Tang Vãn vốn không có ý định nghe lén, nhưng giọng nói kia nghe quen lắm, cô khẽ khàng đóng cửa phòng hồ sơ lại, cố gắng giấu mình.
Câu nói ấy khiến Tang Vãn sững người. Cô mím môi, muốn nghe rõ hơn một chút, không ngờ lại vô tình va phải hộp giấy bên chân, tài liệu bên trong rơi vãi khắp nơi, cô vội cúi người nhặt lên.
Trên đường về nhà, trong đầu Tang Vãn cứ lặp đi lặp lại những lời khi nãy Thương Dục Hoành nói.
Nghĩ nhiều quá khiến đầu óc cô đau nhức, đành giơ tay lên vỗ mạnh vào đầu mình mấy cái, cố ngăn bản thân tiếp tục miên man suy nghĩ.
Thương Dục Hoành ngồi trong văn phòng, thỉnh thoảng lại mở vòng bạn bè của Tang Vãn lên xem, kéo xuống toàn là mấy bài chia sẻ đời thường và vài câu than thở nho nhỏ.
Tang Vãn vẫn đi làm đều đặn mỗi ngày, buổi tối về nhà, cô thường ôm máy tính bảng ngồi trên sofa vẽ truyện tranh. Một bộ truyện kể về cách loài người thuần hóa một con “chó dữ”. Mỗi lần vẽ xong, cô lại đăng lên Weibo. Dần dần, truyện thu hút được một số lượng fan nhất định.
Phần lớn cảm hứng trong truyện đều đến từ Thương Dục Hoành. Mỗi khi hai người giận nhau, cảm hứng của cô lại bùng nổ, thậm chí còn đăng thêm nhiều chương, điều mà fan cực kỳ mong chờ. Như tối nay chẳng hạn, Tang Vãn một hơi đăng liền ba chương.
@Ăn nho không nhả vỏ: Hôm nay tâm trạng của bà xã tốt ghê, tung chiêu lớn luôn kìa.
@Ăn nho không nhả vỏ: Trên kia, người với chó mà cũng ship couple được hả?
Tang Vãn không trả lời bất kỳ bình luận nào. Vẽ xong truyện, cô ném máy tính bảng sang bên, mở điện thoại lướt wechat, vẫn không thấy tin nhắn trả lời từ Thương Dục Hoành.
Cơn giận không giải được, Tang Vãn lại mượn tranh truyện để trút nỗi lòng, bởi chỉ trong thế giới ấy, Thương Dục Hoành mới ngoan ngoãn và nghe lời cô.
Sau khi nghe quyết định từ Lê Hàm, khóe môi của Sài Thanh Oánh cong lên mỉa mai: “Tự làm thì tự chịu.”
Cô nghĩ thay vì than phiền môi trường thì thà bắt tay hành động luôn còn hơn. Cách nào rồi cũng có giải pháp thôi.
Họ tìm gặp các đại lý cũ, hoặc bị đuổi khỏi cửa, hoặc không ai để ý, công việc chẳng có tiến triển gì.
Tiểu Vương cũng tỏ vẻ chán nản: “Không hoàn thành chỉ tiêu thì chỉ còn nước nghỉ việc.”
Tiểu Lý đi tới, vỗ nhẹ vai cô: “Cô có ý tưởng gì không?”
Tang Vãn không đáp, mắt vẫn dõi theo dòng người trên phố chợ. Bất chợt cô nhíu mày, đứng phắt dậy.
Tang Vãn gọi cho Lê Hàm, nói đại khái suy đoán trong lòng mình. Lúc ấy, Lê Hàm đang bị gọi vào họp nhưng vẫn đứng ngoài cửa nghe máy.
Bước chân anh khựng lại.
“Em nghĩ suy đoán của mình chắc không sai đâu. Vậy nhé, chị gửi địa chỉ nhà bà ấy cho em, em đi tìm bà ấy một chuyến.” Giọng Tang Vãn vang lên trong điện thoại.
Lê Hàm vừa quay người thì giật mình thấy Thương Dục Hoành đang đứng ngay sau lưng, đang hút thuốc. Cô sợ đến mức suýt nhảy dựng: “Thương tổng, tôi... tôi vào trước đây.”
“Ừm.” Ánh mắt Thương Dục Hoành thản nhiên.
Đúng vậy, chỉ thị tuyển lại đại lý ở Nam Nam Cốc chính là do anh đưa ra, việc ép Tang Vãn phải tham gia cũng có phần anh thúc đẩy. Ai bảo cô không thèm để ý đến anh?
Không ngờ, cô lại gọi cho Lê Hàm chứ không gọi cho anh. Thật là vô lương tâm! Ngủ xong là chạy, giỏi thật đấy!
Anh muốn xem thử, không có sự chỉ đạo của anh, cô định giải quyết nhiệm vụ khó nhằn này thế nào.
Cô làm theo địa chỉ mà Lê Hàm cung cấp, đến nhà một đại lý cũ để nói chuyện.
“Cô đến làm gì? Không phải đã chấm dứt hợp tác với tôi rồi sao?”
Đối mặt với sự chất vấn đầy thách thức, Tang Vãn vẫn giữ nụ cười lễ phép: “Chúng ta có thể vào trong nói chuyện được không?”
Tang Vãn vốn không có ý định nghe lén, nhưng giọng nói kia nghe quen lắm, cô khẽ khàng đóng cửa phòng hồ sơ lại, cố gắng giấu mình.
Câu nói ấy khiến Tang Vãn sững người. Cô mím môi, muốn nghe rõ hơn một chút, không ngờ lại vô tình va phải hộp giấy bên chân, tài liệu bên trong rơi vãi khắp nơi, cô vội cúi người nhặt lên.
Trên đường về nhà, trong đầu Tang Vãn cứ lặp đi lặp lại những lời khi nãy Thương Dục Hoành nói.
Nghĩ nhiều quá khiến đầu óc cô đau nhức, đành giơ tay lên vỗ mạnh vào đầu mình mấy cái, cố ngăn bản thân tiếp tục miên man suy nghĩ.
Thương Dục Hoành ngồi trong văn phòng, thỉnh thoảng lại mở vòng bạn bè của Tang Vãn lên xem, kéo xuống toàn là mấy bài chia sẻ đời thường và vài câu than thở nho nhỏ.
Tang Vãn vẫn đi làm đều đặn mỗi ngày, buổi tối về nhà, cô thường ôm máy tính bảng ngồi trên sofa vẽ truyện tranh. Một bộ truyện kể về cách loài người thuần hóa một con “chó dữ”. Mỗi lần vẽ xong, cô lại đăng lên Weibo. Dần dần, truyện thu hút được một số lượng fan nhất định.
Phần lớn cảm hứng trong truyện đều đến từ Thương Dục Hoành. Mỗi khi hai người giận nhau, cảm hứng của cô lại bùng nổ, thậm chí còn đăng thêm nhiều chương, điều mà fan cực kỳ mong chờ. Như tối nay chẳng hạn, Tang Vãn một hơi đăng liền ba chương.
@Ăn nho không nhả vỏ: Hôm nay tâm trạng của bà xã tốt ghê, tung chiêu lớn luôn kìa.
@Ăn nho không nhả vỏ: Trên kia, người với chó mà cũng ship couple được hả?
Tang Vãn không trả lời bất kỳ bình luận nào. Vẽ xong truyện, cô ném máy tính bảng sang bên, mở điện thoại lướt wechat, vẫn không thấy tin nhắn trả lời từ Thương Dục Hoành.
Cơn giận không giải được, Tang Vãn lại mượn tranh truyện để trút nỗi lòng, bởi chỉ trong thế giới ấy, Thương Dục Hoành mới ngoan ngoãn và nghe lời cô.
Sau khi nghe quyết định từ Lê Hàm, khóe môi của Sài Thanh Oánh cong lên mỉa mai: “Tự làm thì tự chịu.”
Cô nghĩ thay vì than phiền môi trường thì thà bắt tay hành động luôn còn hơn. Cách nào rồi cũng có giải pháp thôi.
Họ tìm gặp các đại lý cũ, hoặc bị đuổi khỏi cửa, hoặc không ai để ý, công việc chẳng có tiến triển gì.
Tiểu Vương cũng tỏ vẻ chán nản: “Không hoàn thành chỉ tiêu thì chỉ còn nước nghỉ việc.”
Tiểu Lý đi tới, vỗ nhẹ vai cô: “Cô có ý tưởng gì không?”
Tang Vãn không đáp, mắt vẫn dõi theo dòng người trên phố chợ. Bất chợt cô nhíu mày, đứng phắt dậy.
Tang Vãn gọi cho Lê Hàm, nói đại khái suy đoán trong lòng mình. Lúc ấy, Lê Hàm đang bị gọi vào họp nhưng vẫn đứng ngoài cửa nghe máy.
Bước chân anh khựng lại.
“Em nghĩ suy đoán của mình chắc không sai đâu. Vậy nhé, chị gửi địa chỉ nhà bà ấy cho em, em đi tìm bà ấy một chuyến.” Giọng Tang Vãn vang lên trong điện thoại.
Lê Hàm vừa quay người thì giật mình thấy Thương Dục Hoành đang đứng ngay sau lưng, đang hút thuốc. Cô sợ đến mức suýt nhảy dựng: “Thương tổng, tôi... tôi vào trước đây.”
“Ừm.” Ánh mắt Thương Dục Hoành thản nhiên.
Đúng vậy, chỉ thị tuyển lại đại lý ở Nam Nam Cốc chính là do anh đưa ra, việc ép Tang Vãn phải tham gia cũng có phần anh thúc đẩy. Ai bảo cô không thèm để ý đến anh?
Không ngờ, cô lại gọi cho Lê Hàm chứ không gọi cho anh. Thật là vô lương tâm! Ngủ xong là chạy, giỏi thật đấy!
Anh muốn xem thử, không có sự chỉ đạo của anh, cô định giải quyết nhiệm vụ khó nhằn này thế nào.
Cô làm theo địa chỉ mà Lê Hàm cung cấp, đến nhà một đại lý cũ để nói chuyện.
“Cô đến làm gì? Không phải đã chấm dứt hợp tác với tôi rồi sao?”
Đối mặt với sự chất vấn đầy thách thức, Tang Vãn vẫn giữ nụ cười lễ phép: “Chúng ta có thể vào trong nói chuyện được không?”