Tang Vãn đẩy gọng kính lên trán, dựa vào cửa kính xe nhắm mắt nghỉ ngơi.
Phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ cảnh sát giao thông tới dán vé rồi. Dù trong lòng chửi thầm nhưng nếu thực sự bị phạt thì cũng chẳng thể mặc kệ.
“Ngốc nghếch, nhìn kỹ xem tôi là ai.”
Tang Vãn ôm lấy trán vừa bị búng, phụng phịu chu miệng: “Đau!”
Thương Dục Hoành chống một tay lên thân xe, tay kia giơ túi nhựa trong tay lên: “Mở mắt.”
Xe đang đậu trước một hiệu thuốc, vỉa hè xung quanh còn không ít người tản bộ, nhiều người đi ngang qua chiếc Cayenne đen đều ngoái đầu lại nhìn.
Tang Vãn bị ép ngửa đầu, tay nắm chặt lấy mép cửa kính như thể đang bị “tra tấn”.
Cô hơi lo lắng, sợ anh sẽ mắng hoặc buông lời châm chọc như mọi khi.
Nhưng hôm nay, Thương Dục Hoành lại rất kiên nhẫn, giọng anh hạ thấp như đang dỗ dành.
Sau khi nhỏ xong thuốc, Thương Dục Hoành định cất lọ thuốc đi và rời khỏi thân xe thì bất ngờ bị một đứa trẻ chạy ngang va phải. Anh mất thăng bằng, ngã về phía trước.
Hai người nhìn nhau trân trối, không khí lập tức trở nên xấu hổ cực kỳ.
Thương Dục Hoành khẽ liếm răng trong miệng, nhếch môi cười: “Quen rồi.”
Cô nắm tay lại đặt trước ngực, trông rất căng thẳng.
Nghe xong, gò má Tang Vãn đỏ càng thêm đỏ, lông mày nhỏ nhíu lại vì căng thẳng: “Không phải, tôi chỉ tưởng anh định tấn công tôi thôi!”
“Anh…”
Cô bướng bỉnh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không muốn nói chuyện với anh nữa, giận dỗi: “Tiền thuốc bao nhiêu? Tôi chuyển khoản cho anh.”
“Tôi chỉ không muốn nợ ân huệ của anh!” Tang Vãn quay phắt lại nhìn anh, mắt như muốn bốc lửa.
“Muốn ăn gì?” Anh liếc mắt nhìn cô một cái.
Một lúc sau, cô chậm rãi nói hai chữ:
“Được.”
Tang Vãn ngạc nhiên, đeo lại kính mắt:
“Dù sao cô cũng mời mà.” Anh vừa nói vừa đỗ xe.
“Tổng giám đốc Thương, tôi làm thêm đến tận nửa đêm cho anh, không lương tăng ca còn đành mà bây giờ còn phải mời anh ăn đêm, chẳng phải quá đáng quá sao!”
“Trả…” Tang Vãn lập tức cứng họng. Quả thật cô vẫn chưa chuyển lại tiền sửa bếp cho anh.
“Mời! Tổng giám đốc Thương muốn ăn gì?”
Cô vừa mở điện thoại kiểm tra số dư tài khoản, nhớ tới bữa ăn lần trước suýt mất cả tháng lương, lòng đau như cắt. Hôm nay nhất định phải canh thật kỹ menu!
“Vâng, hai người.” Thương Dục Hoành gật đầu mỉm cười.
Đây chẳng phải là tiệm đồ nướng cô hay ăn hồi cấp ba sao? Không ngờ ông chủ lại mở chi nhánh ở Giang Minh.
Không thấy anh trả lời, ông chủ cũng ngầm hiểu. Ông khoác vai anh, ghé tai nói nhỏ: “Sao tôi thấy cô bé này quen quen…”
Tang Vãn dựng tai nghe lén, nghe tới câu “mặt đại trà” thì nét mặt bỗng có phần buồn rầu.
Hai người chọn bàn gần cửa ngồi xuống đợi món ăn. Tang Vãn đang tính toán chi phí trong đầu, sợ ăn lố lại vượt ngân sách.
Cũng vì vậy mà bữa ăn khuya này cô chẳng ăn được mấy miếng, chỉ ôm chai nước uống.
“Không ăn nữa.”
Cô ngạc nhiên vô cùng: “Chú ơi, hôm nay là cá tháng tư ạ?”
“Tại sao lại được miễn phí vậy ạ?”
Thương Dục Hoành buông tay, ấn khóa xe: “Bị khí chất của tôi làm cho cảm động đấy.”
Tang Vãn đẩy gọng kính lên trán, dựa vào cửa kính xe nhắm mắt nghỉ ngơi.
Phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ cảnh sát giao thông tới dán vé rồi. Dù trong lòng chửi thầm nhưng nếu thực sự bị phạt thì cũng chẳng thể mặc kệ.
“Ngốc nghếch, nhìn kỹ xem tôi là ai.”
Tang Vãn ôm lấy trán vừa bị búng, phụng phịu chu miệng: “Đau!”
Thương Dục Hoành chống một tay lên thân xe, tay kia giơ túi nhựa trong tay lên: “Mở mắt.”
Xe đang đậu trước một hiệu thuốc, vỉa hè xung quanh còn không ít người tản bộ, nhiều người đi ngang qua chiếc Cayenne đen đều ngoái đầu lại nhìn.
Tang Vãn bị ép ngửa đầu, tay nắm chặt lấy mép cửa kính như thể đang bị “tra tấn”.
Cô hơi lo lắng, sợ anh sẽ mắng hoặc buông lời châm chọc như mọi khi.
Nhưng hôm nay, Thương Dục Hoành lại rất kiên nhẫn, giọng anh hạ thấp như đang dỗ dành.
Sau khi nhỏ xong thuốc, Thương Dục Hoành định cất lọ thuốc đi và rời khỏi thân xe thì bất ngờ bị một đứa trẻ chạy ngang va phải. Anh mất thăng bằng, ngã về phía trước.
Hai người nhìn nhau trân trối, không khí lập tức trở nên xấu hổ cực kỳ.
Thương Dục Hoành khẽ liếm răng trong miệng, nhếch môi cười: “Quen rồi.”
Cô nắm tay lại đặt trước ngực, trông rất căng thẳng.
Nghe xong, gò má Tang Vãn đỏ càng thêm đỏ, lông mày nhỏ nhíu lại vì căng thẳng: “Không phải, tôi chỉ tưởng anh định tấn công tôi thôi!”
“Anh…”
Cô bướng bỉnh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không muốn nói chuyện với anh nữa, giận dỗi: “Tiền thuốc bao nhiêu? Tôi chuyển khoản cho anh.”
“Tôi chỉ không muốn nợ ân huệ của anh!” Tang Vãn quay phắt lại nhìn anh, mắt như muốn bốc lửa.
“Muốn ăn gì?” Anh liếc mắt nhìn cô một cái.
Một lúc sau, cô chậm rãi nói hai chữ:
“Được.”
Tang Vãn ngạc nhiên, đeo lại kính mắt:
“Dù sao cô cũng mời mà.” Anh vừa nói vừa đỗ xe.
“Tổng giám đốc Thương, tôi làm thêm đến tận nửa đêm cho anh, không lương tăng ca còn đành mà bây giờ còn phải mời anh ăn đêm, chẳng phải quá đáng quá sao!”
“Trả…” Tang Vãn lập tức cứng họng. Quả thật cô vẫn chưa chuyển lại tiền sửa bếp cho anh.
“Mời! Tổng giám đốc Thương muốn ăn gì?”
Cô vừa mở điện thoại kiểm tra số dư tài khoản, nhớ tới bữa ăn lần trước suýt mất cả tháng lương, lòng đau như cắt. Hôm nay nhất định phải canh thật kỹ menu!
“Vâng, hai người.” Thương Dục Hoành gật đầu mỉm cười.
Đây chẳng phải là tiệm đồ nướng cô hay ăn hồi cấp ba sao? Không ngờ ông chủ lại mở chi nhánh ở Giang Minh.
Không thấy anh trả lời, ông chủ cũng ngầm hiểu. Ông khoác vai anh, ghé tai nói nhỏ: “Sao tôi thấy cô bé này quen quen…”
Tang Vãn dựng tai nghe lén, nghe tới câu “mặt đại trà” thì nét mặt bỗng có phần buồn rầu.
Hai người chọn bàn gần cửa ngồi xuống đợi món ăn. Tang Vãn đang tính toán chi phí trong đầu, sợ ăn lố lại vượt ngân sách.
Cũng vì vậy mà bữa ăn khuya này cô chẳng ăn được mấy miếng, chỉ ôm chai nước uống.
“Không ăn nữa.”
Cô ngạc nhiên vô cùng: “Chú ơi, hôm nay là cá tháng tư ạ?”
“Tại sao lại được miễn phí vậy ạ?”
Thương Dục Hoành buông tay, ấn khóa xe: “Bị khí chất của tôi làm cho cảm động đấy.”