Nuông Chiều

Lượt đọc: 1011 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 64
muốn bị khiêu chiến sao?

Yết hầu của Thương Dục Hoành khẽ lăn, cảm xúc dường như có chút trầm xuống.

Từ thời trung học, Thương Dục Hoành đã chọn sống nội trú. Cha anh là người tính khí thất thường, cứ uống rượu say là đánh đập người nhà. Mẹ kế cũng chính là mẹ của Hàn Thanh Đại chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng. Bà từng ly hôn một lần, bà nghĩ nếu ly hôn lần nữa sẽ bị họ hàng chê cười nên đành im lặng chịu đựng.

Sau đó, bi kịch đã xảy ra...

Lo hậu sự xong, Hàn Thanh Đại chủ động đến trước cửa phòng Thương Dục Hoành, ngước đôi mắt vô hồn nhìn anh:

Tay anh khựng lại khi đang lấy cặp sách, vẻ mặt thiếu niên lạnh lùng. Một lát sau anh đáp: “Ở nội trú tiện cho việc học hơn.”

Hàn Thanh Đại nhìn theo bóng lưng anh rời đi, chậm rãi nhắm mắt lại. Cô biết, mình vẫn phải tiếp tục chịu đựng những điều nhục nhã ấy.

Vừa mở cửa, anh nhìn thấy Hàn Thanh Đại quần áo xộc xệch nằm như cái xác trên sàn, máu từ cổ tay tràn ra, tóc rối che lấp đôi mắt mở trừng trừng.

Mày anh nhíu chặt, vớ lấy chiếc ghế đập mạnh vào đầu ông ta.

Thương Dục Hoành chẳng thèm quan tâm, cởi áo khoác phủ lên người Hàn Thanh Đại, bế cô đưa thẳng đến bệnh viện.

Thương Dục Hoành cảm thấy vô cùng áy náy.

Dù sao mẹ của Hàn Thanh Đại từng rất tốt với anh...

“Không phải lỗi của anh, đừng tự trách mình nữa.”

“Ăn cơm đi.” Anh cúi đầu xoa đầu cô, giọng đầy cưng chiều.

Tang Vãn cười toe toét, tiếp tục vùi mặt vào lòng anh. Cô thấy trong vòng tay Thương Dục Hoành có một cảm giác an toàn đặc biệt, một khi ôm vào rồi thì chẳng muốn buông ra nữa.

Tại bộ phận thương hiệu của Mỹ Ích, mọi người đang họp thì thấy vài cảnh sát đi ngang qua, cả đám tò mò ngó đầu ra hóng hớt.

Có vẻ mọi chuyện đã đảo chiều. Hóa ra Hạ Tuyên phạm nhiều tội, chẳng qua trước đó Thương Dục Hoành không tố cáo là vì đang âm thầm thu thập chứng cứ.

“Vãn Vãn à, tôi biết mà, cô trong sáng vô tội.”

Tang Vãn ngồi ở bàn làm việc, nghe thấy thái độ mọi người thay đổi 180 độ, chỉ biết khẽ nhếch môi.

Cô biết chắc chắn là Thương Dục Hoành đã ra tay giúp mình, liền vội tìm cớ đến văn phòng anh.

“Lại là anh giúp em đúng không?” Tang Vãn cố tình ngồi lên bàn làm việc, cụp mắt hỏi.

Biết anh sắp ký văn bản, Tang Vãn cố tình thừa cơ giấu bút máy đi.

Thương Dục Hoành không nói gì, chìa tay ra.

“Trả đây.” Giọng anh trầm thấp, khàn khàn như gió lướt qua tai.

Hôm nay cô mặc bộ đồng phục đen ôm sát, đi giày cao gót đỏ đậm, đôi mắt màu hổ phách lấp lánh ý cười.

“Đừng cố khiêu khích anh.” Thương Dục Hoành khẽ cười, đứng dậy, hai tay chống lên bàn.

“Vậy... anh muốn bị khiêu khích không?” Cô đột nhiên kéo phăng cà vạt anh rồi chủ động hôn lên môi anh.

Nhưng công việc buổi chiều vẫn phải tiếp tục, cô lê tấm thân mệt mỏi trở về phòng làm việc, vừa hay nghe thấy Sài Thanh Oánh đang gọi điện hẹn bạn cuối tuần đi chơi.

“Không muốn leo núi.” Sài Thanh Oánh lắc đầu nguầy nguậy: “Hơn nữa chúng ta là hai cặp đôi mà, phải đi đâu lãng mạn chứ, như ra biển ngắm sóng biển chẳng hạn.” Cô ta nói với vẻ mơ màng, chống cằm mộng mơ.

Tang Vãn ngẫm nghĩ một chút, rồi cầm điện thoại nhắn tin cho Thương Dục Hoành:

Thương Dục Hoành trả lời rất nhanh: [Cuối tuần anh có hẹn rồi.]

Thương Dục Hoành nhếch môi cười: [Được.]

Tang Vãn hiểu ra ngay, Thương Dục Hoành rõ ràng là cố tình!

Yết hầu của Thương Dục Hoành khẽ lăn, cảm xúc dường như có chút trầm xuống.

Từ thời trung học, Thương Dục Hoành đã chọn sống nội trú. Cha anh là người tính khí thất thường, cứ uống rượu say là đánh đập người nhà. Mẹ kế cũng chính là mẹ của Hàn Thanh Đại chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng. Bà từng ly hôn một lần, bà nghĩ nếu ly hôn lần nữa sẽ bị họ hàng chê cười nên đành im lặng chịu đựng.

Sau đó, bi kịch đã xảy ra...

Lo hậu sự xong, Hàn Thanh Đại chủ động đến trước cửa phòng Thương Dục Hoành, ngước đôi mắt vô hồn nhìn anh:

Tay anh khựng lại khi đang lấy cặp sách, vẻ mặt thiếu niên lạnh lùng. Một lát sau anh đáp: “Ở nội trú tiện cho việc học hơn.”

Hàn Thanh Đại nhìn theo bóng lưng anh rời đi, chậm rãi nhắm mắt lại. Cô biết, mình vẫn phải tiếp tục chịu đựng những điều nhục nhã ấy.

Vừa mở cửa, anh nhìn thấy Hàn Thanh Đại quần áo xộc xệch nằm như cái xác trên sàn, máu từ cổ tay tràn ra, tóc rối che lấp đôi mắt mở trừng trừng.

Mày anh nhíu chặt, vớ lấy chiếc ghế đập mạnh vào đầu ông ta.

Thương Dục Hoành chẳng thèm quan tâm, cởi áo khoác phủ lên người Hàn Thanh Đại, bế cô đưa thẳng đến bệnh viện.

Thương Dục Hoành cảm thấy vô cùng áy náy.

Dù sao mẹ của Hàn Thanh Đại từng rất tốt với anh...

“Không phải lỗi của anh, đừng tự trách mình nữa.”

“Ăn cơm đi.” Anh cúi đầu xoa đầu cô, giọng đầy cưng chiều.

Tang Vãn cười toe toét, tiếp tục vùi mặt vào lòng anh. Cô thấy trong vòng tay Thương Dục Hoành có một cảm giác an toàn đặc biệt, một khi ôm vào rồi thì chẳng muốn buông ra nữa.

Tại bộ phận thương hiệu của Mỹ Ích, mọi người đang họp thì thấy vài cảnh sát đi ngang qua, cả đám tò mò ngó đầu ra hóng hớt.

Có vẻ mọi chuyện đã đảo chiều. Hóa ra Hạ Tuyên phạm nhiều tội, chẳng qua trước đó Thương Dục Hoành không tố cáo là vì đang âm thầm thu thập chứng cứ.

“Vãn Vãn à, tôi biết mà, cô trong sáng vô tội.”

Tang Vãn ngồi ở bàn làm việc, nghe thấy thái độ mọi người thay đổi 180 độ, chỉ biết khẽ nhếch môi.

Cô biết chắc chắn là Thương Dục Hoành đã ra tay giúp mình, liền vội tìm cớ đến văn phòng anh.

“Lại là anh giúp em đúng không?” Tang Vãn cố tình ngồi lên bàn làm việc, cụp mắt hỏi.

Biết anh sắp ký văn bản, Tang Vãn cố tình thừa cơ giấu bút máy đi.

Thương Dục Hoành không nói gì, chìa tay ra.

“Trả đây.” Giọng anh trầm thấp, khàn khàn như gió lướt qua tai.

Hôm nay cô mặc bộ đồng phục đen ôm sát, đi giày cao gót đỏ đậm, đôi mắt màu hổ phách lấp lánh ý cười.

“Đừng cố khiêu khích anh.” Thương Dục Hoành khẽ cười, đứng dậy, hai tay chống lên bàn.

“Vậy... anh muốn bị khiêu khích không?” Cô đột nhiên kéo phăng cà vạt anh rồi chủ động hôn lên môi anh.

Nhưng công việc buổi chiều vẫn phải tiếp tục, cô lê tấm thân mệt mỏi trở về phòng làm việc, vừa hay nghe thấy Sài Thanh Oánh đang gọi điện hẹn bạn cuối tuần đi chơi.

“Không muốn leo núi.” Sài Thanh Oánh lắc đầu nguầy nguậy: “Hơn nữa chúng ta là hai cặp đôi mà, phải đi đâu lãng mạn chứ, như ra biển ngắm sóng biển chẳng hạn.” Cô ta nói với vẻ mơ màng, chống cằm mộng mơ.

Tang Vãn ngẫm nghĩ một chút, rồi cầm điện thoại nhắn tin cho Thương Dục Hoành:

Thương Dục Hoành trả lời rất nhanh: [Cuối tuần anh có hẹn rồi.]

Thương Dục Hoành nhếch môi cười: [Được.]

Tang Vãn hiểu ra ngay, Thương Dục Hoành rõ ràng là cố tình!

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »