh đang đi tìm ai đó rồi.
“Ừ, đi đường cẩn thận.” Tang Vãn mỉm cười đáp lại.
Cô lấy tai nghe từ túi ra, một mình vừa nghe nhạc vừa lang thang trên phố. Cô tạm thời chưa muốn về nhà, chỉ muốn đi dạo giếc thời gian.
Tang Vãn tháo tai nghe, ngẩng đầu nhìn, anh đã bước nhanh lại gần.
“Tớ đến đón cậu tan làm. Giờ này khó bắt xe, mà xe buýt thì đông.”
Cô đấm nhẹ lên ngực Thịnh Sơ, rồi vùi mặt vào lòng anh. Thịnh Sơ tưởng cô đang khóc, liền ôm chặt lấy cô: “Đừng xúc động quá, làm tớ ngại đấy.”
…
Cũng chính vì vậy, anh vô tình bắt gặp cảnh Tang Vãn đang gục vào lòng Thịnh Sơ khóc.
Tang Vãn vốn không định khóc, nhưng do Thịnh Sơ trêu chọc nên nước mắt không kiềm được mà rơi.
“Sao vậy?” Thịnh Sơ lập tức cúi người xuống, tiến lại gần hơn.
Thịnh Sơ nghiêng người, tiến sát thêm chút nữa, nhẹ nhàng thổi vào mắt cô, giọng dịu dàng không thể dịu dàng hơn: “Bây giờ đỡ hơn chưa?”
“Bốp!”
“Ai cho cậu hôn em ấy?” Thương Dục Hoành mắt đỏ rực, giọng nói tràn đầy phẫn nộ.
“Cô ấy là bạn gái tôi, sao tôi lại không được hôn cô ấy?” Thịnh Sơ nhổ một ngụm máu, cố ý nói như vậy để gây hiểu nhầm.
Yết hầu của Thịnh Sơ khẽ chuyển động, định nói lại thôi, hai tay đặt trên vai Tang Vãn bất giác siết chặt hơn vài phần.
Câu nói này không biết là nói cho Thịnh Sơ nghe, hay là cô đang tự nhủ với chính mình.
“Tớ đói rồi, đi ăn cơm đi.”
Bên kia, Thương Dục Hoành vừa nghe Hàn Thanh Đại nói vừa lười biếng rít thuốc. Bất ngờ trong đôi đồng tử đen láy lóe lên hình ảnh Tang Vãn và Thịnh Sơ tay trong tay xuất hiện trên vỉa hè. Anh lập tức với tay lấy điện thoại, không ngờ động tác quá mạnh, hất đổ luôn gạt tàn thuốc trên bảng điều khiển.
“Không sao.” Thương Dục Hoành đáp, rồi lập tức khởi động xe, lái về phía Tang Vãn vừa đi qua.
…
Chiều thứ Sáu, cô như thường lệ tan làm đúng giờ, sau khi thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi thang máy xuống tầng.
Cô luống cuống cất điện thoại, định quay đầu đi thì đúng lúc người đàn ông ấy cũng quay đầu lại như vừa nghe thấy động tĩnh của cô.
“Chào Tổng giám đốc Thương...” Tang Vãn ngượng ngùng chào.
Sài Thanh Oánh tự nhiên nhận ra bầu không khí giữa hai người khác lạ, liền mở lời pha trò: “Hôm nay tổng giám đốc Thương tan làm sớm vậy, có hẹn hò à?”
Không khí trong thang máy lập tức trở nên im lặng đáng sợ. Tang Vãn nghĩ lần này chắc Sài Thanh Oánh tiêu đời rồi. Nhưng cô ấy không nghĩ nhiều như vậy, chỉ định đùa một câu cho vui.
Thương Dục Hoành nghiêng người liếc nhìn cô, trầm giọng “Ừm” một tiếng.
“Không hẹn hò thì phải chia tay sao?” Giọng nói trầm thấp, gợi cảm của Thương Dục Hoành vang lên bên tai họ, như thể đang hỏi Tang Vãn.
“Phải chứ, không thì làm sao thấu hiểu tình cảm nhau hơn được.”
“Đúng vậy, nếu không thì khác gì góa phụ đâu.” Tang Vãn nhún vai.
Tang Vãn: “…”
“Tổng giám đốc Thương, em không có ý đó…” Sài Thanh Oánh nhận ra mình đùa quá trớn, vội giải thích.
Tang Vãn nhìn bóng lưng dần khuất của anh trong đám đông, thở dài. Cô đoán chắc anh đang đi tìm ai đó rồi.
“Ừ, đi đường cẩn thận.” Tang Vãn mỉm cười đáp lại.
Cô lấy tai nghe từ túi ra, một mình vừa nghe nhạc vừa lang thang trên phố. Cô tạm thời chưa muốn về nhà, chỉ muốn đi dạo giếc thời gian.
Tang Vãn tháo tai nghe, ngẩng đầu nhìn, anh đã bước nhanh lại gần.
“Tớ đến đón cậu tan làm. Giờ này khó bắt xe, mà xe buýt thì đông.”
Cô đấm nhẹ lên ngực Thịnh Sơ, rồi vùi mặt vào lòng anh. Thịnh Sơ tưởng cô đang khóc, liền ôm chặt lấy cô: “Đừng xúc động quá, làm tớ ngại đấy.”
…
Cũng chính vì vậy, anh vô tình bắt gặp cảnh Tang Vãn đang gục vào lòng Thịnh Sơ khóc.
Tang Vãn vốn không định khóc, nhưng do Thịnh Sơ trêu chọc nên nước mắt không kiềm được mà rơi.
“Sao vậy?” Thịnh Sơ lập tức cúi người xuống, tiến lại gần hơn.
Thịnh Sơ nghiêng người, tiến sát thêm chút nữa, nhẹ nhàng thổi vào mắt cô, giọng dịu dàng không thể dịu dàng hơn: “Bây giờ đỡ hơn chưa?”
“Bốp!”
“Ai cho cậu hôn em ấy?” Thương Dục Hoành mắt đỏ rực, giọng nói tràn đầy phẫn nộ.
“Cô ấy là bạn gái tôi, sao tôi lại không được hôn cô ấy?” Thịnh Sơ nhổ một ngụm máu, cố ý nói như vậy để gây hiểu nhầm.