Nuông Chiều

Lượt đọc: 976 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46
nghi ngờ

Thương Dục Hoành giơ tay gõ nhẹ vào trán cô, vẻ mặt bất lực, rồi mở cửa xe lên xe trước.

Tang Vãn vừa đến công ty liền nhận được tin nhắn của Hạ Tuyên, nói là nhớ ra một chi tiết quan trọng, hẹn cô tối đến khách sạn bàn chuyện, còn gửi cả địa chỉ.

Đến 5 giờ rưỡi chiều, cô gọi xe đến chỗ Hạ Tuyên gửi. Dù thấy lạ sao lại chọn khách sạn nhưng cô cũng không nghĩ nhiều vì thời gian gấp.

“Đến rồi.”

Tang Vãn gật đầu bước vào trong. Trong phòng trông có vẻ bình thường, cô tự kéo ghế ngồi xuống, rồi ngẩng đầu hỏi:

Hạ Tuyên xoa tay sau lưng mấy cái, suy nghĩ một chút rồi lấy ra vài tấm ảnh:

Tim Tang Vãn siết chặt, một cảm giác bất an lờ mờ nổi lên trong lòng, cô run rẩy đưa tay nhận lấy.

Dù mờ nhạt nhưng cô chắc chắn đó là Thương Dục Hoành.

“Anh ấy...”

Thấy vậy, Hạ Tuyên vỗ vai cô: “Ảnh này là bạn chú, một nhiếp ảnh gia chụp được. Hôm đó chỉ đi chụp cảnh thôi, không ngờ lại bắt được hình này.”

“Nếu chỉ là trùng hợp, vậy mấy tấm này giải thích thế nào?” Hạ Tuyên lật ra mấy bức ảnh còn lại.

Tang Vãn rũ người, nước mắt rơi lã chã. Cô... vẫn luôn tin tưởng anh ấy như thế...

Hạ Tuyên thấy cô đau lòng như vậy cũng không đành lòng nói tiếp, liền gom ảnh lại định cất đi.

“Cầm đi.”

Tang Vãn siết chặt ảnh, móng tay in hằn lên mép giấy, cắn chặt môi, đôi mắt đỏ ngầu, trong lòng âm thầm thề: Nếu là thật, cô nhất định sẽ báo thù Thương Dục Hoành!

Thấy mục đích đã đạt, Hạ Tuyên bắt đầu lộ đuôi cáo.

Tang Vãn giật mình, lập tức bật dậy khỏi ghế, vội lau nước mắt: “Cảm ơn chú Hạ, cháu về trước đây.”

Cô lùi dần ra sau đến mức không còn đường lui: “Chú... chú định làm gì?”

Ông ta cởi áo, bản chất cầm thú lộ rõ.

Tang Vãn nhanh chóng lách người, chạy về phía cửa nhưng vừa xoay người đã bị túm tóc lôi lại.

Ông ta vừa nói vừa siết tóc cô khiến túi xách rơi xuống đất. Mồ hôi lạnh từ thái dương cô chảy ròng ròng. Cô cố vươn tay với lấy điện thoại định báo cảnh sát, nhưng bị hắn đá văng đi.

“Thả cháu ra! Chú không sợ cháu báo công ty sao?”

Ông ta như phát điên, bắt đầu xé áo cô. Tang Vãn dù vùng vẫy dữ dội nhưng chênh lệch thể lực quá lớn.

Tang Vãn quay đầu, cắn mạnh vào tay hắn, máu tanh tràn đầy khoang miệng, cô vẫn không buông.

Ông ta tát một cái thật mạnh khiến mặt cô sưng vù. Ông ta bóp cổ cô, ép cô nằm xuống mép giường, giọng hung tợn: “Mày dám cắn tao à!”

Hạ Tuyên nổi điên, vung tay bóp cổ, tay kia điên cuồng xé đồ cô.

Nhưng đầu dây kia có vẻ rất gấp, sau khi bị tắt máy thì gọi liên tục không ngừng.

Mở cửa bằng tất cả sức lực, toàn thân lạnh toát nhưng may mắn là thoát được.

“Rầm!”

“Mẹ kiếp! Gọi điện đúng lúc cái gì chứ!”

Trợ lý ngẩn người, trước giờ vẫn là cậu ta nhắc giờ họp mà, không hiểu sao hôm nay lại bị mắng te tua.

Tang Vãn hoảng loạn chạy đến cuối hành lang, liên tục ngoái đầu nhìn xem Hạ Tuyên có đuổi theo không.

Vào thang máy, cô liên tục bấm nút đóng cửa, sợ Hạ Tuyên đột nhiên lao đến. Mãi đến khi xuống được sảnh lớn, tâm trạng cô mới hơi dịu lại.

Thương Dục Hoành giơ tay gõ nhẹ vào trán cô, vẻ mặt bất lực, rồi mở cửa xe lên xe trước.

Tang Vãn vừa đến công ty liền nhận được tin nhắn của Hạ Tuyên, nói là nhớ ra một chi tiết quan trọng, hẹn cô tối đến khách sạn bàn chuyện, còn gửi cả địa chỉ.

Đến 5 giờ rưỡi chiều, cô gọi xe đến chỗ Hạ Tuyên gửi. Dù thấy lạ sao lại chọn khách sạn nhưng cô cũng không nghĩ nhiều vì thời gian gấp.

“Đến rồi.”

Tang Vãn gật đầu bước vào trong. Trong phòng trông có vẻ bình thường, cô tự kéo ghế ngồi xuống, rồi ngẩng đầu hỏi:

Hạ Tuyên xoa tay sau lưng mấy cái, suy nghĩ một chút rồi lấy ra vài tấm ảnh:

Tim Tang Vãn siết chặt, một cảm giác bất an lờ mờ nổi lên trong lòng, cô run rẩy đưa tay nhận lấy.

Dù mờ nhạt nhưng cô chắc chắn đó là Thương Dục Hoành.

“Anh ấy...”

Thấy vậy, Hạ Tuyên vỗ vai cô: “Ảnh này là bạn chú, một nhiếp ảnh gia chụp được. Hôm đó chỉ đi chụp cảnh thôi, không ngờ lại bắt được hình này.”

“Nếu chỉ là trùng hợp, vậy mấy tấm này giải thích thế nào?” Hạ Tuyên lật ra mấy bức ảnh còn lại.

Tang Vãn rũ người, nước mắt rơi lã chã. Cô... vẫn luôn tin tưởng anh ấy như thế...

Hạ Tuyên thấy cô đau lòng như vậy cũng không đành lòng nói tiếp, liền gom ảnh lại định cất đi.

“Cầm đi.”

Tang Vãn siết chặt ảnh, móng tay in hằn lên mép giấy, cắn chặt môi, đôi mắt đỏ ngầu, trong lòng âm thầm thề: Nếu là thật, cô nhất định sẽ báo thù Thương Dục Hoành!

Thấy mục đích đã đạt, Hạ Tuyên bắt đầu lộ đuôi cáo.

Tang Vãn giật mình, lập tức bật dậy khỏi ghế, vội lau nước mắt: “Cảm ơn chú Hạ, cháu về trước đây.”

Cô lùi dần ra sau đến mức không còn đường lui: “Chú... chú định làm gì?”

Ông ta cởi áo, bản chất cầm thú lộ rõ.

Tang Vãn nhanh chóng lách người, chạy về phía cửa nhưng vừa xoay người đã bị túm tóc lôi lại.

Ông ta vừa nói vừa siết tóc cô khiến túi xách rơi xuống đất. Mồ hôi lạnh từ thái dương cô chảy ròng ròng. Cô cố vươn tay với lấy điện thoại định báo cảnh sát, nhưng bị hắn đá văng đi.

“Thả cháu ra! Chú không sợ cháu báo công ty sao?”

Ông ta như phát điên, bắt đầu xé áo cô. Tang Vãn dù vùng vẫy dữ dội nhưng chênh lệch thể lực quá lớn.

Tang Vãn quay đầu, cắn mạnh vào tay hắn, máu tanh tràn đầy khoang miệng, cô vẫn không buông.

Ông ta tát một cái thật mạnh khiến mặt cô sưng vù. Ông ta bóp cổ cô, ép cô nằm xuống mép giường, giọng hung tợn: “Mày dám cắn tao à!”

Hạ Tuyên nổi điên, vung tay bóp cổ, tay kia điên cuồng xé đồ cô.

Nhưng đầu dây kia có vẻ rất gấp, sau khi bị tắt máy thì gọi liên tục không ngừng.

Mở cửa bằng tất cả sức lực, toàn thân lạnh toát nhưng may mắn là thoát được.

“Rầm!”

“Mẹ kiếp! Gọi điện đúng lúc cái gì chứ!”

Trợ lý ngẩn người, trước giờ vẫn là cậu ta nhắc giờ họp mà, không hiểu sao hôm nay lại bị mắng te tua.

Tang Vãn hoảng loạn chạy đến cuối hành lang, liên tục ngoái đầu nhìn xem Hạ Tuyên có đuổi theo không.

Vào thang máy, cô liên tục bấm nút đóng cửa, sợ Hạ Tuyên đột nhiên lao đến. Mãi đến khi xuống được sảnh lớn, tâm trạng cô mới hơi dịu lại.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang