Nuông Chiều

Lượt đọc: 1005 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 61
hậu quả

“Ai cho anh đánh người hả? Anh không nghĩ đến hậu quả sao? Nếu thật sự đánh chết ông ta rồi thì nửa đời còn lại của anh tính sao đây?” Tang Vãn mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc.

Tang Vãn giận đến run người, túm lấy cà vạt anh, bàn tay mảnh mai nâng cằm anh lên, đôi mắt tròn xoe trừng lớn: “Đó là chuyện của người khác, còn anh…”

Cô thấy không đáng thay anh. Bởi rõ ràng, ban đầu cô tiếp cận anh chỉ để lợi dụng. Vậy mà người đàn ông trước mặt lại vì giúp cô trả thù mà không ngại đánh cược cả cuộc đời mình.

Tang Vãn lại muốn khóc. Rõ ràng cô từng nói với anh những lời rất tổn thương, lại còn nhiều lần giở tính trẻ con trước mặt anh. Thế mà anh chẳng giận, ngược lại còn âm thầm giúp cô.

Thương Dục Hoành giơ bàn tay thon dài, chạm vào cằm cô, nhẹ nhàng xoay mặt cô lại:.”Không đáng thì cũng đã đánh rồi, biết làm sao giờ?”

Tang Vãn đứng dậy, đảo mắt nhìn căn phòng nhỏ chật chội: “Có hộp y tế không?”

Tang Vãn bước tới, kiễng chân lấy hộp y tế, tìm bông tăm và thuốc mỡ kháng viêm.

Hai người ngồi rất gần. Khi bôi thuốc, Tang Vãn để ý thấy trán anh lấm tấm mồ hôi, cô cố tình tăng lực tay một chút.

Trừng phạt nho nhỏ xong, cô lại thấy xót anh, vừa bôi thuốc vừa nhẹ nhàng thổi.

Tang Vãn đương nhiên hiểu anh đang nghĩ gì, môi cô khẽ cong lên, sau đó thản nhiên ngồi lên đùi anh.

Hành động này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, nếu Thương Dục Hoành còn nhịn nữa thì đúng là nên đi kiểm tra sức khỏe.

Tang Vãn giả vờ ngây thơ, thậm chí còn đổi tư thế trên đùi anh: “Anh nói gì? Em không nghe rõ, nói lại đi… Ưm~”

Tang Vãn vòng tay ôm cổ anh, hai thân thể càng lúc càng gần sát.

Nói rồi, cô đứng dậy tính bước ra cửa, thì vòng eo đã bị một cánh tay rắn chắc quàng qua.

Tang Vãn trong lòng vui như mở hội, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ lạnh lùng: “Nhưng em đói…”

Tang Vãn bĩu môi, trách anh chẳng có chút lãng mạn nào. Đến mức này rồi mà không nói nổi một câu tình tứ à?

Không trách được bên ngoài nhìn nhỏ như vậy, hóa ra là có vách ngăn. Trong phòng nghỉ có một chiếc giường lớn, đóng cửa lại là thành phòng ngủ riêng biệt.

Tang Vãn trêu: “Giường này có bao nhiêu phụ nữ từng nằm rồi?”

“Không thèm!” Cô kéo chăn trùm kín đầu, giọng nũng nịu: “Em mắc bệnh sạch sẽ, không thích dùng đồ người khác đã dùng.”

Thương Dục Hoành ngồi xuống mép giường, cố tình không trả lời: “Tự đoán đi.”

Cuối cùng chẳng ăn được bữa trưa nào, còn hao tốn vô số thể lực, Tang Vãn mệt đến mức ngủ thiếp đi ngay sau đó.

Lúc tỉnh dậy, trời đã tối, cô dụi mắt, ngồi mơ màng trên giường một lúc.

“Bác sĩ, tôi… bị sao vậy?” Cô nhíu mày, khó hiểu hỏi.

“Người trẻ cũng phải biết tiết chế, đã sốt rồi còn không chịu nghỉ ngơi.”

Bảo sao sáng dậy đầu cứ đau âm ỉ, thì ra là do sốt.

Thấy cô tỉnh, nữ bác sĩ thu dọn đồ đạc rồi rời đi. Trước khi đi còn dặn dò Thương Dục Hoành vài câu.

Bất ngờ có bàn tay nóng rực nắm lấy tay cô khiến cô ngẩng đầu vội vã.

Thương Dục Hoành tháo đôi giày cao gót cô vừa xỏ xong, vòng tay ôm ngang chân và eo, bế cô trở lại giường.

Danh tiếng cô vốn đã chẳng tốt đẹp gì, không biết buổi chiều không có mặt ở công ty thì người ta lại đồn gì nữa.

Tang Vãn gượng cười méo mó: “Cũng biết mình có chút tự giác rồi đấy.” Cô trả lại anh nguyên văn câu trước đó.

Nhưng đến khi Tang Vãn nhìn thấy một tuýp thuốc trong đó, tai cô lập tức đỏ bừng lên.

“Ai cho anh đánh người hả? Anh không nghĩ đến hậu quả sao? Nếu thật sự đánh chết ông ta rồi thì nửa đời còn lại của anh tính sao đây?” Tang Vãn mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc.

Tang Vãn giận đến run người, túm lấy cà vạt anh, bàn tay mảnh mai nâng cằm anh lên, đôi mắt tròn xoe trừng lớn: “Đó là chuyện của người khác, còn anh…”

Cô thấy không đáng thay anh. Bởi rõ ràng, ban đầu cô tiếp cận anh chỉ để lợi dụng. Vậy mà người đàn ông trước mặt lại vì giúp cô trả thù mà không ngại đánh cược cả cuộc đời mình.

Tang Vãn lại muốn khóc. Rõ ràng cô từng nói với anh những lời rất tổn thương, lại còn nhiều lần giở tính trẻ con trước mặt anh. Thế mà anh chẳng giận, ngược lại còn âm thầm giúp cô.

Thương Dục Hoành giơ bàn tay thon dài, chạm vào cằm cô, nhẹ nhàng xoay mặt cô lại:.”Không đáng thì cũng đã đánh rồi, biết làm sao giờ?”

Tang Vãn đứng dậy, đảo mắt nhìn căn phòng nhỏ chật chội: “Có hộp y tế không?”

Tang Vãn bước tới, kiễng chân lấy hộp y tế, tìm bông tăm và thuốc mỡ kháng viêm.

Hai người ngồi rất gần. Khi bôi thuốc, Tang Vãn để ý thấy trán anh lấm tấm mồ hôi, cô cố tình tăng lực tay một chút.

Trừng phạt nho nhỏ xong, cô lại thấy xót anh, vừa bôi thuốc vừa nhẹ nhàng thổi.

Tang Vãn đương nhiên hiểu anh đang nghĩ gì, môi cô khẽ cong lên, sau đó thản nhiên ngồi lên đùi anh.

Hành động này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, nếu Thương Dục Hoành còn nhịn nữa thì đúng là nên đi kiểm tra sức khỏe.

Tang Vãn giả vờ ngây thơ, thậm chí còn đổi tư thế trên đùi anh: “Anh nói gì? Em không nghe rõ, nói lại đi… Ưm~”

Tang Vãn vòng tay ôm cổ anh, hai thân thể càng lúc càng gần sát.

Nói rồi, cô đứng dậy tính bước ra cửa, thì vòng eo đã bị một cánh tay rắn chắc quàng qua.

Tang Vãn trong lòng vui như mở hội, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ lạnh lùng: “Nhưng em đói…”

Tang Vãn bĩu môi, trách anh chẳng có chút lãng mạn nào. Đến mức này rồi mà không nói nổi một câu tình tứ à?

Không trách được bên ngoài nhìn nhỏ như vậy, hóa ra là có vách ngăn. Trong phòng nghỉ có một chiếc giường lớn, đóng cửa lại là thành phòng ngủ riêng biệt.

Tang Vãn trêu: “Giường này có bao nhiêu phụ nữ từng nằm rồi?”

“Không thèm!” Cô kéo chăn trùm kín đầu, giọng nũng nịu: “Em mắc bệnh sạch sẽ, không thích dùng đồ người khác đã dùng.”

Thương Dục Hoành ngồi xuống mép giường, cố tình không trả lời: “Tự đoán đi.”

Cuối cùng chẳng ăn được bữa trưa nào, còn hao tốn vô số thể lực, Tang Vãn mệt đến mức ngủ thiếp đi ngay sau đó.

Lúc tỉnh dậy, trời đã tối, cô dụi mắt, ngồi mơ màng trên giường một lúc.

“Bác sĩ, tôi… bị sao vậy?” Cô nhíu mày, khó hiểu hỏi.

“Người trẻ cũng phải biết tiết chế, đã sốt rồi còn không chịu nghỉ ngơi.”

Bảo sao sáng dậy đầu cứ đau âm ỉ, thì ra là do sốt.

Thấy cô tỉnh, nữ bác sĩ thu dọn đồ đạc rồi rời đi. Trước khi đi còn dặn dò Thương Dục Hoành vài câu.

Bất ngờ có bàn tay nóng rực nắm lấy tay cô khiến cô ngẩng đầu vội vã.

Thương Dục Hoành tháo đôi giày cao gót cô vừa xỏ xong, vòng tay ôm ngang chân và eo, bế cô trở lại giường.

Danh tiếng cô vốn đã chẳng tốt đẹp gì, không biết buổi chiều không có mặt ở công ty thì người ta lại đồn gì nữa.

Tang Vãn gượng cười méo mó: “Cũng biết mình có chút tự giác rồi đấy.” Cô trả lại anh nguyên văn câu trước đó.

Nhưng đến khi Tang Vãn nhìn thấy một tuýp thuốc trong đó, tai cô lập tức đỏ bừng lên.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »