Nuông Chiều

Lượt đọc: 998 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57
không muốn tôi đi sao?

Tang Vãn lại quay về với trạng thái trước kia, điên cuồng tăng ca, dự án nào cũng xung phong nhận việc. Sau hơn một năm rèn luyện, cô đã bắt đầu có thể tự mình triển khai một dự án, tự viết kế hoạch, phương án marketing và tổ chức các hoạt động offline.

Tập đoàn đã ra thông báo bổ nhiệm tổng phụ trách mới cho chi nhánh Giang Minh, nói rằng đã tìm được người đảm nhiệm vị trí này.

Đã có tổng phụ trách mới, nghĩa là Thương Dục Hoành sắp rời đi.

Trở lại Giang Minh đã là mười một giờ đêm nhưng cô vẫn ghé qua công ty. Cô đứng trên tầng thượng nhìn xuống quang cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn, nơi đây đúng như lời Thương Dục Hoành từng nói, có thể thấy trọn vẹn cả Giang Minh.

Cô bỗng nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau, khi cô ghi sai số liệu hợp đồng, hoảng loạn hỏi liệu mình có bị sa thải không, anh lại dứt khoát bảo “có”. Khi ấy, cô còn viết sẵn đơn xin nghỉ việc, sau này mới biết hóa ra anh chỉ dọa cô thôi.

Đột nhiên, từ văn phòng tổng giám đốc vang lên tiếng động lạ như có thứ gì đó bị va đập mạnh. Tang Vãn nhíu mày, định tiến lại xem thử.

Nhưng bên trong tối đen như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt chớp tắt.

Văn phòng rộng lớn vang lên tiếng sột soạt của ai đó đang lục lọi tài liệu. Lòng bàn tay Tang Vãn đổ mồ hôi, dù rất sợ nhưng cô vẫn quyết định tiến gần hơn.

Tang Vãn lập tức choáng váng, mắt mờ hoa lên nhưng không biết đối phương có phát hiện ra cô hay không. Cô cố gắng chạy thật nhanh về phía cửa và bật toàn bộ đèn trong văn phòng lên.

Lê Hàm chưa kịp chạy ra đến cửa thì đèn đã sáng trưng khiến cô ta hoảng loạn đứng khựng lại.

Thái dương của Tang Vãn bị rách, máu chảy ròng ròng. Đang định lên tiếng thì cửa văn phòng lại xuất hiện một nhóm bảo vệ.

Biết chuyện bại lộ, Lê Hàm chỉ mong có người chết thay, liền giơ tay chỉ về phía Tang Vãn: “Không phải chỉ mình tôi đánh cắp tài liệu mật của công ty, còn có cô ta nữa!”

“Em không làm!” Cô tức giận, tay vẫn ôm lấy vết thương, máu nhuộm đỏ cả lòng bàn tay, trông vô cùng thảm hại.

Lê Hàm lo lắng đến nỗi không dám thở mạnh, một lúc sau mới lắp bắp nói: “Ai là đồng phạm với cô ta chứ, rõ ràng là cô ta định cướp tài liệu mật, tôi chỉ tốt bụng thu dọn giùm anh.”

“Giám đốc Lê, khi em vào, rõ ràng thấy chị đang lục lọi bàn làm việc của tổng giám đốc, còn cầm vật nặng ném em. Chị đừng có đổi trắng thay đen!” Giọng cô đầy phẫn nộ, đôi má trắng mịn đã ửng đỏ vì tức.

Tang Vãn cứ tưởng mình cũng sẽ bị đưa đến đồn công an, cắn môi chấp nhận số phận vì nghĩ công ty có camera, mình trong sạch thì chẳng sợ.

Tang Vãn quay đầu lại, máu ở thái dương đã ngừng chảy nhưng máu khô vẫn đọng trên má khiến vẻ ngoài trông khá đáng sợ. Cô nghiêm túc đáp: “Tới đồn công an lấy lời khai.”

“Vẫn ngốc như xưa.” Anh gõ nhẹ lên trán cô bằng ngón tay thon dài. Tang Vãn nhăn mặt vì đau.

Thương Dục Hoành lấy hộp y tế trong tủ, quay lưng lại không biết đang làm gì:

Chiếc sơ mi trắng sơ vin trong quần tây đen tôn lên vóc dáng cao ráo, đôi chân dài thẳng tắp. Áo hơi mỏng nên lờ mờ lộ ra những đường nét cơ bắp.

Thương Dục Hoành lấy bông và thuốc sát trùng, cúi xuống nhẹ nhàng xử lý vết máu khô trên thái dương cho cô.

Thương Dục Hoành liếc nhìn, thấy rõ từng hành động nhỏ của cô. Sau khi xử lý xong, anh châm chọc: “Làm hỏng ghế thì phải đền.”

Một lúc sau, cô mới hiểu, lập tức giật tay về, bực bội nói nhỏ: “Anh sắp đi rồi còn quản mấy chuyện vớ vẩn, rảnh quá nhỉ.”

Tang Vãn không nhìn anh: “Người ta.”

Tang Vãn chẳng thèm mắc lừa, lập tức đẩy anh ra: “Muốn! Em muốn anh cút ngay! Cút khỏi thế giới của em, càng xa càng tốt!” Gương mặt nhỏ nhắn cau lại, ánh mắt đầy tức giận.

Dù biết được tin này trong tình huống kỳ cục nhưng trong lòng Tang Vãn vẫn thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, ngoài miệng cô vẫn không chịu thua: “Vậy anh chuẩn bị tinh thần em sẽ nịnh bợ tổng giám đốc mới đi.”

Tang Vãn thật ra đang rất vui, chỉ là vẫn còn giận, không muốn để anh biết mình mong anh ở lại.

Tang Vãn lại quay về với trạng thái trước kia, điên cuồng tăng ca, dự án nào cũng xung phong nhận việc. Sau hơn một năm rèn luyện, cô đã bắt đầu có thể tự mình triển khai một dự án, tự viết kế hoạch, phương án marketing và tổ chức các hoạt động offline.

Tập đoàn đã ra thông báo bổ nhiệm tổng phụ trách mới cho chi nhánh Giang Minh, nói rằng đã tìm được người đảm nhiệm vị trí này.

Đã có tổng phụ trách mới, nghĩa là Thương Dục Hoành sắp rời đi.

Trở lại Giang Minh đã là mười một giờ đêm nhưng cô vẫn ghé qua công ty. Cô đứng trên tầng thượng nhìn xuống quang cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn, nơi đây đúng như lời Thương Dục Hoành từng nói, có thể thấy trọn vẹn cả Giang Minh.

Cô bỗng nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau, khi cô ghi sai số liệu hợp đồng, hoảng loạn hỏi liệu mình có bị sa thải không, anh lại dứt khoát bảo “có”. Khi ấy, cô còn viết sẵn đơn xin nghỉ việc, sau này mới biết hóa ra anh chỉ dọa cô thôi.

Đột nhiên, từ văn phòng tổng giám đốc vang lên tiếng động lạ như có thứ gì đó bị va đập mạnh. Tang Vãn nhíu mày, định tiến lại xem thử.

Nhưng bên trong tối đen như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt chớp tắt.

Văn phòng rộng lớn vang lên tiếng sột soạt của ai đó đang lục lọi tài liệu. Lòng bàn tay Tang Vãn đổ mồ hôi, dù rất sợ nhưng cô vẫn quyết định tiến gần hơn.

Tang Vãn lập tức choáng váng, mắt mờ hoa lên nhưng không biết đối phương có phát hiện ra cô hay không. Cô cố gắng chạy thật nhanh về phía cửa và bật toàn bộ đèn trong văn phòng lên.

Lê Hàm chưa kịp chạy ra đến cửa thì đèn đã sáng trưng khiến cô ta hoảng loạn đứng khựng lại.

Thái dương của Tang Vãn bị rách, máu chảy ròng ròng. Đang định lên tiếng thì cửa văn phòng lại xuất hiện một nhóm bảo vệ.

Biết chuyện bại lộ, Lê Hàm chỉ mong có người chết thay, liền giơ tay chỉ về phía Tang Vãn: “Không phải chỉ mình tôi đánh cắp tài liệu mật của công ty, còn có cô ta nữa!”

“Em không làm!” Cô tức giận, tay vẫn ôm lấy vết thương, máu nhuộm đỏ cả lòng bàn tay, trông vô cùng thảm hại.

Lê Hàm lo lắng đến nỗi không dám thở mạnh, một lúc sau mới lắp bắp nói: “Ai là đồng phạm với cô ta chứ, rõ ràng là cô ta định cướp tài liệu mật, tôi chỉ tốt bụng thu dọn giùm anh.”

“Giám đốc Lê, khi em vào, rõ ràng thấy chị đang lục lọi bàn làm việc của tổng giám đốc, còn cầm vật nặng ném em. Chị đừng có đổi trắng thay đen!” Giọng cô đầy phẫn nộ, đôi má trắng mịn đã ửng đỏ vì tức.

Tang Vãn cứ tưởng mình cũng sẽ bị đưa đến đồn công an, cắn môi chấp nhận số phận vì nghĩ công ty có camera, mình trong sạch thì chẳng sợ.

Tang Vãn quay đầu lại, máu ở thái dương đã ngừng chảy nhưng máu khô vẫn đọng trên má khiến vẻ ngoài trông khá đáng sợ. Cô nghiêm túc đáp: “Tới đồn công an lấy lời khai.”

“Vẫn ngốc như xưa.” Anh gõ nhẹ lên trán cô bằng ngón tay thon dài. Tang Vãn nhăn mặt vì đau.

Thương Dục Hoành lấy hộp y tế trong tủ, quay lưng lại không biết đang làm gì:

Chiếc sơ mi trắng sơ vin trong quần tây đen tôn lên vóc dáng cao ráo, đôi chân dài thẳng tắp. Áo hơi mỏng nên lờ mờ lộ ra những đường nét cơ bắp.

Thương Dục Hoành lấy bông và thuốc sát trùng, cúi xuống nhẹ nhàng xử lý vết máu khô trên thái dương cho cô.

Thương Dục Hoành liếc nhìn, thấy rõ từng hành động nhỏ của cô. Sau khi xử lý xong, anh châm chọc: “Làm hỏng ghế thì phải đền.”

Một lúc sau, cô mới hiểu, lập tức giật tay về, bực bội nói nhỏ: “Anh sắp đi rồi còn quản mấy chuyện vớ vẩn, rảnh quá nhỉ.”

Tang Vãn không nhìn anh: “Người ta.”

Tang Vãn chẳng thèm mắc lừa, lập tức đẩy anh ra: “Muốn! Em muốn anh cút ngay! Cút khỏi thế giới của em, càng xa càng tốt!” Gương mặt nhỏ nhắn cau lại, ánh mắt đầy tức giận.

Dù biết được tin này trong tình huống kỳ cục nhưng trong lòng Tang Vãn vẫn thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, ngoài miệng cô vẫn không chịu thua: “Vậy anh chuẩn bị tinh thần em sẽ nịnh bợ tổng giám đốc mới đi.”

Tang Vãn thật ra đang rất vui, chỉ là vẫn còn giận, không muốn để anh biết mình mong anh ở lại.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »