Nuông Chiều

Lượt đọc: 1003 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 60
anh có đau không?

Thương Dục Hoành giật mạnh cà vạt xuống, hung hăng siết chặt cổ Hạ Tuyên, ánh mắt đầy hung tợn như thể thật sự muốn siết chết hắn.

“Mày... Mẹ nó... Có ý gì…” Hạ Tuyên mặt đỏ bừng, nhưng chẳng thể thốt nổi một câu đầy đủ.

“Tôi đã cảnh cáo ông, đừng chọc vào em ấy!” Giọng anh lạnh đến rợn người, quanh thân toát ra khí thế khiến người khác run sợ.

Thương Dục Hoành ngẩng đầu, khóa trái cửa, kéo ông dậy rồi đấm liên tiếp vào cằm trái cằm phải.

Ông ngửa đầu, thở dốc một lúc, rồi cố tình khiêu khích: “Con tiện nhân đó sớm bị tao chơi đến chán rồi…”

Thương Dục Hoành không chút biểu cảm, cầm bình hoa đập thẳng vào đầu ông ta. Hạ Tuyên ôm mặt rên rỉ, đồng thời đánh trả.

“Thích chơi lắm hả?”

“Sao không kêu?”

Thương Dục Hoành túm tóc ông ta, bắt ông ta ngửa đầu lên, tay ông ta vung loạn trong không trung. Nhưng Thương Dục Hoành chẳng buồn tránh né, cứ để mấy cú đấm vô lực nện vào người.

“Bài học lần trước chưa đủ à?”

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa. Là vợ Hạ Tuyên, bà phát hiện ra có chuyện bất thường.

Đánh đến mệt, Thương Dục Hoành buông tay, đúng lúc cửa phòng bị đạp tung.

Trên mặt Thương Dục Hoành cũng đầy vết thương, trông chẳng nhẹ hơn Hạ Tuyên là bao.

Những ngày gần đây, ngoài ăn và ngủ, Tang Vãn không quan tâm đến bình luận trên mạng nữa, tinh thần có vẻ ổn hơn một chút.

“Ừm, bên kia không chịu hòa giải, tình hình hơi khó giải quyết.” Thịnh Sơ thở dài, vẻ mặt nặng nề.

Thịnh Sơ thở dài lần nữa: “Nếu tối qua tớ khuyên anh ta qua điện thoại, có khi mọi chuyện đã không thành ra thế này. Bên kia còn nói đây không phải lần đầu bị đánh nên vụ việc nghiêm trọng hơn. Nói sao anh ta lại chạy đến tận nhà người ta, suýt đánh chết người.”

Hạ Ly mím môi: “Chuyện này tạm thời đừng nói với Vãn Vãn, tớ sợ cậu ấy lại suy nghĩ lung tung.”

Cửa phòng đóng sầm lại. Cả Hạ Ly và Thịnh Sơ nhìn về phía đó, lặng người giây lát.

Dù Thịnh Sơ không nói tên, cô cũng biết họ đang nói đến ai. Nghĩ đến lần trước anh ra mặt giúp mình, trái tim cô lại nhói lên.

Cô gọi liên tục hơn chục cuộc nhưng không ai nghe máy. Tang Vãn bắt đầu cảm thấy bất an.

Hạ Tuyên đã gửi email cho tổng bộ, kể chi tiết việc nhiều lần bị Thương Dục Hoành đánh đến chảy máu đầu.

Kết quả Thương Dục Hoành bị giáng chức, tạm thời không thể trở về tổng bộ, chỉ làm việc ở chi nhánh Giang Minh, ngang hàng với Đỗ Hùng.

Mọi người bất ngờ, không rõ giữa họ có mâu thuẫn gì về lợi ích?

Giờ nghỉ trưa, Tang Vãn không ăn mà đi thang máy đến văn phòng Thương Dục Hoành.

Thương Dục Hoành chẳng buồn tranh cãi, chấp nhận chuyển đến căn phòng nhỏ hơn.

“Vào đi.” Giọng đàn ông trầm thấp vọng ra từ trong.

Cô đi giày cao gót đến gần anh, không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn người đàn ông đang tập trung làm việc.

Thấy người kia vẫn im lặng, anh bổ sung: “Có gì thì nói, tôi không bị điếc.”

Vì cô nhìn thấy một vết thương dài đang đóng vảy trên mu bàn tay anh, vết thương trông rất nặng.

Nghe tiếng cô, Thương Dục Hoành bỗng ngẩng lên, ánh mắt điềm tĩnh, có phần ngạc nhiên.

Thương Dục Hoành còn cầm cây bút trong tay, ánh mắt ngơ ngác, lát sau mới khẽ cười: “Sao lại hỏi thế?”

Nhưng cô không dám mạnh tay, sợ làm anh đau thật.

Thương Dục Hoành cũng không phản đối, cứ để cô xả giận trên người mình.

Thương Dục Hoành giật mạnh cà vạt xuống, hung hăng siết chặt cổ Hạ Tuyên, ánh mắt đầy hung tợn như thể thật sự muốn siết chết hắn.

“Mày... Mẹ nó... Có ý gì…” Hạ Tuyên mặt đỏ bừng, nhưng chẳng thể thốt nổi một câu đầy đủ.

“Tôi đã cảnh cáo ông, đừng chọc vào em ấy!” Giọng anh lạnh đến rợn người, quanh thân toát ra khí thế khiến người khác run sợ.

Thương Dục Hoành ngẩng đầu, khóa trái cửa, kéo ông dậy rồi đấm liên tiếp vào cằm trái cằm phải.

Ông ngửa đầu, thở dốc một lúc, rồi cố tình khiêu khích: “Con tiện nhân đó sớm bị tao chơi đến chán rồi…”

Thương Dục Hoành không chút biểu cảm, cầm bình hoa đập thẳng vào đầu ông ta. Hạ Tuyên ôm mặt rên rỉ, đồng thời đánh trả.

“Thích chơi lắm hả?”

“Sao không kêu?”

Thương Dục Hoành túm tóc ông ta, bắt ông ta ngửa đầu lên, tay ông ta vung loạn trong không trung. Nhưng Thương Dục Hoành chẳng buồn tránh né, cứ để mấy cú đấm vô lực nện vào người.

“Bài học lần trước chưa đủ à?”

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa. Là vợ Hạ Tuyên, bà phát hiện ra có chuyện bất thường.

Đánh đến mệt, Thương Dục Hoành buông tay, đúng lúc cửa phòng bị đạp tung.

Trên mặt Thương Dục Hoành cũng đầy vết thương, trông chẳng nhẹ hơn Hạ Tuyên là bao.

Những ngày gần đây, ngoài ăn và ngủ, Tang Vãn không quan tâm đến bình luận trên mạng nữa, tinh thần có vẻ ổn hơn một chút.

“Ừm, bên kia không chịu hòa giải, tình hình hơi khó giải quyết.” Thịnh Sơ thở dài, vẻ mặt nặng nề.

Thịnh Sơ thở dài lần nữa: “Nếu tối qua tớ khuyên anh ta qua điện thoại, có khi mọi chuyện đã không thành ra thế này. Bên kia còn nói đây không phải lần đầu bị đánh nên vụ việc nghiêm trọng hơn. Nói sao anh ta lại chạy đến tận nhà người ta, suýt đánh chết người.”

Hạ Ly mím môi: “Chuyện này tạm thời đừng nói với Vãn Vãn, tớ sợ cậu ấy lại suy nghĩ lung tung.”

Cửa phòng đóng sầm lại. Cả Hạ Ly và Thịnh Sơ nhìn về phía đó, lặng người giây lát.

Dù Thịnh Sơ không nói tên, cô cũng biết họ đang nói đến ai. Nghĩ đến lần trước anh ra mặt giúp mình, trái tim cô lại nhói lên.

Cô gọi liên tục hơn chục cuộc nhưng không ai nghe máy. Tang Vãn bắt đầu cảm thấy bất an.

Hạ Tuyên đã gửi email cho tổng bộ, kể chi tiết việc nhiều lần bị Thương Dục Hoành đánh đến chảy máu đầu.

Kết quả Thương Dục Hoành bị giáng chức, tạm thời không thể trở về tổng bộ, chỉ làm việc ở chi nhánh Giang Minh, ngang hàng với Đỗ Hùng.

Mọi người bất ngờ, không rõ giữa họ có mâu thuẫn gì về lợi ích?

Giờ nghỉ trưa, Tang Vãn không ăn mà đi thang máy đến văn phòng Thương Dục Hoành.

Thương Dục Hoành chẳng buồn tranh cãi, chấp nhận chuyển đến căn phòng nhỏ hơn.

“Vào đi.” Giọng đàn ông trầm thấp vọng ra từ trong.

Cô đi giày cao gót đến gần anh, không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn người đàn ông đang tập trung làm việc.

Thấy người kia vẫn im lặng, anh bổ sung: “Có gì thì nói, tôi không bị điếc.”

Vì cô nhìn thấy một vết thương dài đang đóng vảy trên mu bàn tay anh, vết thương trông rất nặng.

Nghe tiếng cô, Thương Dục Hoành bỗng ngẩng lên, ánh mắt điềm tĩnh, có phần ngạc nhiên.

Thương Dục Hoành còn cầm cây bút trong tay, ánh mắt ngơ ngác, lát sau mới khẽ cười: “Sao lại hỏi thế?”

Nhưng cô không dám mạnh tay, sợ làm anh đau thật.

Thương Dục Hoành cũng không phản đối, cứ để cô xả giận trên người mình.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »