Nuông Chiều

Lượt đọc: 990 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 53
đi gặp một người với anh

“Việc hợp tác với Mỹ Ích không phải tôi quyết định nhưng ở Nam Nam Cốc này, tôi vẫn có tiếng nói đấy.” Dư Phượng dựa vào khung cửa, kiêu ngạo nhướng mày.

“Tôi biết thật ra chị vẫn muốn hợp tác tiếp với Mỹ Ích, nhưng chúng tôi sẽ không cho chị cơ hội nữa.” Tang Vãn mỉm cười, nói ra những lời tuyệt tình nhất.

Nói xong hai người định kéo Tang Vãn đi nhưng cô cau mày, khẽ quát: “Thả tôi xuống.”

Tiểu Lý và Tiểu Vương đành buông tay, lùi về một bên.

“Tất nhiên là tôi…” Dư Phượng định phản bác nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.

Tiểu Lý và Tiểu Vương nhìn chằm chằm vào Dư Phượng, rõ ràng cô ta đang dao động.

Dư Phượng im lặng suốt mười phút, khi ngẩng đầu lên, đôi mắt đã đỏ ngầu. Bỗng nhiên bà ta nhấc ghế dưới đất lên ném mạnh về phía Tang Vãn: “Chỉ cần tôi còn ở đây, đừng hòng tìm người khác hợp tác!”

Khi hoàn hồn lại, cô mới phát hiện người đang ôm mình chính là Thương Dục Hoành.

Thương Dục Hoành vén lại tóc mai rối bời của cô, dịu dàng vỗ đầu an ủi, sau đó mới quay người nhìn về phía Dư Phượng đang điên tiết phía sau.

Dư Phượng không hề sợ hãi, trừng mắt nhìn Thương Dục Hoành, cười khẩy: “Cậu dọa ai đấy? Chi bằng quỳ xuống cầu xin tôi đi, biết đâu tôi đổi ý không gây khó dễ cho mấy người nữa.”

Vì Dư Phượng chưa gây thương tích nghiêm trọng nên cảnh sát chỉ nhắc nhở miệng. Nhưng chuyện này càng khiến bà ta căm ghét Tang Vãn hơn.

Tang Vãn muốn giải thích rằng chuyện báo cảnh sát không phải ý cô, thì cổ tay đã bị ai đó nắm kéo lại. Thương Dục Hoành ngẩng đầu nhìn cô: “Sao em ngốc vậy?”

Thương Dục Hoành vỗ mạnh lên trán cô, giọng trách móc: “Không biết nhờ người khác giúp sao?”

Vừa nhắc đến cuộc gọi cho Lê Hàm, mặt Thương Dục Hoành càng đen sì. Anh tiếp tục búng trán cô mạnh hơn: “Sao mà ngốc vậy? Gọi cho cô ta thì được gì? Không biết lượng sức mình à? Làm bậy!”

Đây là lần đầu Tiểu Lý và Tiểu Vương tiếp xúc gần với Thương Dục Hoành như vậy, hai người toát mồ hôi đầy trán, run rẩy lên tiếng: “Thương tổng, bọn tôi đi cùng cô ấy…”

Hai người không dám nói thêm câu nào, lập tức chuồn khỏi tầm mắt của anh.

“Quay lại.” Giọng Thương Dục Hoành lạnh lùng, vang lên phía sau.

“Thương tổng, chừng nào em chưa xử lý xong việc ở Nam Nam Cốc, em vẫn chưa thể về. Nếu anh có chuyện gì cần nói thì chờ em về được không?”

Thương Dục Hoành cụp mắt, nhìn chăm chú vào nụ cười giả tạo trên môi cô: “Em chưa từng nghĩ tại sao người ta lại chỉ định em đi tìm đại lý à?”

Chẳng lẽ...

Bỗng reng reng reng…

“Tiểu Hoành, mẹ con sắp không qua khỏi rồi, con về thăm bà một lần đi.” Giọng một người phụ nữ vang lên.

“Sao con có thể nói vậy? Dù sao bà ấy cũng là mẹ con…”

Cô đang định quay mặt đi thì ánh mắt lại vô tình lướt qua cằm của Thương Dục Hoành, một lớp râu xanh đã mọc, trông như mấy ngày rồi chưa cạo. Trong ấn tượng của cô, anh lúc nào cũng chỉn chu, sạch sẽ, vậy mà hôm nay lại lôi thôi như thế.

“Việc hợp tác với Mỹ Ích không phải tôi quyết định nhưng ở Nam Nam Cốc này, tôi vẫn có tiếng nói đấy.” Dư Phượng dựa vào khung cửa, kiêu ngạo nhướng mày.

“Tôi biết thật ra chị vẫn muốn hợp tác tiếp với Mỹ Ích, nhưng chúng tôi sẽ không cho chị cơ hội nữa.” Tang Vãn mỉm cười, nói ra những lời tuyệt tình nhất.

Nói xong hai người định kéo Tang Vãn đi nhưng cô cau mày, khẽ quát: “Thả tôi xuống.”

Tiểu Lý và Tiểu Vương đành buông tay, lùi về một bên.

“Tất nhiên là tôi…” Dư Phượng định phản bác nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.

Tiểu Lý và Tiểu Vương nhìn chằm chằm vào Dư Phượng, rõ ràng cô ta đang dao động.

Dư Phượng im lặng suốt mười phút, khi ngẩng đầu lên, đôi mắt đã đỏ ngầu. Bỗng nhiên bà ta nhấc ghế dưới đất lên ném mạnh về phía Tang Vãn: “Chỉ cần tôi còn ở đây, đừng hòng tìm người khác hợp tác!”

Khi hoàn hồn lại, cô mới phát hiện người đang ôm mình chính là Thương Dục Hoành.

Thương Dục Hoành vén lại tóc mai rối bời của cô, dịu dàng vỗ đầu an ủi, sau đó mới quay người nhìn về phía Dư Phượng đang điên tiết phía sau.

Dư Phượng không hề sợ hãi, trừng mắt nhìn Thương Dục Hoành, cười khẩy: “Cậu dọa ai đấy? Chi bằng quỳ xuống cầu xin tôi đi, biết đâu tôi đổi ý không gây khó dễ cho mấy người nữa.”

Vì Dư Phượng chưa gây thương tích nghiêm trọng nên cảnh sát chỉ nhắc nhở miệng. Nhưng chuyện này càng khiến bà ta căm ghét Tang Vãn hơn.

Tang Vãn muốn giải thích rằng chuyện báo cảnh sát không phải ý cô, thì cổ tay đã bị ai đó nắm kéo lại. Thương Dục Hoành ngẩng đầu nhìn cô: “Sao em ngốc vậy?”

Thương Dục Hoành vỗ mạnh lên trán cô, giọng trách móc: “Không biết nhờ người khác giúp sao?”

Vừa nhắc đến cuộc gọi cho Lê Hàm, mặt Thương Dục Hoành càng đen sì. Anh tiếp tục búng trán cô mạnh hơn: “Sao mà ngốc vậy? Gọi cho cô ta thì được gì? Không biết lượng sức mình à? Làm bậy!”

Đây là lần đầu Tiểu Lý và Tiểu Vương tiếp xúc gần với Thương Dục Hoành như vậy, hai người toát mồ hôi đầy trán, run rẩy lên tiếng: “Thương tổng, bọn tôi đi cùng cô ấy…”

Hai người không dám nói thêm câu nào, lập tức chuồn khỏi tầm mắt của anh.

“Quay lại.” Giọng Thương Dục Hoành lạnh lùng, vang lên phía sau.

“Thương tổng, chừng nào em chưa xử lý xong việc ở Nam Nam Cốc, em vẫn chưa thể về. Nếu anh có chuyện gì cần nói thì chờ em về được không?”

Thương Dục Hoành cụp mắt, nhìn chăm chú vào nụ cười giả tạo trên môi cô: “Em chưa từng nghĩ tại sao người ta lại chỉ định em đi tìm đại lý à?”

Chẳng lẽ...

Bỗng reng reng reng…

“Tiểu Hoành, mẹ con sắp không qua khỏi rồi, con về thăm bà một lần đi.” Giọng một người phụ nữ vang lên.

“Sao con có thể nói vậy? Dù sao bà ấy cũng là mẹ con…”

Cô đang định quay mặt đi thì ánh mắt lại vô tình lướt qua cằm của Thương Dục Hoành, một lớp râu xanh đã mọc, trông như mấy ngày rồi chưa cạo. Trong ấn tượng của cô, anh lúc nào cũng chỉn chu, sạch sẽ, vậy mà hôm nay lại lôi thôi như thế.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »