Nuông Chiều

Lượt đọc: 977 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47
mất giọng

Vì tinh thần quá căng thẳng, Tang Vãn không chú ý người đang bước vào từ cửa, cả người đâm thẳng vào lòng đối phương.

“Sao thế?” Thương Dục Hoành lạnh mặt hỏi, tay đưa ra đỡ lấy cô.

“Tôi...”

Cô đành ra hiệu bằng tay, nhưng chẳng ai trong đám người kia hiểu được.

Tang Vãn quần áo xộc xệch, vẻ mặt hoảng hốt, không cần nói cũng biết cô vừa trải qua điều gì.

Anh rút ra một tấm thẻ ngân hàng: “Tối nay tôi bao toàn bộ.”

Hai người kia là người từng trải, hiểu ngay hàm ý nên không hỏi thêm gì. Phí bịt miệng mà, ai trong giới cũng hiểu luật.

Tang Vãn ngước nhìn anh, ánh mắt dịu lại, nhưng với cô, sự dịu dàng này thật xa lạ. Cô rất muốn mắng anh một trận, nhưng sự thật còn chưa rõ ràng.

Cô ra hiệu lần nữa, chỉ vào cổ họng, rồi chỉ vào môi. Cô muốn nói: “Tôi... không hiểu vì sao lại không nói được nữa.”

Tang Vãn nhíu mày, lúc này tâm trạng cô đã bình tĩnh hơn. Dù trong mắt cô Thương Dục Hoành không phải người tốt, nhưng giờ phút này, anh lại khiến cô cảm thấy an tâm, ít nhất anh sẽ không làm điều bẩn thỉu như người kia.

Tang Vãn cạn lời, đẩy anh ra, định rời đi lại bị anh bế ngang người lên.

Cô không biết anh định làm gì, chỉ tựa đầu lên ghế, xoa ngực lấy lại hơi thở. Cô cố hé môi phát ra tiếng nhưng vừa mở miệng, cơn đau sắc lạnh nơi dây thanh quản lan khắp cơ thể.

Đột nhiên, bên tai vang lên giọng Thương Dục Hoành đầy giận dữ: “Gì mà không biết? Không rõ? Bác sĩ mua bằng à?”

Thương Dục Hoành cúi đầu, ngón tay siết chặt điện thoại, cứ lặng im cọ nhẹ bật lửa.

Thương Dục Hoành cắn điếu thuốc, chậm rãi ngồi xổm xuống, một tay cầm điện thoại, một tay xoa trán như đang nghĩ cách giải quyết.

Nhưng... khi hình ảnh Thương Dục Hoành đứng trong góc ảnh ngày kho cháy lại hiện lên, cô lại lạnh sống lưng. Anh đứng trong bóng tối hôm ấy là do tội lỗi, hay còn gì khác?

Dù không mở mắt, Tang Vãn cũng cảm nhận được anh đang nhìn mình chằm chằm. Mí mắt cô giật nhẹ, hai tay siết chặt lại.

Tang Vãn mở mắt, ánh mắt hai người giao nhau. Cô cắn môi, hơi luống cuống.

Nghe đến cái tên đó, phản ứng của Tang Vãn cực lớn. Cô co rút người, ký ức khủng khiếp tràn về, sắc mặt mới khôi phục được chút ít lại trắng bệch không còn giọt máu.

Tang Vãn siết lấy áo sơ mi anh, rồi bật khóc thành tiếng.

Tang Vãn càng khóc càng lớn, đến nỗi cô tự cảm thấy mình quá ồn ào. Nhưng đêm nay, Thương Dục Hoành lại không hề mỉa mai cô như mọi khi, trái lại còn kiên nhẫn như một người anh trai dịu dàng, xoa dịu đứa em gái đang tổn thương.

“Đổi tư thế khóc được không?” Thương Dục Hoành tê cứng cả chân, nhẫn nại hỏi.

Thương Dục Hoành bất lực, ngọt giọng thương lượng: “Chân tôi tê rồi.”

Nhưng bị mắng mà Thương Dục Hoành lại không giận, ngược lại mắt anh lấp lánh ý cười. Anh rút người ra khỏi ghế phụ, cười nhàn nhạt: “Được, tôi đáng đời.”

Tang Vãn thấy anh định đi, bỗng nhiên giật mạnh cà vạt anh kéo lại, suýt chút khiến anh nghẹt thở.

Khoảng cách rút ngắn, môi cô lướt qua má anh, rồi dừng lại ngay cổ anh.

Ai ngờ, Tang Vãn cắn mạnh vào cổ anh như thể đang trút hận.

“Tang Vãn, cô là chó à?”

Anh chỉ chỉ vào yết hầu mình: “Muốn cắn thì cắn chỗ này.”

Vì tinh thần quá căng thẳng, Tang Vãn không chú ý người đang bước vào từ cửa, cả người đâm thẳng vào lòng đối phương.

“Sao thế?” Thương Dục Hoành lạnh mặt hỏi, tay đưa ra đỡ lấy cô.

“Tôi...”

Cô đành ra hiệu bằng tay, nhưng chẳng ai trong đám người kia hiểu được.

Tang Vãn quần áo xộc xệch, vẻ mặt hoảng hốt, không cần nói cũng biết cô vừa trải qua điều gì.

Anh rút ra một tấm thẻ ngân hàng: “Tối nay tôi bao toàn bộ.”

Hai người kia là người từng trải, hiểu ngay hàm ý nên không hỏi thêm gì. Phí bịt miệng mà, ai trong giới cũng hiểu luật.

Tang Vãn ngước nhìn anh, ánh mắt dịu lại, nhưng với cô, sự dịu dàng này thật xa lạ. Cô rất muốn mắng anh một trận, nhưng sự thật còn chưa rõ ràng.

Cô ra hiệu lần nữa, chỉ vào cổ họng, rồi chỉ vào môi. Cô muốn nói: “Tôi... không hiểu vì sao lại không nói được nữa.”

Tang Vãn nhíu mày, lúc này tâm trạng cô đã bình tĩnh hơn. Dù trong mắt cô Thương Dục Hoành không phải người tốt, nhưng giờ phút này, anh lại khiến cô cảm thấy an tâm, ít nhất anh sẽ không làm điều bẩn thỉu như người kia.

Tang Vãn cạn lời, đẩy anh ra, định rời đi lại bị anh bế ngang người lên.

Cô không biết anh định làm gì, chỉ tựa đầu lên ghế, xoa ngực lấy lại hơi thở. Cô cố hé môi phát ra tiếng nhưng vừa mở miệng, cơn đau sắc lạnh nơi dây thanh quản lan khắp cơ thể.

Đột nhiên, bên tai vang lên giọng Thương Dục Hoành đầy giận dữ: “Gì mà không biết? Không rõ? Bác sĩ mua bằng à?”

Thương Dục Hoành cúi đầu, ngón tay siết chặt điện thoại, cứ lặng im cọ nhẹ bật lửa.

Thương Dục Hoành cắn điếu thuốc, chậm rãi ngồi xổm xuống, một tay cầm điện thoại, một tay xoa trán như đang nghĩ cách giải quyết.

Nhưng... khi hình ảnh Thương Dục Hoành đứng trong góc ảnh ngày kho cháy lại hiện lên, cô lại lạnh sống lưng. Anh đứng trong bóng tối hôm ấy là do tội lỗi, hay còn gì khác?

Dù không mở mắt, Tang Vãn cũng cảm nhận được anh đang nhìn mình chằm chằm. Mí mắt cô giật nhẹ, hai tay siết chặt lại.

Tang Vãn mở mắt, ánh mắt hai người giao nhau. Cô cắn môi, hơi luống cuống.

Nghe đến cái tên đó, phản ứng của Tang Vãn cực lớn. Cô co rút người, ký ức khủng khiếp tràn về, sắc mặt mới khôi phục được chút ít lại trắng bệch không còn giọt máu.

Tang Vãn siết lấy áo sơ mi anh, rồi bật khóc thành tiếng.

Tang Vãn càng khóc càng lớn, đến nỗi cô tự cảm thấy mình quá ồn ào. Nhưng đêm nay, Thương Dục Hoành lại không hề mỉa mai cô như mọi khi, trái lại còn kiên nhẫn như một người anh trai dịu dàng, xoa dịu đứa em gái đang tổn thương.

“Đổi tư thế khóc được không?” Thương Dục Hoành tê cứng cả chân, nhẫn nại hỏi.

Thương Dục Hoành bất lực, ngọt giọng thương lượng: “Chân tôi tê rồi.”

Nhưng bị mắng mà Thương Dục Hoành lại không giận, ngược lại mắt anh lấp lánh ý cười. Anh rút người ra khỏi ghế phụ, cười nhàn nhạt: “Được, tôi đáng đời.”

Tang Vãn thấy anh định đi, bỗng nhiên giật mạnh cà vạt anh kéo lại, suýt chút khiến anh nghẹt thở.

Khoảng cách rút ngắn, môi cô lướt qua má anh, rồi dừng lại ngay cổ anh.

Ai ngờ, Tang Vãn cắn mạnh vào cổ anh như thể đang trút hận.

“Tang Vãn, cô là chó à?”

Anh chỉ chỉ vào yết hầu mình: “Muốn cắn thì cắn chỗ này.”

« Lùi
Tiến »