Tang Vãn vội vàng dời ánh mắt đi, giả vờ như chưa thấy gì nhưng biểu cảm trên gương mặt cô đã hoàn toàn bán đứng chính mình.
Cảm nhận được độ nóng phả ra từ trán mình, Tang Vãn nắm chặt chăn, mím chặt môi.
Tang Vãn khẽ gật đầu, vén chăn xuống giường, vòng tay ôm lấy eo anh: “Nhưng bây giờ em chưa muốn đi.”
Thương Dục Hoành đưa tay nhéo má cô, bình thản nói: “Anh phải về nhà rồi.”
Thương Dục Hoành bật cười, dùng ngón tay gõ nhẹ lên sống mũi cô: “Bé dính người.”
“Được rồi, đừng làm loạn nữa.” Thương Dục Hoành bảo cô ăn cơm trước, còn mình ra ngoài xử lý công việc.
…
Cô đã hết sốt, chỉ còn ho lặt vặt. Sáng sớm nhận được thông báo đến phòng họp lớn dự họp, Sài Thanh Oánh còn than vãn vì lại phải họp.
Tang Vãn đảo mắt một vòng không thấy Thương Dục Hoành đâu, trong lòng không khỏi cảm thấy bất công thay anh.
Đợi mọi người ngồi ổn định, Thương Dục Hoành mới ung dung đẩy cửa bước vào. Hôm nay anh vẫn mặc vest chỉnh tề, chỉ là cà vạt chuyển sang màu đỏ đậm. Tang Vãn liếc nhìn, đôi má lại khẽ ửng đỏ.
Chiếc cà vạt đỏ đậm kia chính là do Tang Vãn tự tay thắt cho anh, dù tay nghề vụng về còn bị anh trêu chọc một trận. Tang Vãn tất nhiên không chịu thua, liền “trừng phạt” anh một trận ra trò.
“Hôm nay chủ yếu là để thông báo nhiệm vụ của các phòng ban quý tới, cùng với dự án mới.” Đỗ Hùng ngồi thẳng người, ra dáng một lãnh đạo.
Sài Thanh Oánh nhỏ giọng hỏi Tang Vãn trưa nay ăn ở căng tin hay đặt đồ ngoài. Vì không được dùng điện thoại trong lúc họp, hai người giống học sinh lén truyền giấy.
Não Tang Vãn như bị nhảy điện, giơ tay làm dấu trái tim với anh một cách ngớ ngẩn.
“Thương tổng, anh có ý kiến gì khác sao?” Đỗ Hùng hỏi.
“Bối cảnh đối tác, độ tín nhiệm cơ bản đều đã điều tra xong, không vấn đề.” Đỗ Hùng trả lời dứt khoát.
Anh chỉ nhắc nhở một cách kín đáo nhưng Đỗ Hùng lại hiểu thành anh muốn giành dự án.
Thương Dục Hoành gật đầu, hai tay đan vào nhau đặt nhẹ trên bàn: “Ha, tôi thì không chắc lắm.”
Hai sếp định đánh nhau à? Quả đúng là một núi không thể có hai hổ. Trước đây Thương Dục Hoành ở cấp cao hơn, từ khi bị giáng chức, Đỗ Hùng liền ra vẻ lãnh đạo, chỉ tay năm ngón, ai mà chịu nổi?
“Đã vậy, chi bằng để mọi người bỏ phiếu quyết định?” Đỗ Hùng cười tươi, ra vẻ dân chủ nhưng thật ra là ép mọi người chọn phe.
Liếc nhìn bên cạnh, dường như ai cũng đang ngấm ngầm đứng về phía Đỗ Hùng?
“Vãn Vãn, lúc này nên giữ mạng trước, mau xé đi viết lại.” Sài Thanh Oánh thì thầm, tranh thủ lúc không ai chú ý xé tờ phiếu trong tay cô.
“Đỗ tổng mới là người sẽ dẫn dắt Mỹ Ích trong tương lai. Còn Thương tổng chỉ là tạm thời, chẳng biết lúc nào sẽ bị điều về tổng bộ. Bầu cho anh ấy là đứng nhầm phe rồi.” Sài Thanh Oánh nhỏ giọng giải thích.
“Đứng nhầm phe à?” Tang Vãn khẽ cười lạnh, giật lại tờ phiếu: “Tôi lại thấy mù quáng theo đám đông mới là đứng nhầm.”
Kết quả nhanh chóng được trợ lý của Đỗ Hùng thống kê, số phiếu cho Thương Dục Hoành rất ít. Đỗ Hùng khoanh tay, giọng mỉa mai: “Thương tổng, thấy chưa?”
Thương Dục Hoành chẳng buồn quan tâm, đứng dậy vỗ vai hắn: “Chúc mừng Đỗ tổng đạt được nguyện vọng.”
…
Trong thang máy, cô liên tục ấn nút lên tầng: “Mau lên, mau lên…”
Đúng lúc đang giờ ăn trưa, mọi người đều ra ngoài, thang máy gần như trống.
“Đừng buồn nhé, em đã bầu cho anh rồi đó~” Cô gái ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên, giọng ngọt ngào dịu dàng.
Tang Vãn vội vàng dời ánh mắt đi, giả vờ như chưa thấy gì nhưng biểu cảm trên gương mặt cô đã hoàn toàn bán đứng chính mình.
Cảm nhận được độ nóng phả ra từ trán mình, Tang Vãn nắm chặt chăn, mím chặt môi.
Tang Vãn khẽ gật đầu, vén chăn xuống giường, vòng tay ôm lấy eo anh: “Nhưng bây giờ em chưa muốn đi.”
Thương Dục Hoành đưa tay nhéo má cô, bình thản nói: “Anh phải về nhà rồi.”
Thương Dục Hoành bật cười, dùng ngón tay gõ nhẹ lên sống mũi cô: “Bé dính người.”
“Được rồi, đừng làm loạn nữa.” Thương Dục Hoành bảo cô ăn cơm trước, còn mình ra ngoài xử lý công việc.
…
Cô đã hết sốt, chỉ còn ho lặt vặt. Sáng sớm nhận được thông báo đến phòng họp lớn dự họp, Sài Thanh Oánh còn than vãn vì lại phải họp.
Tang Vãn đảo mắt một vòng không thấy Thương Dục Hoành đâu, trong lòng không khỏi cảm thấy bất công thay anh.
Đợi mọi người ngồi ổn định, Thương Dục Hoành mới ung dung đẩy cửa bước vào. Hôm nay anh vẫn mặc vest chỉnh tề, chỉ là cà vạt chuyển sang màu đỏ đậm. Tang Vãn liếc nhìn, đôi má lại khẽ ửng đỏ.
Chiếc cà vạt đỏ đậm kia chính là do Tang Vãn tự tay thắt cho anh, dù tay nghề vụng về còn bị anh trêu chọc một trận. Tang Vãn tất nhiên không chịu thua, liền “trừng phạt” anh một trận ra trò.
“Hôm nay chủ yếu là để thông báo nhiệm vụ của các phòng ban quý tới, cùng với dự án mới.” Đỗ Hùng ngồi thẳng người, ra dáng một lãnh đạo.
Sài Thanh Oánh nhỏ giọng hỏi Tang Vãn trưa nay ăn ở căng tin hay đặt đồ ngoài. Vì không được dùng điện thoại trong lúc họp, hai người giống học sinh lén truyền giấy.
Não Tang Vãn như bị nhảy điện, giơ tay làm dấu trái tim với anh một cách ngớ ngẩn.
“Thương tổng, anh có ý kiến gì khác sao?” Đỗ Hùng hỏi.
“Bối cảnh đối tác, độ tín nhiệm cơ bản đều đã điều tra xong, không vấn đề.” Đỗ Hùng trả lời dứt khoát.
Anh chỉ nhắc nhở một cách kín đáo nhưng Đỗ Hùng lại hiểu thành anh muốn giành dự án.
Thương Dục Hoành gật đầu, hai tay đan vào nhau đặt nhẹ trên bàn: “Ha, tôi thì không chắc lắm.”
Hai sếp định đánh nhau à? Quả đúng là một núi không thể có hai hổ. Trước đây Thương Dục Hoành ở cấp cao hơn, từ khi bị giáng chức, Đỗ Hùng liền ra vẻ lãnh đạo, chỉ tay năm ngón, ai mà chịu nổi?
“Đã vậy, chi bằng để mọi người bỏ phiếu quyết định?” Đỗ Hùng cười tươi, ra vẻ dân chủ nhưng thật ra là ép mọi người chọn phe.
Liếc nhìn bên cạnh, dường như ai cũng đang ngấm ngầm đứng về phía Đỗ Hùng?
“Vãn Vãn, lúc này nên giữ mạng trước, mau xé đi viết lại.” Sài Thanh Oánh thì thầm, tranh thủ lúc không ai chú ý xé tờ phiếu trong tay cô.
“Đỗ tổng mới là người sẽ dẫn dắt Mỹ Ích trong tương lai. Còn Thương tổng chỉ là tạm thời, chẳng biết lúc nào sẽ bị điều về tổng bộ. Bầu cho anh ấy là đứng nhầm phe rồi.” Sài Thanh Oánh nhỏ giọng giải thích.
“Đứng nhầm phe à?” Tang Vãn khẽ cười lạnh, giật lại tờ phiếu: “Tôi lại thấy mù quáng theo đám đông mới là đứng nhầm.”
Kết quả nhanh chóng được trợ lý của Đỗ Hùng thống kê, số phiếu cho Thương Dục Hoành rất ít. Đỗ Hùng khoanh tay, giọng mỉa mai: “Thương tổng, thấy chưa?”
Thương Dục Hoành chẳng buồn quan tâm, đứng dậy vỗ vai hắn: “Chúc mừng Đỗ tổng đạt được nguyện vọng.”
…
Trong thang máy, cô liên tục ấn nút lên tầng: “Mau lên, mau lên…”
Đúng lúc đang giờ ăn trưa, mọi người đều ra ngoài, thang máy gần như trống.
“Đừng buồn nhé, em đã bầu cho anh rồi đó~” Cô gái ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên, giọng ngọt ngào dịu dàng.