“Tôi đã chuyển tiền thuê nhà cho anh rồi, đây là bằng chứng chuyển khoản.”
Lúc này trong lòng cô vẫn còn hoang mang. Cô nhớ rõ chủ nhà trước kia luôn mặc đồ công sở, thái độ cũng vô cùng hòa nhã.
Màn hình điện thoại vỡ nát, Tang Vãn sợ đến mức không dám thở mạnh, càng không dám cúi người nhặt lại.
Nghe vậy, gã nhíu mày, lôi điện thoại ra mở Wechat: “Xưa nay tôi không nói dối. Tôi đã bảo không nhận được là không nhận được! Nhanh chóng bù tiền thuê nhà rồi cút cho tôi!” Gã trừng mắt nhìn cô, giọng gay gắt.
Gã xăm trổ nghe vậy thì càng nổi điên, bất ngờ vươn tay bóp cổ cô thật chặt: “Đừng tưởng báo cảnh sát thì cô đúng! Hôm nay cho dù có là cha cô đến, cô cũng phải trả đủ tiền nhà cho tôi!”
Nửa tiếng sau, cảnh sát tới. Sau khi điều tra mới phát hiện ra rằng người mà Tang Vãn chuyển tiền thuê nhà chính là một kẻ giả danh làm chủ nhà - một tên lừa đảo. Hắn đã ôm tiền bỏ trốn.
Hóa ra gã cũng bị ép đến bước đường cùng. Con gái mắc bệnh bạch cầu, gã từng trông cậy vào tiền thuê nhà để chữa trị, nào ngờ lại bị kẻ xấu lừa sạch.
Cô kéo vali lang thang trên phố, nhìn ngắm thành phố về đêm, bỗng cảm thấy bản thân thật nực cười.
Cô vội bỏ lại vali, chạy theo. Trong hẻm tối đen như mực, với khả năng định hướng kém, cô nhanh chóng mất dấu. Khi ra khỏi hẻm, đã chẳng còn thấy ai.
“Bíp bíp!”
Trong xe, Thương Dục Hoành nhíu mày, lập tức xuống xe: “Cô tìm chết à?”
Tang Vãn nằm nghiêng trên mặt đường nhựa, nhăn mặt vì đau, nước mắt lăn dài.
Khói thuốc lượn lờ, anh nhàn nhã rít một hơi, định chờ xem cô sẽ “diễn” thế nào.
Khi ánh mắt cô chạm vào đôi mắt sâu thẳm kia, trong lòng bỗng dâng lên một cơn sợ hãi “Thương... Thương tổng…”
Tang Vãn liếc nhìn chiếc Cayenne bên cạnh, mím môi nói khẽ: “Anh đâm vào tôi, sao lại có thái độ như thế?”
Tang Vãn nghẹn lời, cô vừa định giơ tay thì chỗ khuỷu tay liền nhói lên. Cúi xuống nhìn, cô mới phát hiện da bị trầy xước.
Thương Dục Hoành cau mày quan sát cô, không thấy vẻ gì gian trá, bật cười lạnh: “Sao, muốn ngủ với tôi à? Hay muốn tôi mở cửa sau cho cô?”
“Thương tổng, anh nghĩ nhiều rồi. Tôi bị cướp sạch giấy tờ và điện thoại, lại bị anh đâm, chỉ là tôi không muốn đêm nay phải ngủ ngoài đường thôi.” Dù rất muốn lườm anh, cô vẫn cố giữ thái độ lịch sự.
Khoảng cách gần, Tang Vãn dường như ngửi thấy mùi rượu nhè nhẹ, cô khẽ cau mày. Lúc anh đứng dậy, cô bất ngờ ôm chặt lấy chân anh: “Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ báo cảnh sát anh say rượu lái xe.”
Tang Vãn mím môi, vẫn chưa buông tay: “Tôi còn chưa lấy vali…”
Suốt dọc đường, cả hai không ai lên tiếng. Tang Vãn nhiều lần liếc sang người lái, định nói rồi lại thôi.
Nhìn xe càng chạy càng xa trung tâm, lòng Tang Vãn bắt đầu dấy lên bất an. Cô siết chặt đai an toàn nhưng không dám mở lời.
Xe dừng lại, Thương Dục Hoành tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống.
Không ngờ Thương Dục Hoành chẳng buồn đáp lại. Đến khi anh đóng cửa xe, cô mới vội vàng chạy theo.
Đang lo không biết ngủ đâu, Thương Dục Hoành dừng bước, quay đầu liếc cô một cái: “Cái ghế sofa đó để cho cô.”
Anh bước lên cầu thang xoắn chuẩn bị lên lầu nghỉ ngơi. Sau lưng vang lên giọng nói nhẹ nhàng: “Thương tổng, uống rượu rồi lái xe là không được đâu. May mà hôm nay anh gặp tôi, chứ gặp người khác thì chưa chắc đã yên ổn thế này.”
Giọng anh lạnh đi vài phần, rõ ràng chẳng muốn nói nhiều, cũng chẳng có ý định giải thích.
Vài phút sau, Thương Dục Hoành lại bước xuống, đứng cách cô vài mét, ném tới một hộp thuốc: “Đừng có chết ở đây.”
“Tôi đã chuyển tiền thuê nhà cho anh rồi, đây là bằng chứng chuyển khoản.”
Lúc này trong lòng cô vẫn còn hoang mang. Cô nhớ rõ chủ nhà trước kia luôn mặc đồ công sở, thái độ cũng vô cùng hòa nhã.
Màn hình điện thoại vỡ nát, Tang Vãn sợ đến mức không dám thở mạnh, càng không dám cúi người nhặt lại.
Nghe vậy, gã nhíu mày, lôi điện thoại ra mở Wechat: “Xưa nay tôi không nói dối. Tôi đã bảo không nhận được là không nhận được! Nhanh chóng bù tiền thuê nhà rồi cút cho tôi!” Gã trừng mắt nhìn cô, giọng gay gắt.
Gã xăm trổ nghe vậy thì càng nổi điên, bất ngờ vươn tay bóp cổ cô thật chặt: “Đừng tưởng báo cảnh sát thì cô đúng! Hôm nay cho dù có là cha cô đến, cô cũng phải trả đủ tiền nhà cho tôi!”
Nửa tiếng sau, cảnh sát tới. Sau khi điều tra mới phát hiện ra rằng người mà Tang Vãn chuyển tiền thuê nhà chính là một kẻ giả danh làm chủ nhà - một tên lừa đảo. Hắn đã ôm tiền bỏ trốn.
Hóa ra gã cũng bị ép đến bước đường cùng. Con gái mắc bệnh bạch cầu, gã từng trông cậy vào tiền thuê nhà để chữa trị, nào ngờ lại bị kẻ xấu lừa sạch.
Cô kéo vali lang thang trên phố, nhìn ngắm thành phố về đêm, bỗng cảm thấy bản thân thật nực cười.
Cô vội bỏ lại vali, chạy theo. Trong hẻm tối đen như mực, với khả năng định hướng kém, cô nhanh chóng mất dấu. Khi ra khỏi hẻm, đã chẳng còn thấy ai.
“Bíp bíp!”
Trong xe, Thương Dục Hoành nhíu mày, lập tức xuống xe: “Cô tìm chết à?”
Tang Vãn nằm nghiêng trên mặt đường nhựa, nhăn mặt vì đau, nước mắt lăn dài.
Khói thuốc lượn lờ, anh nhàn nhã rít một hơi, định chờ xem cô sẽ “diễn” thế nào.
Khi ánh mắt cô chạm vào đôi mắt sâu thẳm kia, trong lòng bỗng dâng lên một cơn sợ hãi “Thương... Thương tổng…”
Tang Vãn liếc nhìn chiếc Cayenne bên cạnh, mím môi nói khẽ: “Anh đâm vào tôi, sao lại có thái độ như thế?”
Tang Vãn nghẹn lời, cô vừa định giơ tay thì chỗ khuỷu tay liền nhói lên. Cúi xuống nhìn, cô mới phát hiện da bị trầy xước.
Thương Dục Hoành cau mày quan sát cô, không thấy vẻ gì gian trá, bật cười lạnh: “Sao, muốn ngủ với tôi à? Hay muốn tôi mở cửa sau cho cô?”
“Thương tổng, anh nghĩ nhiều rồi. Tôi bị cướp sạch giấy tờ và điện thoại, lại bị anh đâm, chỉ là tôi không muốn đêm nay phải ngủ ngoài đường thôi.” Dù rất muốn lườm anh, cô vẫn cố giữ thái độ lịch sự.
Khoảng cách gần, Tang Vãn dường như ngửi thấy mùi rượu nhè nhẹ, cô khẽ cau mày. Lúc anh đứng dậy, cô bất ngờ ôm chặt lấy chân anh: “Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ báo cảnh sát anh say rượu lái xe.”
Tang Vãn mím môi, vẫn chưa buông tay: “Tôi còn chưa lấy vali…”
Suốt dọc đường, cả hai không ai lên tiếng. Tang Vãn nhiều lần liếc sang người lái, định nói rồi lại thôi.
Nhìn xe càng chạy càng xa trung tâm, lòng Tang Vãn bắt đầu dấy lên bất an. Cô siết chặt đai an toàn nhưng không dám mở lời.
Xe dừng lại, Thương Dục Hoành tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống.
Không ngờ Thương Dục Hoành chẳng buồn đáp lại. Đến khi anh đóng cửa xe, cô mới vội vàng chạy theo.
Đang lo không biết ngủ đâu, Thương Dục Hoành dừng bước, quay đầu liếc cô một cái: “Cái ghế sofa đó để cho cô.”
Anh bước lên cầu thang xoắn chuẩn bị lên lầu nghỉ ngơi. Sau lưng vang lên giọng nói nhẹ nhàng: “Thương tổng, uống rượu rồi lái xe là không được đâu. May mà hôm nay anh gặp tôi, chứ gặp người khác thì chưa chắc đã yên ổn thế này.”
Giọng anh lạnh đi vài phần, rõ ràng chẳng muốn nói nhiều, cũng chẳng có ý định giải thích.
Vài phút sau, Thương Dục Hoành lại bước xuống, đứng cách cô vài mét, ném tới một hộp thuốc: “Đừng có chết ở đây.”