Ý ngoài lời chính là: Tôi làm gì thì liên quan gì đến anh.
“Hôm nay làm xong việc chưa?” Giọng anh vẫn mang theo cơn giận chưa tan, khiến người ta rùng mình.
Da tay hai người vô tình chạm nhẹ, khiến tim Tang Vãn khẽ rung lên như thể có thứ gì đó đang dậy sóng.
Nói xong, cô kéo tay Thịnh Sơ định rời đi, Thương Dục Hoành không chịu, lập tức túm lấy cổ tay cô kéo lại.
Nụ cười của Thương Dục Hoành mang theo chút hiểm ác, không chút che giấu sự nguy hiểm đang rình rập.
Vừa nghe vậy, Thương Dục Hoành càng thêm tức giận, anh kéo mạnh tay cô, kéo cô đến trước mặt mình: “Cô còn việc chưa làm xong, chưa được tan ca.”
Gương mặt nhỏ nhắn của Tang Vãn nhăn lại, làn da trắng nõn lập tức ửng đỏ.
…
Anh ấn khóa xe: “Lên xe.”
Bất ngờ, môi cô truyền đến cảm giác đau nhói, gương mặt anh áp sát lại, cô hoảng hốt giơ tay định đẩy anh ra.
“Bốp!”
Mắt Tang Vãn rưng rưng nước, cắn môi:
“Hôn?”
Rồi Tang Vãn thấy anh cụp mắt, bật ra một tiếng cười trầm thấp từ ngực: “Tang Vãn, từ bao giờ cô bắt đầu quan tâm đến tôi vậy?”
Gương mặt Tang Vãn đỏ bừng đến tận tai. Cô chỉ là bị hành động vừa rồi của anh làm sợ hãi, vội đưa tay che môi, sợ anh lại mất kiểm soát.
…
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên giữa hai người. Thương Dục Hoành cụp mắt, lấy điện thoại ra nghe.
Cô ngã trọn vào lòng anh, không dám nhúc nhích, sợ chạm phải nơi không nên chạm.
“Cô ấy tỉnh rồi, nói muốn gặp cậu.” Giọng Kỷ Tô vang lên đều đều.
Cuộc gọi rất ngắn, Tang Vãn còn chưa kịp hóng thêm gì thì đã bị ánh mắt nghiêm nghị của anh chặn lại.
Bạn gái anh còn chưa lên xe, cô đâu dám ngồi vào ghế bạn gái người ta.
Thế nhưng một cánh tay vắt qua eo cô, cô bị bế bổng lên.
“Còn giận à?” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trách móc nhưng lại mang vài phần cưng chiều.
“Nếu là cặp đôi thì sao lại đội nón xanh cho tôi?” Thương Dục Hoành cau mày, giọng như lẽ đương nhiên.
“Tôi nghĩ chắc tổng giám đốc Thương hiểu nhầm rồi, chúng ta chỉ là ‘cặp đôi theo hợp đồng’ mà…”
Dư âm từ nụ hôn vẫn còn trên môi, cô không dám nói linh tinh nữa, chỉ đành cúi gằm đầu.
*Nón xanh: ý chỉ cắm sừng, không chung thủy.
…
“Cuối cùng cũng tới, cô ấy cứ đòi gặp cậu.” Kỷ Tô lên tiếng ngay khi mở cửa, giọng có chút nôn nóng.
“Ừ.”
Cửa phòng Hàn Thanh Đại mở toang, mặt cô ấy không son phấn, trông tiều tụy hơn ngày thường rất nhiều. Thấy Thương Dục Hoành, cô lập tức nhào vào ôm anh.
Anh nhẹ nhàng vỗ về sau đầu cô: “Anh đã báo cảnh sát rồi, ông ta sẽ không đến làm hại em nữa đâu.”
“Xin lỗi.” Kỷ Tô cười cười với cô.
“Haiz, cô ấy thật sự rất khổ.” Kỷ Tô cảm thán một câu, không trả lời trực tiếp: “Hồi nhỏ bị cha dượng xâm hại suốt một thời gian dài, vừa mới ổn định cuộc sống thì ác mộng đó lại quay lại. Ai mà chịu nổi chứ…” Anh đưa tay day trán, liên tục thở dài.
“Cũng thật đáng thương…” Cô cũng học Kỷ Tô thở dài một tiếng.
Ý ngoài lời chính là: Tôi làm gì thì liên quan gì đến anh.
“Hôm nay làm xong việc chưa?” Giọng anh vẫn mang theo cơn giận chưa tan, khiến người ta rùng mình.
Da tay hai người vô tình chạm nhẹ, khiến tim Tang Vãn khẽ rung lên như thể có thứ gì đó đang dậy sóng.
Nói xong, cô kéo tay Thịnh Sơ định rời đi, Thương Dục Hoành không chịu, lập tức túm lấy cổ tay cô kéo lại.
Nụ cười của Thương Dục Hoành mang theo chút hiểm ác, không chút che giấu sự nguy hiểm đang rình rập.
Vừa nghe vậy, Thương Dục Hoành càng thêm tức giận, anh kéo mạnh tay cô, kéo cô đến trước mặt mình: “Cô còn việc chưa làm xong, chưa được tan ca.”
Gương mặt nhỏ nhắn của Tang Vãn nhăn lại, làn da trắng nõn lập tức ửng đỏ.
…
Anh ấn khóa xe: “Lên xe.”
Bất ngờ, môi cô truyền đến cảm giác đau nhói, gương mặt anh áp sát lại, cô hoảng hốt giơ tay định đẩy anh ra.
“Bốp!”
Mắt Tang Vãn rưng rưng nước, cắn môi:
“Hôn?”
Rồi Tang Vãn thấy anh cụp mắt, bật ra một tiếng cười trầm thấp từ ngực: “Tang Vãn, từ bao giờ cô bắt đầu quan tâm đến tôi vậy?”
Gương mặt Tang Vãn đỏ bừng đến tận tai. Cô chỉ là bị hành động vừa rồi của anh làm sợ hãi, vội đưa tay che môi, sợ anh lại mất kiểm soát.
…
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên giữa hai người. Thương Dục Hoành cụp mắt, lấy điện thoại ra nghe.
Cô ngã trọn vào lòng anh, không dám nhúc nhích, sợ chạm phải nơi không nên chạm.
“Cô ấy tỉnh rồi, nói muốn gặp cậu.” Giọng Kỷ Tô vang lên đều đều.
Cuộc gọi rất ngắn, Tang Vãn còn chưa kịp hóng thêm gì thì đã bị ánh mắt nghiêm nghị của anh chặn lại.
Bạn gái anh còn chưa lên xe, cô đâu dám ngồi vào ghế bạn gái người ta.
Thế nhưng một cánh tay vắt qua eo cô, cô bị bế bổng lên.
“Còn giận à?” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trách móc nhưng lại mang vài phần cưng chiều.
“Nếu là cặp đôi thì sao lại đội nón xanh cho tôi?” Thương Dục Hoành cau mày, giọng như lẽ đương nhiên.
“Tôi nghĩ chắc tổng giám đốc Thương hiểu nhầm rồi, chúng ta chỉ là ‘cặp đôi theo hợp đồng’ mà…”
Dư âm từ nụ hôn vẫn còn trên môi, cô không dám nói linh tinh nữa, chỉ đành cúi gằm đầu.
*Nón xanh: ý chỉ cắm sừng, không chung thủy.
…
“Cuối cùng cũng tới, cô ấy cứ đòi gặp cậu.” Kỷ Tô lên tiếng ngay khi mở cửa, giọng có chút nôn nóng.
“Ừ.”
Cửa phòng Hàn Thanh Đại mở toang, mặt cô ấy không son phấn, trông tiều tụy hơn ngày thường rất nhiều. Thấy Thương Dục Hoành, cô lập tức nhào vào ôm anh.
Anh nhẹ nhàng vỗ về sau đầu cô: “Anh đã báo cảnh sát rồi, ông ta sẽ không đến làm hại em nữa đâu.”
“Xin lỗi.” Kỷ Tô cười cười với cô.
“Haiz, cô ấy thật sự rất khổ.” Kỷ Tô cảm thán một câu, không trả lời trực tiếp: “Hồi nhỏ bị cha dượng xâm hại suốt một thời gian dài, vừa mới ổn định cuộc sống thì ác mộng đó lại quay lại. Ai mà chịu nổi chứ…” Anh đưa tay day trán, liên tục thở dài.
“Cũng thật đáng thương…” Cô cũng học Kỷ Tô thở dài một tiếng.