Nuông Chiều

Lượt đọc: 1009 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63
chúng tôi là gia đình tái hôn

Thương Dục Hoành đang nghe điện thoại, anh lười biếng tựa người trên ghế, một tay cầm điện thoại, khuỷu tay tự nhiên đặt lên tay vịn, rõ ràng không ngờ rằng Tang Vãn lại đột ngột xông vào.

“Nếu Thương tổng đã có việc thì tôi không quấy rầy nữa.” Giọng nói truyền qua điện thoại làm Tang Vãn cảm thấy quen tai, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng thấy xấu hổ đến mức muốn độn thổ: “Anh đang nghe điện thoại à?”

Thật xấu hổ, cô lao vào mà không hề để ý anh đang nghe máy.

Có vẻ đối phương vẫn chưa cúp máy, còn có ý muốn nghe tiếp những lời của Tang Vãn.

“Lợi hại tới mức nào?” Thương Dục Hoành nhướng mày, giọng mang ý trêu chọc.

Tài nịnh hót của cô đúng là không chê vào đâu được nhưng nghe vào tai Thương Dục Hoành lại không khiến anh vui hơn.

Tang Vãn cười hì hì, dụi đầu vào vai anh, hai người như một đôi tình nhân đang mặn nồng yêu đương.

Cả hai lái xe đến khu nhà của Hàn Thanh Đại, Tang Vãn phát hiện trước cổng có rất nhiều phóng viên ẩn nấp, trong bụi cỏ lấp loáng máy quay.

Tang Vãn hất tay anh ra: “Em không sốt! Sao anh giống cha em thế, lắm lời quá.”

Ra mở cửa là Kỷ Tô, mấy ngày nay anh gần như luôn túc trực bên Hàn Thanh Đại.

“Vừa đánh trận về à?” Thương Dục Hoành bước vào, khóe môi nhếch lên, giọng mang vẻ cà khịa.

“Thôi đi, biến đồ ăn ngon thành dở tệ cũng là một kiểu tài đấy.” Thương Dục Hoành không nể mặt.

Rồi kéo Tang Vãn vào phòng Hàn Thanh Đại. Đứng trước cửa phòng, Kỷ Tô có phần lúng túng, xoa xoa tay: “Cô Hàn, tiện vào chút không?”

“Được.” Giọng Hàn Thanh Đại yếu ớt vang lên.

“Chị Thanh Đại, lâu rồi không gặp.” Tang Vãn siết chặt dây túi, khẽ mím môi.

Rõ ràng mới mấy ngày không gặp, vậy mà Hàn Thanh Đại gầy sọp đi, mặt không chút huyết sắc, bộ đồ ngủ trên người trông như đã lâu chưa thay, tóc rối bời xõa trên vai.

Hàn Thanh Đại dịu dàng: “Sao cũng được, anh ra ngoài trước đi.”

Đợi cửa khép lại, Hàn Thanh Đái liền nắm lấy tay Tang Vãn: “Có phải bị dọa bởi bộ dạng của chị rồi không?”

Trước đây Hàn Thanh Đại như tiên nữ không nhiễm bụi trần, còn bây giờ là một người phụ nữ tiều tụy, tóc rối, da sần sùi.

“Thật ra chuyện này, Dục Hoành là người vô tội nhất, nhưng chị không còn cách nào, chỉ biết liên tục làm phiền anh ấy… Chị…” Giọng Hàn Thanh Đại nghẹn ngào: “Chỉ cần nghĩ đến những ký ức đau khổ đó, chị không thể sống như người bình thường nữa. Tại sao khi cuộc sống của chị vừa ổn định, ông ta lại đến khuấy đảo thêm lần nữa…”

Tang Vãn không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy chị ấy rất đau khổ. Cô lặng lẽ dịch người tới gần, vươn tay ôm vai chị.

Tiếng khóc dần lắng xuống, Hàn Thanh Đái ngẩng đầu, đôi mắt ngập nước: “Chị và Dục Hoành chưa từng bên nhau, người anh ấy thích luôn là em. Chị thấy chị có trách nhiệm phải nói rõ điều này, anh ấy cũng chẳng dễ dàng gì…”

Ý thức được mình lỡ lời, chị ấy lập tức ngưng lại, cười nhẹ: “Nếu không, chị sẽ thấy áy náy lắm.”

Sau khi rời phòng, Tang Vãn cứ cảm thấy hôm nay Hàn Thanh Đại rất kỳ lạ. Những lời chị ấy nói như lời trăn trối, mà cũng không hẳn.

“Không có độc đâu.” Thương Dục Hoành nhàn nhã nói.

Thương Dục Hoành dừng tay đang gắp thức ăn, cổ họng chuyển động, không nói gì.

Một lúc lâu sau, Thương Dục Hoành đặt đũa xuống, giọng trầm thấp vang lên: “Bọn anh là… gia đình tái hôn.”

Thương Dục Hoành đang nghe điện thoại, anh lười biếng tựa người trên ghế, một tay cầm điện thoại, khuỷu tay tự nhiên đặt lên tay vịn, rõ ràng không ngờ rằng Tang Vãn lại đột ngột xông vào.

“Nếu Thương tổng đã có việc thì tôi không quấy rầy nữa.” Giọng nói truyền qua điện thoại làm Tang Vãn cảm thấy quen tai, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng thấy xấu hổ đến mức muốn độn thổ: “Anh đang nghe điện thoại à?”

Thật xấu hổ, cô lao vào mà không hề để ý anh đang nghe máy.

Có vẻ đối phương vẫn chưa cúp máy, còn có ý muốn nghe tiếp những lời của Tang Vãn.

“Lợi hại tới mức nào?” Thương Dục Hoành nhướng mày, giọng mang ý trêu chọc.

Tài nịnh hót của cô đúng là không chê vào đâu được nhưng nghe vào tai Thương Dục Hoành lại không khiến anh vui hơn.

Tang Vãn cười hì hì, dụi đầu vào vai anh, hai người như một đôi tình nhân đang mặn nồng yêu đương.

Cả hai lái xe đến khu nhà của Hàn Thanh Đại, Tang Vãn phát hiện trước cổng có rất nhiều phóng viên ẩn nấp, trong bụi cỏ lấp loáng máy quay.

Tang Vãn hất tay anh ra: “Em không sốt! Sao anh giống cha em thế, lắm lời quá.”

Ra mở cửa là Kỷ Tô, mấy ngày nay anh gần như luôn túc trực bên Hàn Thanh Đại.

“Vừa đánh trận về à?” Thương Dục Hoành bước vào, khóe môi nhếch lên, giọng mang vẻ cà khịa.

“Thôi đi, biến đồ ăn ngon thành dở tệ cũng là một kiểu tài đấy.” Thương Dục Hoành không nể mặt.

Rồi kéo Tang Vãn vào phòng Hàn Thanh Đại. Đứng trước cửa phòng, Kỷ Tô có phần lúng túng, xoa xoa tay: “Cô Hàn, tiện vào chút không?”

“Được.” Giọng Hàn Thanh Đại yếu ớt vang lên.

“Chị Thanh Đại, lâu rồi không gặp.” Tang Vãn siết chặt dây túi, khẽ mím môi.

Rõ ràng mới mấy ngày không gặp, vậy mà Hàn Thanh Đại gầy sọp đi, mặt không chút huyết sắc, bộ đồ ngủ trên người trông như đã lâu chưa thay, tóc rối bời xõa trên vai.

Hàn Thanh Đại dịu dàng: “Sao cũng được, anh ra ngoài trước đi.”

Đợi cửa khép lại, Hàn Thanh Đái liền nắm lấy tay Tang Vãn: “Có phải bị dọa bởi bộ dạng của chị rồi không?”

Trước đây Hàn Thanh Đại như tiên nữ không nhiễm bụi trần, còn bây giờ là một người phụ nữ tiều tụy, tóc rối, da sần sùi.

“Thật ra chuyện này, Dục Hoành là người vô tội nhất, nhưng chị không còn cách nào, chỉ biết liên tục làm phiền anh ấy… Chị…” Giọng Hàn Thanh Đại nghẹn ngào: “Chỉ cần nghĩ đến những ký ức đau khổ đó, chị không thể sống như người bình thường nữa. Tại sao khi cuộc sống của chị vừa ổn định, ông ta lại đến khuấy đảo thêm lần nữa…”

Tang Vãn không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy chị ấy rất đau khổ. Cô lặng lẽ dịch người tới gần, vươn tay ôm vai chị.

Tiếng khóc dần lắng xuống, Hàn Thanh Đái ngẩng đầu, đôi mắt ngập nước: “Chị và Dục Hoành chưa từng bên nhau, người anh ấy thích luôn là em. Chị thấy chị có trách nhiệm phải nói rõ điều này, anh ấy cũng chẳng dễ dàng gì…”

Ý thức được mình lỡ lời, chị ấy lập tức ngưng lại, cười nhẹ: “Nếu không, chị sẽ thấy áy náy lắm.”

Sau khi rời phòng, Tang Vãn cứ cảm thấy hôm nay Hàn Thanh Đại rất kỳ lạ. Những lời chị ấy nói như lời trăn trối, mà cũng không hẳn.

“Không có độc đâu.” Thương Dục Hoành nhàn nhã nói.

Thương Dục Hoành dừng tay đang gắp thức ăn, cổ họng chuyển động, không nói gì.

Một lúc lâu sau, Thương Dục Hoành đặt đũa xuống, giọng trầm thấp vang lên: “Bọn anh là… gia đình tái hôn.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »