Nuông Chiều

Lượt đọc: 994 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55
có muốn cùng nhau đón năm mới không?

Thương Dục Hoành lang thang ngoài đường một cách vô định. Anh không dám về nhà, sợ rằng vừa bước vào sẽ lại bị đánh đập. Về sau, chính là thầy cô ở trường phát hiện anh đã nghỉ học quá lâu, đến tận nhà tìm hiểu tình hình, lúc đó cha anh mới miễn cưỡng đón anh về.

Thương Dục Hoành đứng trước mặt họ, nuốt nước miếng, không dám nhúc nhích. Dì Vương thấy vậy liền bước tới, nắm lấy bàn tay lấm lem của anh: “Sao chơi lâu vậy mới về? Haiz, con trai đúng là nghịch ngợm.”

Hàn Thanh Đại mặc váy công chúa màu hồng, làn da trắng mịn, còn ngọt ngào gọi anh là “anh ơi”.

“Anh lại hút nhiều thuốc như vậy làm gì?”

Anh cố gắng kiềm chế những giọt nước đang rưng rưng nơi khoé mắt, chỉ khi sắc mặt bình tĩnh trở lại mới quay người đối diện với cô: “Xin lỗi.”

Vì vậy, cô kiễng chân chạm vào trán anh, kiểm tra thử: “Không sốt mà?”

Tang Vãn bật cười: “Không sốt thật.”

“Không có gì đâu.” Tang Vãn lắc đầu, vẻ mặt phấn khởi lạ thường.

Tang Vãn lập tức đập vào tay anh một cái: “Trong mắt anh, em thực dụng vậy sao?”

Tang Vãn tức đến phát cáu, không muốn nói chuyện với anh nữa, quay lưng bỏ đi. Mãi cho đến khi ra khỏi bệnh viện, cô mới chợt nhớ ra một chuyện quan trọng chưa nói.

Thương Dục Hoành nhướng mày, bấm chìa khóa xe rồi lên xe trước, Tang Vãn cũng nhanh chóng ngồi vào ghế phụ.

“Tùy.” Cuối cùng anh cũng mở miệng.

Trước kỳ nghỉ Tết dương lịch, bộ phận thương hiệu không có việc gì gấp, ai nấy đều lướt điện thoại đợi tan ca.

Thịnh Sơ mắng cô mê trai quên bạn, Hạ Ly thì bảo cô là đồ bạc tình nhưng Tang Vãn chẳng thèm để tâm.

Hôm nay cô mặc một chiếc sườn xám tân cổ điển màu xanh khói, dậy sớm cả nửa tiếng chỉ để trang điểm, làm tóc nhưng Thương Dục Hoành chẳng hề nhận ra sự thay đổi nào của cô.

Tối nay, họ trông chẳng khác gì một cặp tình nhân đắm chìm trong yêu đương. Lúc ăn, Thương Dục Hoành cẩn thận trải khăn ăn cho cô, còn giúp cô lau dầu mỡ dính ở khóe môi.

Tang Vãn cảm thấy thời cơ chín muồi, có những điều tối nay nhất định phải nói ra.

Ngón tay thon dài của anh cầm lon bia, ánh mắt nhìn xa xăm như thể đang định vị lại chính mình trong thành phố này.

Làn da cô trắng hồng, có chút đỏ lên vì hơi men, trông như một trái đào chín mọng.

“Lạnh à?” Cổ họng Thương Dục Hoành khẽ động, bàn tay đang cầm lon bia bóp biến dạng.

“Ừm, lạnh quá.”

Tang Vãn không vui, ngẩng đầu khỏi ngực anh, nhìn thẳng vào mặt anh: “Sao lúc nào anh cũng như vậy vậy?” Cô dùng ngón tay bẹo môi anh, giận dỗi nói tiếp:

“Thương Dục Hoành, anh nghe thấy không hả?!”

Anh lại mở thêm một lon, ngửa đầu uống một ngụm, nét mặt không biểu cảm.

Bất chợt, đám đông dưới đường bắt đầu hô to: “3, 2…”

Lon bia trong tay Thương Dục Hoành lần nữa bị bóp méo như đang cố kiềm nén gì đó. Nhưng sau câu “năm mới vui vẻ” kia, anh không nhịn được nữa.

Thương Dục Hoành vừa buông ra, cô đã nôn nóng kéo cà vạt anh, hôn tiếp. Khi hai người gần vượt qua giới hạn, Tang Vãn bỗng yếu ớt nói: “Không muốn… ở đây.”

Tim Tang Vãn đập thình thịch. Lần trước là do bốc đồng, còn lần này thì sao?

Tầng dưới của tòa nhà chính là khách sạn năm sao. Hai người vừa bước vào, điện thoại của Tang Vãn lập tức đổ chuông.

“Vãn Vãn, tớ thấy cậu rồi, cậu đang ở…”

Gương mặt anh càng lúc càng gần, Tang Vãn mím môi, chần chừ lên tiếng: “Thương Dục Hoành… chúng ta ở bên nhau đi, giống như một cặp đôi thật sự.”

Tang Vãn ngơ ngác. Cô không hiểu mình nói sai chỗ nào, mà thái độ anh lại thay đổi nhanh đến vậy.

Thương Dục Hoành lang thang ngoài đường một cách vô định. Anh không dám về nhà, sợ rằng vừa bước vào sẽ lại bị đánh đập. Về sau, chính là thầy cô ở trường phát hiện anh đã nghỉ học quá lâu, đến tận nhà tìm hiểu tình hình, lúc đó cha anh mới miễn cưỡng đón anh về.

Thương Dục Hoành đứng trước mặt họ, nuốt nước miếng, không dám nhúc nhích. Dì Vương thấy vậy liền bước tới, nắm lấy bàn tay lấm lem của anh: “Sao chơi lâu vậy mới về? Haiz, con trai đúng là nghịch ngợm.”

Hàn Thanh Đại mặc váy công chúa màu hồng, làn da trắng mịn, còn ngọt ngào gọi anh là “anh ơi”.

“Anh lại hút nhiều thuốc như vậy làm gì?”

Anh cố gắng kiềm chế những giọt nước đang rưng rưng nơi khoé mắt, chỉ khi sắc mặt bình tĩnh trở lại mới quay người đối diện với cô: “Xin lỗi.”

Vì vậy, cô kiễng chân chạm vào trán anh, kiểm tra thử: “Không sốt mà?”

Tang Vãn bật cười: “Không sốt thật.”

“Không có gì đâu.” Tang Vãn lắc đầu, vẻ mặt phấn khởi lạ thường.

Tang Vãn lập tức đập vào tay anh một cái: “Trong mắt anh, em thực dụng vậy sao?”

Tang Vãn tức đến phát cáu, không muốn nói chuyện với anh nữa, quay lưng bỏ đi. Mãi cho đến khi ra khỏi bệnh viện, cô mới chợt nhớ ra một chuyện quan trọng chưa nói.

Thương Dục Hoành nhướng mày, bấm chìa khóa xe rồi lên xe trước, Tang Vãn cũng nhanh chóng ngồi vào ghế phụ.

“Tùy.” Cuối cùng anh cũng mở miệng.

Trước kỳ nghỉ Tết dương lịch, bộ phận thương hiệu không có việc gì gấp, ai nấy đều lướt điện thoại đợi tan ca.

Thịnh Sơ mắng cô mê trai quên bạn, Hạ Ly thì bảo cô là đồ bạc tình nhưng Tang Vãn chẳng thèm để tâm.

Hôm nay cô mặc một chiếc sườn xám tân cổ điển màu xanh khói, dậy sớm cả nửa tiếng chỉ để trang điểm, làm tóc nhưng Thương Dục Hoành chẳng hề nhận ra sự thay đổi nào của cô.

Tối nay, họ trông chẳng khác gì một cặp tình nhân đắm chìm trong yêu đương. Lúc ăn, Thương Dục Hoành cẩn thận trải khăn ăn cho cô, còn giúp cô lau dầu mỡ dính ở khóe môi.

Tang Vãn cảm thấy thời cơ chín muồi, có những điều tối nay nhất định phải nói ra.

Ngón tay thon dài của anh cầm lon bia, ánh mắt nhìn xa xăm như thể đang định vị lại chính mình trong thành phố này.

Làn da cô trắng hồng, có chút đỏ lên vì hơi men, trông như một trái đào chín mọng.

“Lạnh à?” Cổ họng Thương Dục Hoành khẽ động, bàn tay đang cầm lon bia bóp biến dạng.

“Ừm, lạnh quá.”

Tang Vãn không vui, ngẩng đầu khỏi ngực anh, nhìn thẳng vào mặt anh: “Sao lúc nào anh cũng như vậy vậy?” Cô dùng ngón tay bẹo môi anh, giận dỗi nói tiếp:

“Thương Dục Hoành, anh nghe thấy không hả?!”

Anh lại mở thêm một lon, ngửa đầu uống một ngụm, nét mặt không biểu cảm.

Bất chợt, đám đông dưới đường bắt đầu hô to: “3, 2…”

Lon bia trong tay Thương Dục Hoành lần nữa bị bóp méo như đang cố kiềm nén gì đó. Nhưng sau câu “năm mới vui vẻ” kia, anh không nhịn được nữa.

Thương Dục Hoành vừa buông ra, cô đã nôn nóng kéo cà vạt anh, hôn tiếp. Khi hai người gần vượt qua giới hạn, Tang Vãn bỗng yếu ớt nói: “Không muốn… ở đây.”

Tim Tang Vãn đập thình thịch. Lần trước là do bốc đồng, còn lần này thì sao?

Tầng dưới của tòa nhà chính là khách sạn năm sao. Hai người vừa bước vào, điện thoại của Tang Vãn lập tức đổ chuông.

“Vãn Vãn, tớ thấy cậu rồi, cậu đang ở…”

Gương mặt anh càng lúc càng gần, Tang Vãn mím môi, chần chừ lên tiếng: “Thương Dục Hoành… chúng ta ở bên nhau đi, giống như một cặp đôi thật sự.”

Tang Vãn ngơ ngác. Cô không hiểu mình nói sai chỗ nào, mà thái độ anh lại thay đổi nhanh đến vậy.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang