Nuông Chiều

Lượt đọc: 996 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56
ở bên anh sẽ không có kết quả

“Sao... sao thế?” Tang Vãn thấy Thương Dục Hoành đột ngột dừng lại, ngơ ngác nhìn anh.

Thương Dục Hoành mặc lại áo, cài cúc sơ mi, giọng trầm thấp: “Tang Vãn.”

“Ở bên anh sẽ không có kết quả.” Thương Dục Hoành nghiêng đầu, nói với vẻ mặt vô cảm.

“Không có kết quả là sao chứ?” Cô run rẩy, dùng sức kéo vai anh quay lại: “Nếu không thích em, tại sao lại tốt với em như vậy?”

“Nếu không thích em, tại sao lại đồng ý đón năm mới cùng em?”

Cô liên tiếp đặt ra bao câu hỏi nhưng người đàn ông trước mặt vẫn không hề phản ứng.

Lúc này đầu óc cô rối như tơ vò. Cô vội vàng xuống giường, cầm theo đồ đạc cá nhân rời khỏi phòng.

Có lẽ do men rượu bốc lên, cô mới liều lĩnh nói ra lời đó, cô chỉ là muốn tranh thủ một cơ hội cho mình mà thôi.

Trên phố lúc rạng sáng đã bắt đầu có tuyết rơi. Cô lạnh đến đỏ ửng cả chóp mũi, tinh thần dần tỉnh táo hơn đôi chút.

Cô cắn chặt môi, co gối lên rồi vùi đầu vào, trút nỗi lòng trong một công viên trống vắng không người.

Vậy tại sao...

X

Anh không dám tùy tiện hứa hẹn với cô. Xuất thân từ một gia đình tan vỡ, trong suy nghĩ hạn hẹp của Thương Dục Hoành, hôn nhân là nhà tù, là xiềng xích. Nó sẽ bào mòn tình yêu rồi kết thúc bằng ly hôn như cha mẹ anh.

Reng...

“Cô Hàn... lại tự sát rồi.” Giọng Kỷ Tô có vẻ gấp gáp, âm thanh xung quanh cũng rất hỗn loạn.

Đây không phải lần đầu Hàn Thanh Đại tìm đến cái chết. Cô thật sự đã không còn thiết sống nữa...

Tóc cha anh đã bạc nhiều nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh đến mức khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Thương Dục Hoành siết chặt tay, túm lấy cổ áo ông kéo thẳng lên khỏi ghế: “Ai cho ông đến Giang Minh?”

Thương Dục Hoành thở ra một hơi, giơ tay định đánh tiếp thì bị Kỷ Tô kéo lại: “Đây là bệnh viện, đừng làm lớn chuyện. Cậu cứ ngồi đợi đi, mong là cô Hàn không sao.” Kỷ Tô khuyên can mãi mới khiến anh tạm bình tĩnh.

Ông ta nói “nó”, Thương Dục Hoành hiểu rõ là ai.

May thay, Hàn Thanh Đại được cứu kịp thời nhưng trạng thái tinh thần rất kém, không muốn gặp ai ngoài Thương Dục Hoành.

Tang Vãn đem chuyện đêm giao thừa kể lại cho Thịnh Sơ và Hạ Ly. Hai người họ đều có biểu cảm kỳ lạ.

“Vãn Vãn, cậu còn nhớ lý do vì sao ban đầu tiếp cận anh ta không?” Hạ Ly nhấp ngụm cà phê, nhẹ giọng hỏi.

Thấy cô bắt đầu do dự, Thịnh Sơ lập tức nắm lấy tay cô đặt trên bàn, giọng run run: “Vãn Vãn, đừng mềm lòng! Tất cả là do anh ta diễn cho cậu xem!”

Tang Vãn vô cùng rối rắm. Gần đây mỗi đêm cô đều mất ngủ vì lo nghĩ, thường gọi điện cho mẹ. Có khi còn nhắc tới cha, rồi nhắc tới Thương Dục Hoành.

Cô cũng từng bóng gió hỏi mẹ về vụ cháy nhà kho mấy năm trước - một chuyện có thể liên quan đến Thương Dục Hoành. Nhưng mẹ cô chỉ nhẹ nhàng bảo: “Chuyện gì cũng cần bằng chứng, đừng vội kết luận rồi vu khống người khác.”

Có lẽ... cô thật sự đã hiểu lầm anh?

Thịnh Sơ cũng có những tâm tư thầm kín - mối tình đơn phương kéo dài hơn hai mươi năm nhưng anh không dám thổ lộ. Anh không dám đánh cược, sợ rằng thua là mất trắng.

Sắc mặt anh không có biểu cảm gì, bước chân vẫn thản nhiên bước vào.

Tuy nói vậy, nhưng lúc bàn chuyện làm ăn, ánh mắt Thương Dục Hoành cứ không ngừng liếc về phía Tang Vãn.

