Sài Thanh Oánh đã trang điểm xong, thay cả đồ biểu diễn. Thấy Tang Vãn vừa bước ra từ phòng tắm, liền hỏi vu vơ: “Chiều rồi còn tắm? Tối nay chẳng phải cậu còn tiết mục à?”
May mà Sài Thanh Oánh cũng không gặng hỏi thêm, chỉ chăm chú lục vali tìm bộ váy biểu diễn.
Tang Vãn chỉ có thể cắn răng ôm lấy cái “gánh nặng” này.
Phòng hóa trang lúc này vắng tanh. Tang Vãn quay lưng lại phía cửa, vừa đọc vừa đếm lại danh sách tiết mục.
“Suprise!” Hai giọng nói vang lên từ phía sau khiến Tang Vãn giật bắn người, suýt chút nữa hồn vía lên mây.
Thịnh Sơ ngồi lên ghế bên cạnh cô, đưa tay ôm vai cô: “Tối nay của Tiểu Vãn nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ, bọn tớ sao có thể bỏ qua màn trình diễn trực tiếp được chứ?”
Tang Vãn đưa tay nhận lấy nhưng vì sợ làm bẩn váy diễn nên không dám ăn ngay. Thịnh Sơ thấy vậy liền giúp cô bóc hộp bánh, rồi dùng nĩa xiên một miếng, đưa đến bên môi cô: “Há miệng nào~” Giọng nói giống như đang dỗ trẻ con.
“Vậy hôm nay coi như tớ là bé chưa đầy tháng đi.” Tang Vãn cũng bật cười, ngả người tới cắn lấy miếng bánh.
Trong đôi mắt đen thẫm của Thương Dục Hoành là bóng dáng uyển chuyển của Tang Vãn, cùng với hành động cô nghiêng người về phía Thịnh Sơ. Lực nắm bó hoa trong tay anh đột ngột siết chặt.
Đang định xoay người rời đi thì Thịnh Sơ ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau.
Anh sớm đã biết, tất cả những người tiếp cận mình đều có mục đích, Tang Vãn cũng không ngoại lệ.
…
Sau khi chào sân, cô vội vàng xách váy chạy xuống bậc thềm. Trong suốt lúc biểu diễn, cô không ngừng tìm kiếm bóng dáng Thương Dục Hoành dưới hàng ghế, nhưng dường như anh không hề đến.
“Phòng này người ta trả rồi em ơi.” Cô lao công đẩy xe ngang qua, tốt bụng nhắc nhở.
Quẹt thẻ vào phòng mình, cô lập tức gửi tin nhắn cho Thương Dục Hoành:
Nhưng tin nhắn như rơi vào đáy biển, không có phản hồi.
Sáng hôm sau, trên đường trở về cùng đoàn, Tang Vãn liên tục dán mắt vào điện thoại, mong ngóng một câu trả lời từ anh.
Khi lên xe khách, cả người cô như mất hồn. Cô lại chọc giận anh rồi à?
“A! Siêu mẫu Hàn Thanh Đại công khai rồi kìa!” Bỗng có tiếng reo lên.
Trong clip là một buổi họp báo, Thương Dục Hoành mặc vest đen lịch lãm, cà vạt chỉnh tề, nét mặt lạnh lùng. Trên sân khấu, người phát biểu là Hàn Thanh Đại.
Người dẫn chương trình hỏi: “Không biết hiện tại cô Hàn còn độc thân không?”
“Vậy bạn trai cô có mặt tại đây hôm nay không?”
“Có.”
Đúng lúc đó, ống kính lia xuống phía dưới và hiện lên gương mặt không biểu cảm của Thương Dục Hoành.
…
“Chẳng lẽ…”
“Tôi nghĩ chắc là thật đấy, cô xem Thương tổng mấy lần dự sự kiện đều dắt theo Hàn Thanh Đại. Có khi hai người đã cưới rồi mà phải giấu để không ảnh hưởng sự nghiệp.” Cô gái phát đoạn video nhún vai, thu điện thoại lại.
Tang Vãn không phản ứng, cô bạn liền chọt vào tay cô: “Tôi không bị cảm đâu, đừng có chùi nước mũi đấy.”
…
Chớp mắt đã vào đông. Tối nay, Tang Vãn hẹn Thịnh Sơ đi ăn lẩu. Nhưng ngay trước giờ tan làm, Sài Thanh Oánh nhận được cuộc gọi từ nhà, ông nội cô ta ốm nặng.
Tang Vãn cầm xấp tài liệu vừa in: “Mấy cái này chuyển đi đâu?”
Tang Vãn gật đầu, cùng cô ta xuống thang máy. Phòng lưu trữ giờ này không có ai. Cô bắt đầu sắp xếp tài liệu theo số thứ tự.
Sài Thanh Oánh đã trang điểm xong, thay cả đồ biểu diễn. Thấy Tang Vãn vừa bước ra từ phòng tắm, liền hỏi vu vơ: “Chiều rồi còn tắm? Tối nay chẳng phải cậu còn tiết mục à?”
May mà Sài Thanh Oánh cũng không gặng hỏi thêm, chỉ chăm chú lục vali tìm bộ váy biểu diễn.
Tang Vãn chỉ có thể cắn răng ôm lấy cái “gánh nặng” này.
Phòng hóa trang lúc này vắng tanh. Tang Vãn quay lưng lại phía cửa, vừa đọc vừa đếm lại danh sách tiết mục.
“Suprise!” Hai giọng nói vang lên từ phía sau khiến Tang Vãn giật bắn người, suýt chút nữa hồn vía lên mây.
Thịnh Sơ ngồi lên ghế bên cạnh cô, đưa tay ôm vai cô: “Tối nay của Tiểu Vãn nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ, bọn tớ sao có thể bỏ qua màn trình diễn trực tiếp được chứ?”
Tang Vãn đưa tay nhận lấy nhưng vì sợ làm bẩn váy diễn nên không dám ăn ngay. Thịnh Sơ thấy vậy liền giúp cô bóc hộp bánh, rồi dùng nĩa xiên một miếng, đưa đến bên môi cô: “Há miệng nào~” Giọng nói giống như đang dỗ trẻ con.
“Vậy hôm nay coi như tớ là bé chưa đầy tháng đi.” Tang Vãn cũng bật cười, ngả người tới cắn lấy miếng bánh.
Trong đôi mắt đen thẫm của Thương Dục Hoành là bóng dáng uyển chuyển của Tang Vãn, cùng với hành động cô nghiêng người về phía Thịnh Sơ. Lực nắm bó hoa trong tay anh đột ngột siết chặt.
Đang định xoay người rời đi thì Thịnh Sơ ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau.
Anh sớm đã biết, tất cả những người tiếp cận mình đều có mục đích, Tang Vãn cũng không ngoại lệ.
…
Sau khi chào sân, cô vội vàng xách váy chạy xuống bậc thềm. Trong suốt lúc biểu diễn, cô không ngừng tìm kiếm bóng dáng Thương Dục Hoành dưới hàng ghế, nhưng dường như anh không hề đến.
“Phòng này người ta trả rồi em ơi.” Cô lao công đẩy xe ngang qua, tốt bụng nhắc nhở.
Quẹt thẻ vào phòng mình, cô lập tức gửi tin nhắn cho Thương Dục Hoành:
Nhưng tin nhắn như rơi vào đáy biển, không có phản hồi.
Sáng hôm sau, trên đường trở về cùng đoàn, Tang Vãn liên tục dán mắt vào điện thoại, mong ngóng một câu trả lời từ anh.
Khi lên xe khách, cả người cô như mất hồn. Cô lại chọc giận anh rồi à?
“A! Siêu mẫu Hàn Thanh Đại công khai rồi kìa!” Bỗng có tiếng reo lên.
Trong clip là một buổi họp báo, Thương Dục Hoành mặc vest đen lịch lãm, cà vạt chỉnh tề, nét mặt lạnh lùng. Trên sân khấu, người phát biểu là Hàn Thanh Đại.
Người dẫn chương trình hỏi: “Không biết hiện tại cô Hàn còn độc thân không?”
“Vậy bạn trai cô có mặt tại đây hôm nay không?”
“Có.”
Đúng lúc đó, ống kính lia xuống phía dưới và hiện lên gương mặt không biểu cảm của Thương Dục Hoành.
…
“Chẳng lẽ…”
“Tôi nghĩ chắc là thật đấy, cô xem Thương tổng mấy lần dự sự kiện đều dắt theo Hàn Thanh Đại. Có khi hai người đã cưới rồi mà phải giấu để không ảnh hưởng sự nghiệp.” Cô gái phát đoạn video nhún vai, thu điện thoại lại.
Tang Vãn không phản ứng, cô bạn liền chọt vào tay cô: “Tôi không bị cảm đâu, đừng có chùi nước mũi đấy.”
…
Chớp mắt đã vào đông. Tối nay, Tang Vãn hẹn Thịnh Sơ đi ăn lẩu. Nhưng ngay trước giờ tan làm, Sài Thanh Oánh nhận được cuộc gọi từ nhà, ông nội cô ta ốm nặng.
Tang Vãn cầm xấp tài liệu vừa in: “Mấy cái này chuyển đi đâu?”
Tang Vãn gật đầu, cùng cô ta xuống thang máy. Phòng lưu trữ giờ này không có ai. Cô bắt đầu sắp xếp tài liệu theo số thứ tự.