Nuông Chiều

Lượt đọc: 1012 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 65
anh yêu em không?

Không gì hạnh phúc hơn một chuyến du lịch nói đi là đi. Cuối cùng Tang Vãn cũng được trải nghiệm cảm giác mà cư dân mạng từng phát cuồng vài năm trước.

Lần này là chuyến đi bốn người. Kỷ Tô và Thương Dục Hoành thay phiên nhau lái xe, Tang Vãn và Hàn Thanh Đại ngồi phía sau ngắm cảnh ven đường.

Thành phố S nằm gần biển, nhiều loại hải sản, ban đêm khách du lịch thường tụ tập thành từng nhóm nhỏ uống bia, ăn tôm hùm.

Về đến phòng, Tang Vãn thay một chiếc váy voan rồi kéo Hàn Thanh Đại đi dạo biển.

Hai người sóng vai đi bộ trên bờ cát, sóng biển vỗ về từng đợt, ánh hoàng hôn đan xen cùng đường chân trời, đẹp như một bức tranh sơn dầu hoàn mỹ.

Cô đưa cho Tang Vãn một hộp nhung đỏ: “Đây là quà cưới chị tặng em và anh trai chị.”

Hàn Thanh Đại đoán trước được cô sẽ từ chối, mỉm cười: “Chị ấy à, lúc tỉnh lúc mê, chỉ sợ một ngày nào đó sẽ quên hết mọi người.”

“Ý chị là lúc bận công việc quá, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài, chẳng phải sẽ quên mất mọi người sao?”

Tang Vãn vẫn lắc đầu. Trong lòng cô cũng không chắc chắn được cô và Thương Dục Hoành có thể đi đến đâu, tất cả vẫn là điều chưa biết.

Không xa đó, Thương Dục Hoành và Kỷ Tô đang dựng bếp nướng. Anh mặc đồ giản dị, đang nghiêm túc lắp ráp thiết bị.

“Thương Dục Hoành, anh làm không được thì đừng mất mặt, còn bắt hai cô gái đến giúp, tôi thật khâm phục anh đấy.” Kỷ Tô vừa lẩm bẩm vừa bưng khay nguyên liệu lại.

Màn đêm buông xuống, trên bãi cát là những lâu đài cát xếp chồng. Ánh sao và ánh lửa giao hòa, tiếng cụng ly vang vọng khắp nơi.

Thương Dục Hoành cười nhạo: “Em có phân biệt được đâu là thức ăn, đâu là than không? Cẩn thận khói làm răng đen đấy.”

Một lát sau, Thương Dục Hoành mang theo đồ nướng mới ra ngồi cạnh cô. Tang Vãn tưởng anh đến xin lỗi, bèn giả vờ không thèm nhìn anh.

“Anh phiền quá đi!”

“Lạnh à?” Anh hỏi.

Nói rồi định rút tay lại nhưng Thương Dục Hoành không để cô rút, kéo tay cô bỏ vào túi áo mình.

“Thương Dục Hoành.” Cô đặt chai rỗng xuống, nghiêng đầu gọi anh.

“Anh yêu em không?” Tang Vãn giả vờ hỏi vu vơ nhưng thật ra trong lòng rất mong chờ.

“Thôi quên đi, em cũng chỉ đùa thôi.” Đợi mãi không thấy anh trả lời, Tang Vãn rút tay lại, đứng dậy rời đi.

Chỉ là… anh không thể hứa hẹn gì cả. Xuất thân như anh, ở đâu cũng bị ghét bỏ, bị ruồng rẫy.

“Thật không? Cô đừng lừa tôi đấy.” Kỷ Tô cười ngốc nghếch, được khen liền rạng rỡ.

“Tôi chưa từng nói dối cả.” Cô ném giấy vào thùng rác, mỉm cười: “Tôi thấy anh rất giỏi nên thử sức với nhiều điều mới mẻ hơn nữa.”

Tưởng rằng mình che giấu rất tốt, hóa ra cô đã biết từ lâu.

Hàn Thanh Đại cúi đầu, khẽ thở dài, cuối cùng cũng không nói thêm gì.

Không ai phản đối. Kỷ Tô đã mang theo máy ảnh chụp lấy liền, mọi người đứng vào vị trí, anh giơ tay làm dáng chữ V:

Khoảnh khắc đẹp như bị đóng băng lại, trong ảnh, bốn người ai cũng mang tâm sự, nụ cười gượng gạo.

Về đến khách sạn, cô bất ngờ phát hiện Thịnh Sơ cũng tới. Lúc đó anh đang kéo vali làm thủ tục nhận phòng.

Thịnh Sơ nhận thẻ phòng, ôm cô một cái thật to. Buông ra thì thấy Thương Dục Hoành đứng lạnh lùng trong góc.

Tang Vãn nhăn mặt hất tay anh ra: “Ly Ly cũng không đi mà, tớ chỉ đi với…” Nói đến đây cô ngập ngừng: “Đi với đồng nghiệp thôi, rủ thêm hai cậu hơi bất tiện.”

Tang Vãn dở khóc dở cười: “Cậu đã đến rồi thì đi chơi với tớ chút đi.”

Thịnh Sơ xúc động muốn ôm cô tiếp, thì bị một giọng nam trầm lạnh chặn lại: “Tang Vãn.”

Không gì hạnh phúc hơn một chuyến du lịch nói đi là đi. Cuối cùng Tang Vãn cũng được trải nghiệm cảm giác mà cư dân mạng từng phát cuồng vài năm trước.

Lần này là chuyến đi bốn người. Kỷ Tô và Thương Dục Hoành thay phiên nhau lái xe, Tang Vãn và Hàn Thanh Đại ngồi phía sau ngắm cảnh ven đường.

Thành phố S nằm gần biển, nhiều loại hải sản, ban đêm khách du lịch thường tụ tập thành từng nhóm nhỏ uống bia, ăn tôm hùm.

Về đến phòng, Tang Vãn thay một chiếc váy voan rồi kéo Hàn Thanh Đại đi dạo biển.

Hai người sóng vai đi bộ trên bờ cát, sóng biển vỗ về từng đợt, ánh hoàng hôn đan xen cùng đường chân trời, đẹp như một bức tranh sơn dầu hoàn mỹ.

Cô đưa cho Tang Vãn một hộp nhung đỏ: “Đây là quà cưới chị tặng em và anh trai chị.”

Hàn Thanh Đại đoán trước được cô sẽ từ chối, mỉm cười: “Chị ấy à, lúc tỉnh lúc mê, chỉ sợ một ngày nào đó sẽ quên hết mọi người.”

“Ý chị là lúc bận công việc quá, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài, chẳng phải sẽ quên mất mọi người sao?”

Tang Vãn vẫn lắc đầu. Trong lòng cô cũng không chắc chắn được cô và Thương Dục Hoành có thể đi đến đâu, tất cả vẫn là điều chưa biết.

Không xa đó, Thương Dục Hoành và Kỷ Tô đang dựng bếp nướng. Anh mặc đồ giản dị, đang nghiêm túc lắp ráp thiết bị.

“Thương Dục Hoành, anh làm không được thì đừng mất mặt, còn bắt hai cô gái đến giúp, tôi thật khâm phục anh đấy.” Kỷ Tô vừa lẩm bẩm vừa bưng khay nguyên liệu lại.

Màn đêm buông xuống, trên bãi cát là những lâu đài cát xếp chồng. Ánh sao và ánh lửa giao hòa, tiếng cụng ly vang vọng khắp nơi.

Thương Dục Hoành cười nhạo: “Em có phân biệt được đâu là thức ăn, đâu là than không? Cẩn thận khói làm răng đen đấy.”

Một lát sau, Thương Dục Hoành mang theo đồ nướng mới ra ngồi cạnh cô. Tang Vãn tưởng anh đến xin lỗi, bèn giả vờ không thèm nhìn anh.

“Anh phiền quá đi!”

“Lạnh à?” Anh hỏi.

Nói rồi định rút tay lại nhưng Thương Dục Hoành không để cô rút, kéo tay cô bỏ vào túi áo mình.

“Thương Dục Hoành.” Cô đặt chai rỗng xuống, nghiêng đầu gọi anh.

“Anh yêu em không?” Tang Vãn giả vờ hỏi vu vơ nhưng thật ra trong lòng rất mong chờ.

“Thôi quên đi, em cũng chỉ đùa thôi.” Đợi mãi không thấy anh trả lời, Tang Vãn rút tay lại, đứng dậy rời đi.

Chỉ là… anh không thể hứa hẹn gì cả. Xuất thân như anh, ở đâu cũng bị ghét bỏ, bị ruồng rẫy.

“Thật không? Cô đừng lừa tôi đấy.” Kỷ Tô cười ngốc nghếch, được khen liền rạng rỡ.

“Tôi chưa từng nói dối cả.” Cô ném giấy vào thùng rác, mỉm cười: “Tôi thấy anh rất giỏi nên thử sức với nhiều điều mới mẻ hơn nữa.”

Tưởng rằng mình che giấu rất tốt, hóa ra cô đã biết từ lâu.

Hàn Thanh Đại cúi đầu, khẽ thở dài, cuối cùng cũng không nói thêm gì.

Không ai phản đối. Kỷ Tô đã mang theo máy ảnh chụp lấy liền, mọi người đứng vào vị trí, anh giơ tay làm dáng chữ V:

Khoảnh khắc đẹp như bị đóng băng lại, trong ảnh, bốn người ai cũng mang tâm sự, nụ cười gượng gạo.

Về đến khách sạn, cô bất ngờ phát hiện Thịnh Sơ cũng tới. Lúc đó anh đang kéo vali làm thủ tục nhận phòng.

Thịnh Sơ nhận thẻ phòng, ôm cô một cái thật to. Buông ra thì thấy Thương Dục Hoành đứng lạnh lùng trong góc.

Tang Vãn nhăn mặt hất tay anh ra: “Ly Ly cũng không đi mà, tớ chỉ đi với…” Nói đến đây cô ngập ngừng: “Đi với đồng nghiệp thôi, rủ thêm hai cậu hơi bất tiện.”

Tang Vãn dở khóc dở cười: “Cậu đã đến rồi thì đi chơi với tớ chút đi.”

Thịnh Sơ xúc động muốn ôm cô tiếp, thì bị một giọng nam trầm lạnh chặn lại: “Tang Vãn.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »