Nuông Chiều

Lượt đọc: 992 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54
em muốn nói gì sao?

Tang Vãn gật đầu, cô theo Thương Dục Hoành đến bệnh viện nhân dân Nam Nam Cốc.

Thương Dục Hoành đẩy cửa bước vào, gương mặt không cảm xúc. Anh quay đầu nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Tang Vãn, dắt cô đi đến bên giường người phụ nữ.

Khâu Chiêu đang ngồi bên giường gọt trái cây cho người phụ nữ. Ánh mắt vô tình quét thấy hai người tay trong tay đầy thân mật, khoé môi bà khẽ cười nhẹ.

Thương Dục Hoành không nói gì, kéo Tang Vãn ngồi xuống chiếc ghế duy nhất, còn anh thì đứng bên cạnh giường.

Khâu Chiêu mỉm cười thiện cảm, sau đó kéo thêm một chiếc ghế ngồi cạnh Tang Vãn.

Nghe đến từ “kết hôn”, sắc mặt Tang Vãn hơi khựng lại. Cô và Thương Dục Hoành… thật sự sẽ đi đến bước đó sao?

“Bà muốn nói gì?” Anh đứng thẳng người, nét mặt lạnh lùng như thể đang đối diện một người xa lạ.

“Tiểu Hoành, mẹ xin lỗi con, là mẹ sai rồi… cầu xin con đừng đối xử với mẹ như vậy có được không?” Mẹ Thương đột nhiên bật khóc nức nở.

Bà ấy vừa gào khóc vừa đấm mạnh vào ngực mình: “Tất cả đều là lỗi của mẹ, mẹ nhất thời hồ đồ…”

Tang Vãn lần đầu chứng kiến cảnh tượng như vậy, ngẩn người nhìn người phụ nữ đang tự đánh mình đến điên loạn, không khỏi hoảng sợ.

Bàn tay với móng dài của mẹ Thương cào lên lưng rộng của anh, nhưng anh chẳng cau mày lấy một cái.

Khâu Chiêu thấy vậy lập tức đứng chắn trước mặt họ: “Để Vãn Vãn ở lại nói chuyện với mẹ con một chút đi, bà ấy không còn nhiều thời gian nữa.”

Lông mày Thương Dục Hoành giãn ra đôi chút, anh cúi đầu nhìn cô: “Anh sẽ chờ em ngoài kia.”

“Vâng, nhớ đừng hút thuốc nhiều nhé.” Cô nháy mắt, ánh mắt long lanh.

Cách họ tự nhiên bên nhau không lọt khỏi mắt Khâu Chiêu, bà khẽ cong môi, trong lòng càng chắc chắn suy đoán của mình là đúng.

“Tiểu Chiêu nói cháu tên là Vãn Vãn đúng không?” Bà ấy nắm lấy tay Tang Vãn, áp nhẹ lên má mình.

“Tiểu Hoành tính tình cộc cằn, là lỗi của bác. Sau này nếu nó khiến cháu buồn, mong cháu bao dung cho nó.” Bà ấy thở dài.

Nói xong câu đó, trong lòng cô lại lén trợn mắt. “Tốt với cháu” cái gì chứ, giận dỗi còn thiếu à? Cô đúng là mặt dày mới nói ra được câu trái lòng như vậy.

“Vãn Vãn, cảm ơn cháu, nếu không có cháu thì có lẽ Tiểu Hoành sẽ cô đơn cả đời.” Nước mắt lấp lánh trong mắt bà ấy.

Ban đầu cô cứ nghĩ cha mẹ anh phản đối anh và Hàn Thanh Đại bên nhau nhưng nghe khẩu khí của mẹ anh thì hình như không phải vậy.

Thương Dục Hoành hút hết điếu này đến điếu khác, người nồng nặc mùi khói nhưng tâm trạng rối bời vẫn không khá hơn chút nào.

Năm anh sáu tuổi, cha mẹ cãi vã rồi ly hôn. Sau đó cả hai đều tái hôn.

Sau khi chia tài sản, cha mẹ anh dứt áo ra đi không chút lưu luyến. Còn cậu bé Thương Dục Hoành chỉ biết đứng ngẩn ngơ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trẻ con luôn có giác quan rất nhạy, dù người lớn không nói gì.

“Con không muốn! Mẹ ơi, đừng bỏ con!” Tiếng khóc ngày càng lớn.

“Từ nay coi như con không có người mẹ này đi.”

Ngay khi mẹ rời đi, cha anh liền đuổi anh khỏi nhà: “Lát nữa dì Vương sẽ tới, đừng có đứng đây chướng mắt, cút ra ngoài!”

Cha anh nhả khói vào mặt con trai: “Mẹ mày là cái thá gì mà vứt rác cho tao xử lý? Biến đi khi tao còn chưa nổi điên!”

Tất cả hận thù của ông ta đều trút lên người đứa trẻ sáu tuổi. Thương Dục Hoành bị đánh đến mình đầy máu, cuối cùng lê lết rời khỏi ngôi nhà từng là tổ ấm của mình.

Tang Vãn gật đầu, cô theo Thương Dục Hoành đến bệnh viện nhân dân Nam Nam Cốc.

Thương Dục Hoành đẩy cửa bước vào, gương mặt không cảm xúc. Anh quay đầu nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Tang Vãn, dắt cô đi đến bên giường người phụ nữ.

Khâu Chiêu đang ngồi bên giường gọt trái cây cho người phụ nữ. Ánh mắt vô tình quét thấy hai người tay trong tay đầy thân mật, khoé môi bà khẽ cười nhẹ.

Thương Dục Hoành không nói gì, kéo Tang Vãn ngồi xuống chiếc ghế duy nhất, còn anh thì đứng bên cạnh giường.

Khâu Chiêu mỉm cười thiện cảm, sau đó kéo thêm một chiếc ghế ngồi cạnh Tang Vãn.

Nghe đến từ “kết hôn”, sắc mặt Tang Vãn hơi khựng lại. Cô và Thương Dục Hoành… thật sự sẽ đi đến bước đó sao?

“Bà muốn nói gì?” Anh đứng thẳng người, nét mặt lạnh lùng như thể đang đối diện một người xa lạ.

“Tiểu Hoành, mẹ xin lỗi con, là mẹ sai rồi… cầu xin con đừng đối xử với mẹ như vậy có được không?” Mẹ Thương đột nhiên bật khóc nức nở.

Bà ấy vừa gào khóc vừa đấm mạnh vào ngực mình: “Tất cả đều là lỗi của mẹ, mẹ nhất thời hồ đồ…”

Tang Vãn lần đầu chứng kiến cảnh tượng như vậy, ngẩn người nhìn người phụ nữ đang tự đánh mình đến điên loạn, không khỏi hoảng sợ.

Bàn tay với móng dài của mẹ Thương cào lên lưng rộng của anh, nhưng anh chẳng cau mày lấy một cái.

Khâu Chiêu thấy vậy lập tức đứng chắn trước mặt họ: “Để Vãn Vãn ở lại nói chuyện với mẹ con một chút đi, bà ấy không còn nhiều thời gian nữa.”

Lông mày Thương Dục Hoành giãn ra đôi chút, anh cúi đầu nhìn cô: “Anh sẽ chờ em ngoài kia.”

“Vâng, nhớ đừng hút thuốc nhiều nhé.” Cô nháy mắt, ánh mắt long lanh.

Cách họ tự nhiên bên nhau không lọt khỏi mắt Khâu Chiêu, bà khẽ cong môi, trong lòng càng chắc chắn suy đoán của mình là đúng.

“Tiểu Chiêu nói cháu tên là Vãn Vãn đúng không?” Bà ấy nắm lấy tay Tang Vãn, áp nhẹ lên má mình.

“Tiểu Hoành tính tình cộc cằn, là lỗi của bác. Sau này nếu nó khiến cháu buồn, mong cháu bao dung cho nó.” Bà ấy thở dài.

Nói xong câu đó, trong lòng cô lại lén trợn mắt. “Tốt với cháu” cái gì chứ, giận dỗi còn thiếu à? Cô đúng là mặt dày mới nói ra được câu trái lòng như vậy.

“Vãn Vãn, cảm ơn cháu, nếu không có cháu thì có lẽ Tiểu Hoành sẽ cô đơn cả đời.” Nước mắt lấp lánh trong mắt bà ấy.

Ban đầu cô cứ nghĩ cha mẹ anh phản đối anh và Hàn Thanh Đại bên nhau nhưng nghe khẩu khí của mẹ anh thì hình như không phải vậy.

Thương Dục Hoành hút hết điếu này đến điếu khác, người nồng nặc mùi khói nhưng tâm trạng rối bời vẫn không khá hơn chút nào.

Năm anh sáu tuổi, cha mẹ cãi vã rồi ly hôn. Sau đó cả hai đều tái hôn.

Sau khi chia tài sản, cha mẹ anh dứt áo ra đi không chút lưu luyến. Còn cậu bé Thương Dục Hoành chỉ biết đứng ngẩn ngơ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trẻ con luôn có giác quan rất nhạy, dù người lớn không nói gì.

“Con không muốn! Mẹ ơi, đừng bỏ con!” Tiếng khóc ngày càng lớn.

“Từ nay coi như con không có người mẹ này đi.”

Ngay khi mẹ rời đi, cha anh liền đuổi anh khỏi nhà: “Lát nữa dì Vương sẽ tới, đừng có đứng đây chướng mắt, cút ra ngoài!”

Cha anh nhả khói vào mặt con trai: “Mẹ mày là cái thá gì mà vứt rác cho tao xử lý? Biến đi khi tao còn chưa nổi điên!”

Tất cả hận thù của ông ta đều trút lên người đứa trẻ sáu tuổi. Thương Dục Hoành bị đánh đến mình đầy máu, cuối cùng lê lết rời khỏi ngôi nhà từng là tổ ấm của mình.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »