Những thứ trên bồn rửa mặt bị Thương Dục Hoành đập rầm rầm xuống đất. Anh thật sự hối hận vì hôm nay không mang theo vũ khí gì, ra tay đánh người mệt thật sự.
Thương Dục Hoành đứng dậy, kéo người đang nằm bẹp dưới đất vào sâu bên trong nhà vệ sinh.
“Là tay nào sờ em ấy?”
Lúc này, Hạ Tuyên mới phản ứng kịp vì sao mình lại chọc giận anh. Anh ta cười lạnh: “Vì một con đàn bà lẳng lơ như vậy mà động thủ với tôi, tổng giám đốc Thương thấy... thấy đáng sao?”
Thương Dục Hoành chưa từng sợ bị đe dọa. Anh từ từ ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với Hạ Tuyênrồi nắm lấy hai cổ tay của hắn, mạnh tay bẻ.
Hạ Tuyên lập tức cảm thấy hai cổ tay mất hết sức lực như bị trật khớp.
Nói xong, Thương Dục Hoành đứng dậy, phủi sạch bụi trên người rồi đẩy cửa bỏ đi.
…
Khi đến nhà ăn, anh nhìn thấy Tang Vãn đang ngồi giữa một nhóm đồng nghiệp, không biết cô vừa nói gì mà cả đám cười rộ lên.
Sân trường đại học được thuê để tổ chức lễ hội nghệ thuật của Mỹ Ích nên trưa cũng ăn cơm ở nhà ăn sinh viên. Các nữ sinh chưa từng thấy nam thần tinh anh khí chất như vậy, ai nấy đều háo hức muốn tiếp cận.
Cách ăn uống của anh lịch sự, sạch sẽ, nhìn từ xa đã khiến người ta không rời mắt.
Trong lòng cô thầm cười nhạo: chắc anh ta chẳng có bạn. Nhưng cơ thể lại phản bội suy nghĩ, muốn qua đó chào hỏi.
“Anh đẹp trai... có thể... có thể add wechat không?”
“Có thể.”
Thương Dục Hoành cong môi cười rồi lấy điện thoại ra... mở mã thanh toán.
Té ra tất cả những dịu dàng, thân thiện đó chỉ là mình tự tưởng tượng.
Dĩ nhiên, Thương Dục Hoành cũng thấy được bóng lưng vội vã rời đi của cô, anh nhếch môi cười nhẹ.
“Không biết dùng, lần sau đi.” Thương Dục Hoành thản nhiên, rồi đứng dậy bỏ đi.
Sau bữa trưa, Tang Vãn lấy cớ không khỏe, một mình rời khỏi nhà ăn, lang thang trong khuôn viên trường.
Dáng vẻ trẻ trung, lại đáng yêu, chẳng mấy chốc có mấy nam sinh tới bắt chuyện: “Bạn học ơi, cậu học khoa nào vậy?”
“Thêm wechat nhé?”
Lần đầu bị nhiều người con trai vây quanh nói chuyện như vậy, Tang Vãn cúi đầu cắn môi, có chút lúng túng.
“Xin lỗi, tôi...” Tang Vãn lúng túng khi quá nhiều người nhìn mình, giọng bắt đầu hơi lắp:
Tất cả đều chờ cô nói nốt. Ai nấy đều nghiêm túc chờ đợi.
Các nam sinh vẫn chưa chịu bỏ cuộc:
“Không.”
Tang Vãn nhíu mày. Cô nào có nói lắp! Chỉ là ngại vì đông người thôi!
Tang Vãn hít sâu, cố gắng trấn tĩnh: “Tôi có việc... đi trước nhé.”
“Xí, tôi thấy trước cơ mà!”
Khi cô đi xa, Thương Dục Hoành cũng không nói gì nữa, bám theo sau.
Tang Vãn định về khách sạn nghỉ ngơi để chuẩn bị cho cuộc thi buổi chiều. Vừa ra khỏi thang máy, cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau, quay đầu lại thì bị Thương Dục Hoành đẩy mạnh vào phòng.
“Anh làm gì vậy?”
Thương Dục Hoành một tay ôm chặt eo cô, không có ý buông ra: “Quan hệ thỏa thuận, đôi bên cùng có lợi đúng không?”
Anh bắt đầu cởi nút áo sơ mi, động tác ấy khiến Tang Vãn tê cả da đầu. Anh không định làm chuyện đó đấy chứ...
Thương Dục Hoành nhìn cô thật sâu.
Nhưng eo cô bị anh giữ chặt, cổ tay cũng không thoát được.
Những thứ trên bồn rửa mặt bị Thương Dục Hoành đập rầm rầm xuống đất. Anh thật sự hối hận vì hôm nay không mang theo vũ khí gì, ra tay đánh người mệt thật sự.
Thương Dục Hoành đứng dậy, kéo người đang nằm bẹp dưới đất vào sâu bên trong nhà vệ sinh.
“Là tay nào sờ em ấy?”
Lúc này, Hạ Tuyên mới phản ứng kịp vì sao mình lại chọc giận anh. Anh ta cười lạnh: “Vì một con đàn bà lẳng lơ như vậy mà động thủ với tôi, tổng giám đốc Thương thấy... thấy đáng sao?”
Thương Dục Hoành chưa từng sợ bị đe dọa. Anh từ từ ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với Hạ Tuyênrồi nắm lấy hai cổ tay của hắn, mạnh tay bẻ.
Hạ Tuyên lập tức cảm thấy hai cổ tay mất hết sức lực như bị trật khớp.
Nói xong, Thương Dục Hoành đứng dậy, phủi sạch bụi trên người rồi đẩy cửa bỏ đi.
…
Khi đến nhà ăn, anh nhìn thấy Tang Vãn đang ngồi giữa một nhóm đồng nghiệp, không biết cô vừa nói gì mà cả đám cười rộ lên.
Sân trường đại học được thuê để tổ chức lễ hội nghệ thuật của Mỹ Ích nên trưa cũng ăn cơm ở nhà ăn sinh viên. Các nữ sinh chưa từng thấy nam thần tinh anh khí chất như vậy, ai nấy đều háo hức muốn tiếp cận.
Cách ăn uống của anh lịch sự, sạch sẽ, nhìn từ xa đã khiến người ta không rời mắt.
Trong lòng cô thầm cười nhạo: chắc anh ta chẳng có bạn. Nhưng cơ thể lại phản bội suy nghĩ, muốn qua đó chào hỏi.
“Anh đẹp trai... có thể... có thể add wechat không?”
“Có thể.”
Thương Dục Hoành cong môi cười rồi lấy điện thoại ra... mở mã thanh toán.
Té ra tất cả những dịu dàng, thân thiện đó chỉ là mình tự tưởng tượng.
Dĩ nhiên, Thương Dục Hoành cũng thấy được bóng lưng vội vã rời đi của cô, anh nhếch môi cười nhẹ.
“Không biết dùng, lần sau đi.” Thương Dục Hoành thản nhiên, rồi đứng dậy bỏ đi.
Sau bữa trưa, Tang Vãn lấy cớ không khỏe, một mình rời khỏi nhà ăn, lang thang trong khuôn viên trường.
Dáng vẻ trẻ trung, lại đáng yêu, chẳng mấy chốc có mấy nam sinh tới bắt chuyện: “Bạn học ơi, cậu học khoa nào vậy?”
“Thêm wechat nhé?”
Lần đầu bị nhiều người con trai vây quanh nói chuyện như vậy, Tang Vãn cúi đầu cắn môi, có chút lúng túng.
“Xin lỗi, tôi...” Tang Vãn lúng túng khi quá nhiều người nhìn mình, giọng bắt đầu hơi lắp:
Tất cả đều chờ cô nói nốt. Ai nấy đều nghiêm túc chờ đợi.
Các nam sinh vẫn chưa chịu bỏ cuộc:
“Không.”
Tang Vãn nhíu mày. Cô nào có nói lắp! Chỉ là ngại vì đông người thôi!
Tang Vãn hít sâu, cố gắng trấn tĩnh: “Tôi có việc... đi trước nhé.”
“Xí, tôi thấy trước cơ mà!”
Khi cô đi xa, Thương Dục Hoành cũng không nói gì nữa, bám theo sau.
Tang Vãn định về khách sạn nghỉ ngơi để chuẩn bị cho cuộc thi buổi chiều. Vừa ra khỏi thang máy, cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau, quay đầu lại thì bị Thương Dục Hoành đẩy mạnh vào phòng.
“Anh làm gì vậy?”
Thương Dục Hoành một tay ôm chặt eo cô, không có ý buông ra: “Quan hệ thỏa thuận, đôi bên cùng có lợi đúng không?”
Anh bắt đầu cởi nút áo sơ mi, động tác ấy khiến Tang Vãn tê cả da đầu. Anh không định làm chuyện đó đấy chứ...
Thương Dục Hoành nhìn cô thật sâu.
Nhưng eo cô bị anh giữ chặt, cổ tay cũng không thoát được.