Nuông Chiều

Lượt đọc: 911 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
cảm ơn cái gì?

Đối diện với chiếc gương trên bồn rửa tay trong nhà vệ sinh, Tang Vãn khẽ vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, nhẹ nhàng thở ra một hơi rồi đẩy cửa bước ra ngoài.

Hiện tại, bộ phận thương hiệu đã thay máu gần như toàn bộ, cũng hiếm ai biết Tang Cảnh Tư là cha của cô. Điều này, đối với tình thế hiện tại của cô lại là một lợi thế.

Cô còn chưa kịp xoay người, ánh mắt người kia đã quét về phía cô. Tang Vãn lúng túng đến mức chỉ muốn độn thổ.

“Khi nãy... cảm ơn.” Khi khoảng cách giữa hai người rút ngắn, Tang Vãn nhẹ giọng nói ra hai chữ.

Lông mày Thương Dục Hoành khẽ chau lại, dừng bước: “Cảm ơn cái gì?”

Ánh mắt sâu thẳm của Thương Dục Hoành khẽ nheo lại, sau đó môi cong lên một nụ cười nhạt: “Tôi chỉ nói thật lòng thôi, không cần cô phải cảm kích.”

Thấy cô không nói gì cũng không có ý định rời đi, Thương Dục Hoành nhấc chân định bước tiếp.

Một tay Thương Dục Hoành đút túi quần, quay đầu lại, ánh mắt lướt qua người con gái đang run rẩy nhưng vẫn cố chấp đứng vững trước mặt mình: “Chuyện đánh giá thì hỏi phòng nhân sự.”

“Cô bị bệnh à?” Chưa đợi cô nói hết câu, Thương Dục Hoành đã cau mày, khó chịu cắt ngang.

“Tôi không bị bệnh…”

Thương Dục Hoành ném đầu lọc thuốc vào thùng rác, cằm siết chặt rồi kéo môi nói: “Cô lo mà nghĩ xem làm sao vượt qua kỳ thử việc thì hơn.”

Cho đến khi có người vỗ nhẹ lên vai cô, Tang Vãn mới sực tỉnh lại.

“Không… không có gì.” Tang Vãn đưa tay lên trán, cúi đầu che đi vẻ thất thần vừa rồi.

Tang Vãn hơi nghi hoặc nhưng vẫn đi theo cô vào một phòng bao trống.

Nói xong, cô đặt hai tay lên vai Tang Vãn, trong bóng tối chỉ nghe thấy một tiếng thở dài sâu kín.

“Chị biết Tang Cảnh Tư là cha em. Sinh thời ông ấy là người chính trực, chị từng nhiều lần hợp tác cùng ông, chị cũng không tin ông ấy giống như lời đồn bên ngoài.” Giọng Lê Hàm rất nhẹ: “Tổng giám đốc Thương là người làm việc ở Mỹ Ích lâu nhất, những chuyện liên quan đến cha em, anh ấy biết không ít.”

“Tiểu Vãn, em từ bỏ cơ hội du học là vì muốn điều tra chân tướng về cái chết của cha em đúng không?” Cảm nhận được cô đang run rẩy, Lê Hàm đưa tay vỗ nhẹ lưng cô: “Sau này có gì không hiểu trong công việc cứ đến hỏi chị. Nhưng nhớ kỹ, trong công ty, đừng để ai biết chúng ta thân thiết.”

Tiệc tụ họp kết thúc cũng đã gần mười giờ tối. Sau khi chào tạm biệt nhau ở cửa, mọi người ai về nhà nấy bằng phương tiện riêng.

Đang buồn phiền không biết về thế nào thì một chiếc Cayenne màu đen từ từ đỗ sát lề đường. Lê Hàm nhận ra người lái xe, liền nở nụ cười chuyên nghiệp tiến lại gần.

Người đàn ông trong xe hạ cửa kính xuống, ánh mắt dừng lại trên cô gái đang cúi đầu bên lề đường, trông vô cùng tủi thân. Thương Dục Hoành mở khóa: “Cô ở đâu?”

Khu đó nằm ở ngoại thành, từ đây qua đó ít nhất phải mất một tiếng rưỡi, chưa tính kẹt xe đèn đỏ.

Nụ cười trên mặt Lê Hàm cứng lại, quay đầu nhìn Tang Vãn, bỗng dưng không biết nên nói gì nữa.

Vừa đi, cô vừa đá mấy hòn sỏi ven đường, trong lòng không ngừng chửi thầm Thương Dục Hoành.

Tang Vãn về đến nhà đúng mười hai giờ đêm. Sau một ngày mệt nhoài, cô chỉ muốn tắm cái rồi đi ngủ. Nhưng vừa bước đến cửa, cô đã thấy cánh cửa phòng mình mở toang, đồ đạc bên trong bị ném hết ra ngoài.

“Cô là người thuê phòng này à?” Bỗng có một người đàn ông xăm trổ bước ra từ trong phòng.

“Vâng…” Giọng Tang Vãn nhỏ như muỗi kêu, nước mắt không kìm được rơi lã chã lên cánh tay.

Tang Vãn bị ép lui vào góc tường, sợ hãi ôm chặt lấy mình: “Tôi đã trả rồi, tôi vẫn trả đều đặn vào ngày mồng một hàng tháng…”

Cô hiểu, lúc này nước mắt chẳng có tác dụng gì, chỉ có thể bình tĩnh đưa ra chứng cứ chứng minh mình đã nộp tiền mới là cách giải quyết.

Đối diện với chiếc gương trên bồn rửa tay trong nhà vệ sinh, Tang Vãn khẽ vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, nhẹ nhàng thở ra một hơi rồi đẩy cửa bước ra ngoài.

Hiện tại, bộ phận thương hiệu đã thay máu gần như toàn bộ, cũng hiếm ai biết Tang Cảnh Tư là cha của cô. Điều này, đối với tình thế hiện tại của cô lại là một lợi thế.

Cô còn chưa kịp xoay người, ánh mắt người kia đã quét về phía cô. Tang Vãn lúng túng đến mức chỉ muốn độn thổ.

“Khi nãy... cảm ơn.” Khi khoảng cách giữa hai người rút ngắn, Tang Vãn nhẹ giọng nói ra hai chữ.

Lông mày Thương Dục Hoành khẽ chau lại, dừng bước: “Cảm ơn cái gì?”

Ánh mắt sâu thẳm của Thương Dục Hoành khẽ nheo lại, sau đó môi cong lên một nụ cười nhạt: “Tôi chỉ nói thật lòng thôi, không cần cô phải cảm kích.”

Thấy cô không nói gì cũng không có ý định rời đi, Thương Dục Hoành nhấc chân định bước tiếp.

Một tay Thương Dục Hoành đút túi quần, quay đầu lại, ánh mắt lướt qua người con gái đang run rẩy nhưng vẫn cố chấp đứng vững trước mặt mình: “Chuyện đánh giá thì hỏi phòng nhân sự.”

“Cô bị bệnh à?” Chưa đợi cô nói hết câu, Thương Dục Hoành đã cau mày, khó chịu cắt ngang.

“Tôi không bị bệnh…”

Thương Dục Hoành ném đầu lọc thuốc vào thùng rác, cằm siết chặt rồi kéo môi nói: “Cô lo mà nghĩ xem làm sao vượt qua kỳ thử việc thì hơn.”

Cho đến khi có người vỗ nhẹ lên vai cô, Tang Vãn mới sực tỉnh lại.

“Không… không có gì.” Tang Vãn đưa tay lên trán, cúi đầu che đi vẻ thất thần vừa rồi.

Tang Vãn hơi nghi hoặc nhưng vẫn đi theo cô vào một phòng bao trống.

Nói xong, cô đặt hai tay lên vai Tang Vãn, trong bóng tối chỉ nghe thấy một tiếng thở dài sâu kín.

“Chị biết Tang Cảnh Tư là cha em. Sinh thời ông ấy là người chính trực, chị từng nhiều lần hợp tác cùng ông, chị cũng không tin ông ấy giống như lời đồn bên ngoài.” Giọng Lê Hàm rất nhẹ: “Tổng giám đốc Thương là người làm việc ở Mỹ Ích lâu nhất, những chuyện liên quan đến cha em, anh ấy biết không ít.”

“Tiểu Vãn, em từ bỏ cơ hội du học là vì muốn điều tra chân tướng về cái chết của cha em đúng không?” Cảm nhận được cô đang run rẩy, Lê Hàm đưa tay vỗ nhẹ lưng cô: “Sau này có gì không hiểu trong công việc cứ đến hỏi chị. Nhưng nhớ kỹ, trong công ty, đừng để ai biết chúng ta thân thiết.”

Tiệc tụ họp kết thúc cũng đã gần mười giờ tối. Sau khi chào tạm biệt nhau ở cửa, mọi người ai về nhà nấy bằng phương tiện riêng.

Đang buồn phiền không biết về thế nào thì một chiếc Cayenne màu đen từ từ đỗ sát lề đường. Lê Hàm nhận ra người lái xe, liền nở nụ cười chuyên nghiệp tiến lại gần.

Người đàn ông trong xe hạ cửa kính xuống, ánh mắt dừng lại trên cô gái đang cúi đầu bên lề đường, trông vô cùng tủi thân. Thương Dục Hoành mở khóa: “Cô ở đâu?”

Khu đó nằm ở ngoại thành, từ đây qua đó ít nhất phải mất một tiếng rưỡi, chưa tính kẹt xe đèn đỏ.

Nụ cười trên mặt Lê Hàm cứng lại, quay đầu nhìn Tang Vãn, bỗng dưng không biết nên nói gì nữa.

Vừa đi, cô vừa đá mấy hòn sỏi ven đường, trong lòng không ngừng chửi thầm Thương Dục Hoành.

Tang Vãn về đến nhà đúng mười hai giờ đêm. Sau một ngày mệt nhoài, cô chỉ muốn tắm cái rồi đi ngủ. Nhưng vừa bước đến cửa, cô đã thấy cánh cửa phòng mình mở toang, đồ đạc bên trong bị ném hết ra ngoài.

“Cô là người thuê phòng này à?” Bỗng có một người đàn ông xăm trổ bước ra từ trong phòng.

“Vâng…” Giọng Tang Vãn nhỏ như muỗi kêu, nước mắt không kìm được rơi lã chã lên cánh tay.

Tang Vãn bị ép lui vào góc tường, sợ hãi ôm chặt lấy mình: “Tôi đã trả rồi, tôi vẫn trả đều đặn vào ngày mồng một hàng tháng…”

Cô hiểu, lúc này nước mắt chẳng có tác dụng gì, chỉ có thể bình tĩnh đưa ra chứng cứ chứng minh mình đã nộp tiền mới là cách giải quyết.

« Lùi
Tiến »