Nghe thấy cô gọi thẳng cả họ tên mình, Thương Dục Hoành nhướng mày cười nhạt: “Can đảm lớn lên từng ngày rồi đấy.”
“Trong thỏa thuận của chúng ta không bao gồm cái đó...” Cô cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi.
“Cái đó là cái nào?”
Thương Dục Hoành lùi lại nửa bước, tiện tay ném chiếc áo vest đã cởi sang một bên, rồi mở laptop của mình ra:
“Hả?” Tang Vãn ngẩn người.
“Vấn đề ở đâu?” Cô nhanh chóng bước tới, cúi người lại gần màn hình máy tính.
Cơ thể cô vô thức lướt qua vai anh, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần. Thương Dục Hoành liếc mắt nhìn cô, mặt không biểu cảm.
Tang Vãn bĩu môi: “Ờ, để tôi tính lại.”
Phòng của Thương Dục Hoành tất nhiên không giống các nhân viên thường, anh ở hẳn phòng suite cao cấp. Còn Tang Vãn, theo tiêu chuẩn nhân viên, thì chỉ được ở phòng tiêu chuẩn.
Đột nhiên, điện thoại để trên sofa của Tang Vãn rung liên tục. Phòng khá yên tĩnh nên tiếng rung nghe rất chói tai. Cô thở dài, cầm điện thoại lên xem thì thấy nhóm tám chuyện trong công ty đang nháo nhào.
@Dưa hấu sợi: [Là Hạ tổng bên bộ phận kinh doanh ấy hả? Sao vậy?]
@Ăn hạt dưa nhớ nhả vỏ: [Hạ tổng bị đánh? Không thể nào? Mấy hôm nay còn thấy ông ta rất điềm tĩnh mà. Ai lại hận ông ta đến thế?]
Tang Vãn nhíu mày, chạm vào màn hình mở video và ảnh. Hình ảnh quá máu me khiến cô choáng váng, một lúc lâu mới bình tĩnh lại được.
Tiếng gõ nhẹ lên bàn trà vang lên. Tang Vãn ngẩng đầu nhìn đối diện, quên luôn việc khóa màn hình điện thoại. Trong video vẫn còn tiếng bàn tán của mọi người.
Nếu là ngày thường, Tang Vãn chắc chắn đã cãi lại rồi. Nhưng khoảnh khắc đó, cô đột nhiên có một trực giác kỳ lạ, người đánh Hạ Tuyên chính là Thương Dục Hoành.
“Ừm.”
Tang Vãn vẫn giữ điện thoại giơ ra giữa không trung. Nếu không phải đã tiếp xúc với anh lâu, cô chắc chắn đã bị thái độ “bình chân như vại” đó lừa rồi.
“Phải thù hận đến cỡ nào mới đánh người thành ra như vậy...”
Anh không nói gì, mắt dán chặt vào ipad, tập trung xử lý email.
Sau vài giây im lặng, Tang Vãn nghiêm túc ngẩng đầu nhìn anh.
“Tôi còn chưa nói chuyện gì mà anh đã chắc chắn như thế?”
Thương Dục Hoành nhíu mày, kéo tay cô xuống: “Đừng có bám lên người tôi.”
Anh nheo mắt nhìn cô, cơ thể hơi ngả về phía sau tựa vào lưng ghế: “Lại uống rượu giả à?”
Thương Dục Hoành bật cười, đặt hai tay lên hai bên sofa: “Đừng giở trò nữa, làm việc trước đi.”
Cô nắm lấy cổ áo anh, giọng hơi giận:
“Không.” Thương Dục Hoành đáp thẳng thừng, không chút do dự.
Thương Dục Hoành hơi nhíu mày, không từ chối nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Mùi hương còn sót lại từ tóc cô thoảng qua chóp mũi anh, Thương Dục Hoành đưa bàn tay lớn ôm lấy sau đầu cô, nhẹ nhàng kéo cô ra khỏi lòng mình.
Dù bị đẩy ra, cô vẫn không chịu bỏ cuộc, lại tìm môi anh.
Tang Vãn không để ý, hai tay bắt đầu gỡ nút áo sơ mi của anh, anh phải giữ chặt tay cô lại, kiềm chế hết sức: “Đừng chọc vào tôi.”
*Từ đây đổi xưng hô xíu nha*
Hơi thở của Thương Dục Hoành ngày càng nặng, ngọn lửa trong lòng anh không thể nén thêm nữa.
“Đừng hối hận.” Anh đã bế bổng cô từ ghế sofa, bước về phía giường lớn.
Nhưng nói xong thì... cô bắt đầu hối hận thật.
Thương Dục Hoành không tức giận, khóe môi khẽ cong lên. Anh cúi người, nhẹ nhàng vén tóc cô sang một bên.
Cô đến phòng anh đúng lúc nghỉ trưa, vậy mà sau một hồi… đến tận năm giờ chiều.
Dòng nước nóng từ vòi sen chảy qua cơ thể mịn màng, cũng như dập tắt phần xúc động còn sót lại trong cô.
Hôm nay mình quá bốc đồng rồi... sao lại cùng Thương Dục Hoành...
Đêm đó, nếu thật sự bị Hạ Tuyên làm nhục, cô thà chết chứ không muốn sống tiếp.
Những bức ảnh kia, rốt cuộc có thật không...?
Nghe thấy cô gọi thẳng cả họ tên mình, Thương Dục Hoành nhướng mày cười nhạt: “Can đảm lớn lên từng ngày rồi đấy.”
“Trong thỏa thuận của chúng ta không bao gồm cái đó...” Cô cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi.
“Cái đó là cái nào?”
Thương Dục Hoành lùi lại nửa bước, tiện tay ném chiếc áo vest đã cởi sang một bên, rồi mở laptop của mình ra:
“Hả?” Tang Vãn ngẩn người.
“Vấn đề ở đâu?” Cô nhanh chóng bước tới, cúi người lại gần màn hình máy tính.
Cơ thể cô vô thức lướt qua vai anh, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần. Thương Dục Hoành liếc mắt nhìn cô, mặt không biểu cảm.
Tang Vãn bĩu môi: “Ờ, để tôi tính lại.”
Phòng của Thương Dục Hoành tất nhiên không giống các nhân viên thường, anh ở hẳn phòng suite cao cấp. Còn Tang Vãn, theo tiêu chuẩn nhân viên, thì chỉ được ở phòng tiêu chuẩn.
Đột nhiên, điện thoại để trên sofa của Tang Vãn rung liên tục. Phòng khá yên tĩnh nên tiếng rung nghe rất chói tai. Cô thở dài, cầm điện thoại lên xem thì thấy nhóm tám chuyện trong công ty đang nháo nhào.
@Dưa hấu sợi: [Là Hạ tổng bên bộ phận kinh doanh ấy hả? Sao vậy?]
@Ăn hạt dưa nhớ nhả vỏ: [Hạ tổng bị đánh? Không thể nào? Mấy hôm nay còn thấy ông ta rất điềm tĩnh mà. Ai lại hận ông ta đến thế?]
Tang Vãn nhíu mày, chạm vào màn hình mở video và ảnh. Hình ảnh quá máu me khiến cô choáng váng, một lúc lâu mới bình tĩnh lại được.
Tiếng gõ nhẹ lên bàn trà vang lên. Tang Vãn ngẩng đầu nhìn đối diện, quên luôn việc khóa màn hình điện thoại. Trong video vẫn còn tiếng bàn tán của mọi người.
Nếu là ngày thường, Tang Vãn chắc chắn đã cãi lại rồi. Nhưng khoảnh khắc đó, cô đột nhiên có một trực giác kỳ lạ, người đánh Hạ Tuyên chính là Thương Dục Hoành.
“Ừm.”
Tang Vãn vẫn giữ điện thoại giơ ra giữa không trung. Nếu không phải đã tiếp xúc với anh lâu, cô chắc chắn đã bị thái độ “bình chân như vại” đó lừa rồi.
“Phải thù hận đến cỡ nào mới đánh người thành ra như vậy...”
Anh không nói gì, mắt dán chặt vào ipad, tập trung xử lý email.
Sau vài giây im lặng, Tang Vãn nghiêm túc ngẩng đầu nhìn anh.
“Tôi còn chưa nói chuyện gì mà anh đã chắc chắn như thế?”
Thương Dục Hoành nhíu mày, kéo tay cô xuống: “Đừng có bám lên người tôi.”
Anh nheo mắt nhìn cô, cơ thể hơi ngả về phía sau tựa vào lưng ghế: “Lại uống rượu giả à?”
Thương Dục Hoành bật cười, đặt hai tay lên hai bên sofa: “Đừng giở trò nữa, làm việc trước đi.”
Cô nắm lấy cổ áo anh, giọng hơi giận:
“Không.” Thương Dục Hoành đáp thẳng thừng, không chút do dự.
Thương Dục Hoành hơi nhíu mày, không từ chối nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Mùi hương còn sót lại từ tóc cô thoảng qua chóp mũi anh, Thương Dục Hoành đưa bàn tay lớn ôm lấy sau đầu cô, nhẹ nhàng kéo cô ra khỏi lòng mình.
Dù bị đẩy ra, cô vẫn không chịu bỏ cuộc, lại tìm môi anh.
Tang Vãn không để ý, hai tay bắt đầu gỡ nút áo sơ mi của anh, anh phải giữ chặt tay cô lại, kiềm chế hết sức: “Đừng chọc vào tôi.”
*Từ đây đổi xưng hô xíu nha*
Hơi thở của Thương Dục Hoành ngày càng nặng, ngọn lửa trong lòng anh không thể nén thêm nữa.
“Đừng hối hận.” Anh đã bế bổng cô từ ghế sofa, bước về phía giường lớn.
Nhưng nói xong thì... cô bắt đầu hối hận thật.
Thương Dục Hoành không tức giận, khóe môi khẽ cong lên. Anh cúi người, nhẹ nhàng vén tóc cô sang một bên.
Cô đến phòng anh đúng lúc nghỉ trưa, vậy mà sau một hồi… đến tận năm giờ chiều.
Dòng nước nóng từ vòi sen chảy qua cơ thể mịn màng, cũng như dập tắt phần xúc động còn sót lại trong cô.
Hôm nay mình quá bốc đồng rồi... sao lại cùng Thương Dục Hoành...
Đêm đó, nếu thật sự bị Hạ Tuyên làm nhục, cô thà chết chứ không muốn sống tiếp.
Những bức ảnh kia, rốt cuộc có thật không...?