“Sao... sao thế?” Tang Vãn thấy Thương Dục Hoành đột ngột dừng lại, ngơ ngác nhìn anh.

Thương Dục Hoành mặc lại áo, cài cúc sơ mi, giọng trầm thấp: “Tang Vãn.”

“Ở bên anh sẽ không có kết quả.” Thương Dục Hoành nghiêng đầu, nói với vẻ mặt vô cảm.

“Không có kết quả là sao chứ?” Cô run rẩy, dùng sức kéo vai anh quay lại: “Nếu không thích em, tại sao lại tốt với em như vậy?”

“Nếu không thích em, tại sao lại đồng ý đón năm mới cùng em?”

Cô liên tiếp đặt ra bao câu hỏi nhưng người đàn ông trước mặt vẫn không hề phản ứng.

Lúc này đầu óc cô rối như tơ vò. Cô vội vàng xuống giường, cầm theo đồ đạc cá nhân rời khỏi phòng.

Có lẽ do men rượu bốc lên, cô mới liều lĩnh nói ra lời đó, cô chỉ là muốn tranh thủ một cơ hội cho mình mà thôi.

Trên phố lúc rạng sáng đã bắt đầu có tuyết rơi. Cô lạnh đến đỏ ửng cả chóp mũi, tinh thần dần tỉnh táo hơn đôi chút.

Cô cắn chặt môi, co gối lên rồi vùi đầu vào, trút nỗi lòng trong một công viên trống vắng không người.

Vậy tại sao...

X

Anh không dám tùy tiện hứa hẹn với cô. Xuất thân từ một gia đình tan vỡ, trong suy nghĩ hạn hẹp của Thương Dục Hoành, hôn nhân là nhà tù, là xiềng xích. Nó sẽ bào mòn tình yêu rồi kết thúc bằng ly hôn như cha mẹ anh.

Reng...

“Cô Hàn... lại tự sát rồi.” Giọng Kỷ Tô có vẻ gấp gáp, âm thanh xung quanh cũng rất hỗn loạn.

Đây không phải lần đầu Hàn Thanh Đại tìm đến cái chết. Cô thật sự đã không còn thiết sống nữa...

Tóc cha anh đã bạc nhiều nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh đến mức khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Thương Dục Hoành siết chặt tay, túm lấy cổ áo ông kéo thẳng lên khỏi ghế: “Ai cho ông đến Giang Minh?”

Thương Dục Hoành thở ra một hơi, giơ tay định đánh tiếp thì bị Kỷ Tô kéo lại: “Đây là bệnh viện, đừng làm lớn chuyện. Cậu cứ ngồi đợi đi, mong là cô Hàn không sao.” Kỷ Tô khuyên can mãi mới khiến anh tạm bình tĩnh.

Ông ta nói “nó”, Thương Dục Hoành hiểu rõ là ai.

May thay, Hàn Thanh Đại được cứu kịp thời nhưng trạng thái tinh thần rất kém, không muốn gặp ai ngoài Thương Dục Hoành.

Tang Vãn đem chuyện đêm giao thừa kể lại cho Thịnh Sơ và Hạ Ly. Hai người họ đều có biểu cảm kỳ lạ.

“Vãn Vãn, cậu còn nhớ lý do vì sao ban đầu tiếp cận anh ta không?” Hạ Ly nhấp ngụm cà phê, nhẹ giọng hỏi.

Thấy cô bắt đầu do dự, Thịnh Sơ lập tức nắm lấy tay cô đặt trên bàn, giọng run run: “Vãn Vãn, đừng mềm lòng! Tất cả là do anh ta diễn cho cậu xem!”

Tang Vãn vô cùng rối rắm. Gần đây mỗi đêm cô đều mất ngủ vì lo nghĩ, thường gọi điện cho mẹ. Có khi còn nhắc tới cha, rồi nhắc tới Thương Dục Hoành.

Cô cũng từng bóng gió hỏi mẹ về vụ cháy nhà kho mấy năm trước - một chuyện có thể liên quan đến Thương Dục Hoành. Nhưng mẹ cô chỉ nhẹ nhàng bảo: “Chuyện gì cũng cần bằng chứng, đừng vội kết luận rồi vu khống người khác.”

Có lẽ... cô thật sự đã hiểu lầm anh?

Thịnh Sơ cũng có những tâm tư thầm kín - mối tình đơn phương kéo dài hơn hai mươi năm nhưng anh không dám thổ lộ. Anh không dám đánh cược, sợ rằng thua là mất trắng.

Sắc mặt anh không có biểu cảm gì, bước chân vẫn thản nhiên bước vào.

Tuy nói vậy, nhưng lúc bàn chuyện làm ăn, ánh mắt Thương Dục Hoành cứ không ngừng liếc về phía Tang Vãn.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang