Tang Vãn ngẩng đầu, gò má vẫn còn vương giọt lệ lấp lánh. Cô chớp mắt mấy cái, vẻ mặt đầy ghét bỏ: “Xin lỗi tổng giám đốc Thương, tôi không có sở thích đó.”
Tang Vãn không nói nữa, cụp mắt xuống. Dưới mái tóc đen nhánh, vành tai trắng như tuyết thoáng chốc nhuộm hồng.
Tang Vãn không dám nhớ lại, hình ảnh lúc đó quá xấu hổ, khiến mặt cô nóng bừng.
…
Vì quá bận rộn, Tang Vãn cũng một thời gian không gặp Thương Dục Hoành và cô dần nhận ra mối quan hệ giữa họ dường như luôn do cô chủ động, từ việc cố tình tạo ra “tình cờ”, đến việc chào hỏi...
Nhìn lại những tiến bộ của bản thân, cô ngày càng hài lòng hơn.
…
Đang diễn ra là trận bóng rổ. Cô ngẩng đầu, lập tức nhận ra bóng lưng quen thuộc, là Thương Dục Hoành.
Khi trận đấu kết thúc, một đám nữ sinh vây quanh anh, nhìn còn rất trẻ, có lẽ không phải nhân viên của Mỹ Ích.
Tang Vãn nhếch môi, cảm thấy anh thật là... ra vẻ. Cô liền cầm chai nước khoáng đã uống dở của mình, từ khán đài đi xuống, cô muốn ăn dưa (hóng chuyện) tận nơi!
Tang Vãn bước tới trước mặt anh, mở nắp chai nước khoáng mình đã uống, ngửa đầu uống một ngụm, như thể đang khiêu khích.
Nhưng toàn bộ sự chú ý của Thương Dục Hoành đã bị Tang Vãn thu hút. Anh nghiêng đầu, cười nhẹ: “Trước kia thì chọn Bắc Kinh, bây giờ lại thấy... Giang Minh cũng không tệ.”
Anh không chút do dự uống một ngụm ngay miệng chai.
Cô phồng má, chống nạnh giận dỗi: “Anh không mua nổi chai nước à?”
Tang Vãn như con mèo nhỏ bảo vệ đồ ăn, không muốn anh chiếm chút lợi nào. Cô liền đưa tay định giật lại nhưng Thương Dục Hoành né rất nhanh.
Cô giận đến mức giậm chân tại chỗ. Ban đầu chỉ định đến đây cười nhạo anh, kết quả lại bị anh trêu chọc đến điên người.
Tang Vãn: “???”
Tang Vãn đăng ký thi chạy, cô lập tức ném chai nước vào người Thương Dục Hoành, không thèm quay đầu lại mà chạy thẳng.
Anh cúi người nhặt chai lên, giọng điệu hờ hững: “Con gái nhà bạn.”
Thương Dục Hoành bước trở lại sân đấu, khựng lại mấy giây rồi mới đáp: “Không.”
Buổi sáng thi đấu xong, Thương Dục Hoành vào phòng thay đồ. Đúng lúc ấy, anh nghe thấy tiếng Hạ Tuyên đang gọi điện.
Anh ngẩng đầu lên, vừa lúc đối diện ánh mắt đen kịt trong gương của Thương Dục Hoành, liền lịch sự cười một cái.
Anh vẫn im lặng như cũ nhưng chính cái sự im lặng ấy khiến Hạ Tuyên lạnh sống lưng.
“Hôm nay tổng giám đốc Thương thi đấu giỏi quá.”
“Trưa nay có rảnh không, tôi mời cậu ăn bữa cơm.” Hạ Tuyên lấy lòng.
Rốt cuộc Thương Dục Hoành cũng có phản ứng. Anh đẩy mạnh một cú, Hạ Tuyên lảo đảo đập vào bồn rửa, mặt nhăn nhó vì đau.
Rầm!!
Hạ Tuyên ôm mặt, cột sống như bị bẻ cong.
Rầm!!
“Thương Dục Hoành, nói gì thì nói tôi cũng là bậc trưởng bối, sao cậu có thể…”
Nhưng Thương Dục Hoành chẳng buồn nghe, bực mình xé mở cổ áo, sờ mới phát hiện quên đeo cà vạt.
Ông ta bị đánh đến mức loạng choạng, lảo đảo, cuối cùng ngã ngồi bệt xuống đất.
Hạ Tuyên đầu óc mờ mịt: “Tổng giám đốc...”
“Thích kích thích, thích chơi bời đúng không?”
Tang Vãn ngẩng đầu, gò má vẫn còn vương giọt lệ lấp lánh. Cô chớp mắt mấy cái, vẻ mặt đầy ghét bỏ: “Xin lỗi tổng giám đốc Thương, tôi không có sở thích đó.”
Tang Vãn không nói nữa, cụp mắt xuống. Dưới mái tóc đen nhánh, vành tai trắng như tuyết thoáng chốc nhuộm hồng.
Tang Vãn không dám nhớ lại, hình ảnh lúc đó quá xấu hổ, khiến mặt cô nóng bừng.
…
Vì quá bận rộn, Tang Vãn cũng một thời gian không gặp Thương Dục Hoành và cô dần nhận ra mối quan hệ giữa họ dường như luôn do cô chủ động, từ việc cố tình tạo ra “tình cờ”, đến việc chào hỏi...
Nhìn lại những tiến bộ của bản thân, cô ngày càng hài lòng hơn.
…
Đang diễn ra là trận bóng rổ. Cô ngẩng đầu, lập tức nhận ra bóng lưng quen thuộc, là Thương Dục Hoành.
Khi trận đấu kết thúc, một đám nữ sinh vây quanh anh, nhìn còn rất trẻ, có lẽ không phải nhân viên của Mỹ Ích.
Tang Vãn nhếch môi, cảm thấy anh thật là... ra vẻ. Cô liền cầm chai nước khoáng đã uống dở của mình, từ khán đài đi xuống, cô muốn ăn dưa (hóng chuyện) tận nơi!
Tang Vãn bước tới trước mặt anh, mở nắp chai nước khoáng mình đã uống, ngửa đầu uống một ngụm, như thể đang khiêu khích.
Nhưng toàn bộ sự chú ý của Thương Dục Hoành đã bị Tang Vãn thu hút. Anh nghiêng đầu, cười nhẹ: “Trước kia thì chọn Bắc Kinh, bây giờ lại thấy... Giang Minh cũng không tệ.”
Anh không chút do dự uống một ngụm ngay miệng chai.
Cô phồng má, chống nạnh giận dỗi: “Anh không mua nổi chai nước à?”
Tang Vãn như con mèo nhỏ bảo vệ đồ ăn, không muốn anh chiếm chút lợi nào. Cô liền đưa tay định giật lại nhưng Thương Dục Hoành né rất nhanh.
Cô giận đến mức giậm chân tại chỗ. Ban đầu chỉ định đến đây cười nhạo anh, kết quả lại bị anh trêu chọc đến điên người.
Tang Vãn: “???”
Tang Vãn đăng ký thi chạy, cô lập tức ném chai nước vào người Thương Dục Hoành, không thèm quay đầu lại mà chạy thẳng.
Anh cúi người nhặt chai lên, giọng điệu hờ hững: “Con gái nhà bạn.”
Thương Dục Hoành bước trở lại sân đấu, khựng lại mấy giây rồi mới đáp: “Không.”
Buổi sáng thi đấu xong, Thương Dục Hoành vào phòng thay đồ. Đúng lúc ấy, anh nghe thấy tiếng Hạ Tuyên đang gọi điện.
Anh ngẩng đầu lên, vừa lúc đối diện ánh mắt đen kịt trong gương của Thương Dục Hoành, liền lịch sự cười một cái.
Anh vẫn im lặng như cũ nhưng chính cái sự im lặng ấy khiến Hạ Tuyên lạnh sống lưng.
“Hôm nay tổng giám đốc Thương thi đấu giỏi quá.”
“Trưa nay có rảnh không, tôi mời cậu ăn bữa cơm.” Hạ Tuyên lấy lòng.
Rốt cuộc Thương Dục Hoành cũng có phản ứng. Anh đẩy mạnh một cú, Hạ Tuyên lảo đảo đập vào bồn rửa, mặt nhăn nhó vì đau.
Rầm!!
Hạ Tuyên ôm mặt, cột sống như bị bẻ cong.
Rầm!!
“Thương Dục Hoành, nói gì thì nói tôi cũng là bậc trưởng bối, sao cậu có thể…”
Nhưng Thương Dục Hoành chẳng buồn nghe, bực mình xé mở cổ áo, sờ mới phát hiện quên đeo cà vạt.
Ông ta bị đánh đến mức loạng choạng, lảo đảo, cuối cùng ngã ngồi bệt xuống đất.
Hạ Tuyên đầu óc mờ mịt: “Tổng giám đốc...”
“Thích kích thích, thích chơi bời đúng không?”