Bàn tay đang đặt lên đầu Tang Vãn như bị trúng bùa định thân, mãi mà vẫn chưa rút lại được.
“Không phải như cậu nghĩ đâu, tôi thấy cô em này xinh xắn quá nên muốn trêu một chút thôi mà.”
“Tôi vừa mới rửa tay rồi đấy, được chưa.” Kỷ Tô bĩu môi, rõ ràng là không vui.
Tang Vãn trợn mắt nhìn anh, ánh mắt như muốn nói: Thật sự bắt tôi làm việc lúc này à?
“Vâng, tổng giám đốc Thương.” Cô mỉm cười nhận lấy USB nhưng trong lòng thì đang chửi rủa cả nhà anh.
“Tôi có mang theo.” Kỷ Tô như được điểm sáng, cảm thấy cuối cùng cũng làm được chuyện tốt.
“Chuyện nhỏ.” Kỷ Tô vừa nói vừa đi lấy máy tính của mình.
Tang Vãn cố ý lề mề, định tìm chỗ ngồi xa xa anh một chút để làm việc nhưng nhìn quanh phòng khách chỉ có mỗi bộ sofa là có chỗ.
“Tổng hợp doanh số nửa đầu năm.” Thương Dục Hoành dùng ngón tay chỉ lên bảng số liệu trên màn hình.
Đêm hôm khuya khoắt mà bị sếp bắt tăng ca, ai mà vui cho nổi. Nhưng cô được dạy dỗ đàng hoàng, đành giận trong lòng chứ ngoài mặt vẫn phải nhẫn nhịn.
Đột nhiên bên tai vang lên tiếng gõ bàn phím mạnh bất thường, anh ngẩng đầu nhìn sang, khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên.
Khoảng hơn một tiếng sau, Tang Vãn cuối cùng cũng xử lý xong hết.
Tang Vãn lộ vẻ u sầu, ánh mắt mơ hồ:
Đúng lúc đó, Kỷ Tô từ ngoài bước vào, mang theo ít đồ ăn khuya, bên tay còn kẹp hai bản hợp đồng giấy. Anh đưa cho Thương Dục Hoành, còn cố tình nháy mắt ra vẻ: Cậu đúng là giỏi thật!
“Nếu không có vấn đề thì ký đi.” Thương Dục Hoành đẩy hai bản hợp đồng tới trước mặt Tang Vãn, giọng thản nhiên.
Lúc này cô mới nhìn rõ, là bản hợp đồng “cặp đôi theo thỏa thuận”.
Cô dịch người tới trước, run run nhận lấy bản hợp đồng: “Anh... anh nhìn trộm hợp đồng của tôi à?”
“Trình độ của cô, viết nổi thứ gì cao siêu lắm chắc?” Thương Dục Hoành mở lon bia Kỷ Tô mua, ngửa đầu uống một ngụm.
“Vậy là anh nhìn trộm thật à!” Nhưng cô cũng tò mò, làm sao anh thấy được hợp đồng của mình?
“Tôi cần phải trộm sao?” Thương Dục Hoành thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Nhắm mắt tôi cũng biết trong đầu cô đang nghĩ gì.”
“Vậy nói thử xem tôi đang nghĩ gì? Không nói được thì chứng tỏ anh đang nổ banh trời.”
Thương Dục Hoành không thèm phản kháng, tùy tiện cầm bút lên: “Đừng làm mình làm mẩy nữa, ký tên đi.”
Cùng lúc đó, Thương Dục Hoành cũng kí tên mình một cách dứt khoát.
Tang Vãn cúi đầu nhìn đồ ăn trên bàn, lẩm bẩm: “Đó chẳng phải đồ ăn đêm sao…”
Đúng lúc này, Kỷ Tô từ nhà tắm bước ra, hai tay chống hông, tức tối: “Thương Dục Hoành, tôi có mua cho cậu đâu! Không ăn thì cút!”
“Cậu, mẹ nó…” Kỷ Tô tức đến mức á khẩu.
Thương Dục Hoành nhíu mày, kéo Tang Vãn đứng sau lưng mình, mặt lạnh nói một chữ: “Cút.”
“Rầm!” Cửa bị đóng sầm lại, cắt đứt lời anh chưa kịp nói hết.
Thương Dục Hoành không trả lời, chỉ xoay người đi xuống bãi xe ngầm, cô cũng không hỏi nữa, ngoan ngoãn đi theo anh như một cái đuôi nhỏ.
Chiếc Cayenne đen lao vun vút trên phố đêm náo nhiệt. Khi tới gần một ngã tư, Thương Dục Hoành đột nhiên dừng xe bên đường, mở cửa bước xuống.
“Ngồi yên trong xe. Nếu bị dán vé phạt thì trừ vào lương cô.”
Cô đẩy kính lên, trong lòng thầm rủa: Phạt chết anh luôn đi cho rồi!
Lúc này cô mới nhớ ra, mấy hôm trước cô từng đeo kính áp tròng đi ngủ, giờ chắc bị nhiễm trùng rồi. Ban nãy còn định tan làm ghé tiệm thuốc mua thuốc nhỏ mắt cơ mà.
Bàn tay đang đặt lên đầu Tang Vãn như bị trúng bùa định thân, mãi mà vẫn chưa rút lại được.
“Không phải như cậu nghĩ đâu, tôi thấy cô em này xinh xắn quá nên muốn trêu một chút thôi mà.”
“Tôi vừa mới rửa tay rồi đấy, được chưa.” Kỷ Tô bĩu môi, rõ ràng là không vui.
Tang Vãn trợn mắt nhìn anh, ánh mắt như muốn nói: Thật sự bắt tôi làm việc lúc này à?
“Vâng, tổng giám đốc Thương.” Cô mỉm cười nhận lấy USB nhưng trong lòng thì đang chửi rủa cả nhà anh.
“Tôi có mang theo.” Kỷ Tô như được điểm sáng, cảm thấy cuối cùng cũng làm được chuyện tốt.
“Chuyện nhỏ.” Kỷ Tô vừa nói vừa đi lấy máy tính của mình.
Tang Vãn cố ý lề mề, định tìm chỗ ngồi xa xa anh một chút để làm việc nhưng nhìn quanh phòng khách chỉ có mỗi bộ sofa là có chỗ.
“Tổng hợp doanh số nửa đầu năm.” Thương Dục Hoành dùng ngón tay chỉ lên bảng số liệu trên màn hình.
Đêm hôm khuya khoắt mà bị sếp bắt tăng ca, ai mà vui cho nổi. Nhưng cô được dạy dỗ đàng hoàng, đành giận trong lòng chứ ngoài mặt vẫn phải nhẫn nhịn.
Đột nhiên bên tai vang lên tiếng gõ bàn phím mạnh bất thường, anh ngẩng đầu nhìn sang, khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên.
Khoảng hơn một tiếng sau, Tang Vãn cuối cùng cũng xử lý xong hết.
Tang Vãn lộ vẻ u sầu, ánh mắt mơ hồ:
Đúng lúc đó, Kỷ Tô từ ngoài bước vào, mang theo ít đồ ăn khuya, bên tay còn kẹp hai bản hợp đồng giấy. Anh đưa cho Thương Dục Hoành, còn cố tình nháy mắt ra vẻ: Cậu đúng là giỏi thật!
“Nếu không có vấn đề thì ký đi.” Thương Dục Hoành đẩy hai bản hợp đồng tới trước mặt Tang Vãn, giọng thản nhiên.
Lúc này cô mới nhìn rõ, là bản hợp đồng “cặp đôi theo thỏa thuận”.
Cô dịch người tới trước, run run nhận lấy bản hợp đồng: “Anh... anh nhìn trộm hợp đồng của tôi à?”
“Trình độ của cô, viết nổi thứ gì cao siêu lắm chắc?” Thương Dục Hoành mở lon bia Kỷ Tô mua, ngửa đầu uống một ngụm.
“Vậy là anh nhìn trộm thật à!” Nhưng cô cũng tò mò, làm sao anh thấy được hợp đồng của mình?
“Tôi cần phải trộm sao?” Thương Dục Hoành thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Nhắm mắt tôi cũng biết trong đầu cô đang nghĩ gì.”
“Vậy nói thử xem tôi đang nghĩ gì? Không nói được thì chứng tỏ anh đang nổ banh trời.”
Thương Dục Hoành không thèm phản kháng, tùy tiện cầm bút lên: “Đừng làm mình làm mẩy nữa, ký tên đi.”
Cùng lúc đó, Thương Dục Hoành cũng kí tên mình một cách dứt khoát.
Tang Vãn cúi đầu nhìn đồ ăn trên bàn, lẩm bẩm: “Đó chẳng phải đồ ăn đêm sao…”
Đúng lúc này, Kỷ Tô từ nhà tắm bước ra, hai tay chống hông, tức tối: “Thương Dục Hoành, tôi có mua cho cậu đâu! Không ăn thì cút!”
“Cậu, mẹ nó…” Kỷ Tô tức đến mức á khẩu.
Thương Dục Hoành nhíu mày, kéo Tang Vãn đứng sau lưng mình, mặt lạnh nói một chữ: “Cút.”
“Rầm!” Cửa bị đóng sầm lại, cắt đứt lời anh chưa kịp nói hết.
Thương Dục Hoành không trả lời, chỉ xoay người đi xuống bãi xe ngầm, cô cũng không hỏi nữa, ngoan ngoãn đi theo anh như một cái đuôi nhỏ.
Chiếc Cayenne đen lao vun vút trên phố đêm náo nhiệt. Khi tới gần một ngã tư, Thương Dục Hoành đột nhiên dừng xe bên đường, mở cửa bước xuống.
“Ngồi yên trong xe. Nếu bị dán vé phạt thì trừ vào lương cô.”
Cô đẩy kính lên, trong lòng thầm rủa: Phạt chết anh luôn đi cho rồi!
Lúc này cô mới nhớ ra, mấy hôm trước cô từng đeo kính áp tròng đi ngủ, giờ chắc bị nhiễm trùng rồi. Ban nãy còn định tan làm ghé tiệm thuốc mua thuốc nhỏ mắt cơ mà.