Nuông Chiều

Lượt đọc: 1014 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 66
anh có muốn suy nghĩ lại việc ở bên em không?

Nghe có người gọi tên mình, Tang Vãn không quay đầu lại, vì cô quá quen thuộc với giọng nói ấy.

Thương Dục Hoành bước nhanh hơn, tiến tới nắm lấy cánh tay Tang Vãn, kéo cô về phía sau lưng mình.

Thịnh Sơ nhìn họ bằng ánh mắt dò xét, không chịu thua mà túm lấy tay kia của Tang Vãn khiến cô càng đau hơn.

Thương Dục Hoành cũng không chịu nhường, hai người đàn ông ngay giữa sảnh khách sạn giằng co giành người, trông thật nực cười.

Thương Dục Hoành biết cô đang giận, lập tức đuổi theo, dùng thân mình chắn trước mặt cô.

Trong lòng Tang Vãn, chỉ cần Thương Dục Hoành nói một câu: “Anh đến là để tìm em.” Thì mọi chuyện đều có thể bỏ qua.

Yêu một người là không cần lý do, là vô điều kiện thiên vị, vô điều kiện tin tưởng.

Tang Vãn cười lạnh, cô đợi bao lâu chỉ để nghe một lý do lạnh nhạt như vậy.

Đối với người đàn ông không hiểu thế nào là yêu, cho dù cô có móc tim gan ra trước mặt, anh cũng chẳng thèm nhìn.

Vì phòng của hai người không cùng tầng, nên cô xuống thang máy trước.

Cô phát hiện gần đây mình quá gắn bó với Thương Dục Hoành khiến trong đầu toàn là hình bóng của anh.

Quẹt thẻ mở cửa, Tang Vãn vừa đẩy cửa định bước vào thì bất ngờ bị một sức mạnh từ phía sau áp tới khiến cô kinh hoảng thốt lên.

“Rầm!”

Cô bị xoay người lại, trừng mắt: “Anh...”

“Buông ra... Thương... Thương Dục Hoành... anh điên rồi à...” Cô nói đứt quãng, tay bị anh giữ chặt không thể cử động.

Tang Vãn nhanh chóng ngồi dậy, cố gắng lùi về sau: “Chị Thanh Đại còn ở... ưm~”

Tang Vãn dần mềm nhũn, ngón tay siết chặt lấy ga giường, khóe mắt rơm rớm lệ.

Tang Vãn tưởng mình được tha, lập tức bò về phía cuối giường nhưng cô đã đánh giá thấp phản xạ của anh.

“Đừng đi.” Giọng anh khàn khàn, mang theo một sự quyến rũ chết người.

Cô áp má vào lồng ngực nóng hổi, lúc này mới phát hiện anh đang sốt. Không trách sao lúc nãy lại thấy nóng đến vậy.

Không biết anh có nghe thấy không, anh nhắm mắt, lông mi rậm dài, sống mũi cao, đường nét ngũ quan sắc sảo.

Nói vậy thôi, chứ cô vẫn không nỡ để anh sốt tiếp. Cô gọi dịch vụ giao nhanh mua thuốc hạ sốt, pha nước cho anh uống từng ngụm.

“Anh yêu em.”

“Anh yêu em... Tang Vãn...”

Có người nói lời yêu đàn ông chỉ là dối trá. Nhưng với cô, chỉ cần một chút an ủi tinh thần, sao lại khó đến vậy?

Thương Dục Hoành mở mắt, thấy xung quanh xa lạ, anh cau mày, vừa định ngồi dậy thì phát hiện trong ngực có người.

Anh mỉm cười, khẽ nhéo mũi cô: “Không đi tìm bạn thân, lại ôm anh thế này à?”

Cô mở to mắt, mơ hồ nhìn anh bị mình quấn chặt: “Anh hạ sốt rồi à?”

Tang Vãn lập tức kéo chăn quấn người, xoay người lại: “Vậy anh về phòng đi, em còn muốn ngủ nữa.”

Anh kéo chăn, ôm cô lại vào lòng: “Ngủ thêm tí nữa.”

Anh không đáp, mà hành động chứng minh rõ ràng anh định làm gì. Tang Vãn vội che miệng lại: “Anh vừa hết sốt nên nghỉ ngơi nhiều hơn...”

Tang Vãn mặt đỏ bừng, lí nhí: “Nóng…”

Rèm không kéo, căn phòng chìm vào bóng tối mơ màng...

“Anh có muốn suy nghĩ lại việc ở bên em không?” Tang Vãn cào mạnh vai anh, khàn giọng hỏi.

Nghe có người gọi tên mình, Tang Vãn không quay đầu lại, vì cô quá quen thuộc với giọng nói ấy.

Thương Dục Hoành bước nhanh hơn, tiến tới nắm lấy cánh tay Tang Vãn, kéo cô về phía sau lưng mình.

Thịnh Sơ nhìn họ bằng ánh mắt dò xét, không chịu thua mà túm lấy tay kia của Tang Vãn khiến cô càng đau hơn.

Thương Dục Hoành cũng không chịu nhường, hai người đàn ông ngay giữa sảnh khách sạn giằng co giành người, trông thật nực cười.

Thương Dục Hoành biết cô đang giận, lập tức đuổi theo, dùng thân mình chắn trước mặt cô.

Trong lòng Tang Vãn, chỉ cần Thương Dục Hoành nói một câu: “Anh đến là để tìm em.” Thì mọi chuyện đều có thể bỏ qua.

Yêu một người là không cần lý do, là vô điều kiện thiên vị, vô điều kiện tin tưởng.

Tang Vãn cười lạnh, cô đợi bao lâu chỉ để nghe một lý do lạnh nhạt như vậy.

Đối với người đàn ông không hiểu thế nào là yêu, cho dù cô có móc tim gan ra trước mặt, anh cũng chẳng thèm nhìn.

Vì phòng của hai người không cùng tầng, nên cô xuống thang máy trước.

Cô phát hiện gần đây mình quá gắn bó với Thương Dục Hoành khiến trong đầu toàn là hình bóng của anh.

Quẹt thẻ mở cửa, Tang Vãn vừa đẩy cửa định bước vào thì bất ngờ bị một sức mạnh từ phía sau áp tới khiến cô kinh hoảng thốt lên.

“Rầm!”

Cô bị xoay người lại, trừng mắt: “Anh...”

“Buông ra... Thương... Thương Dục Hoành... anh điên rồi à...” Cô nói đứt quãng, tay bị anh giữ chặt không thể cử động.

Tang Vãn nhanh chóng ngồi dậy, cố gắng lùi về sau: “Chị Thanh Đại còn ở... ưm~”

Tang Vãn dần mềm nhũn, ngón tay siết chặt lấy ga giường, khóe mắt rơm rớm lệ.

Tang Vãn tưởng mình được tha, lập tức bò về phía cuối giường nhưng cô đã đánh giá thấp phản xạ của anh.

“Đừng đi.” Giọng anh khàn khàn, mang theo một sự quyến rũ chết người.

Cô áp má vào lồng ngực nóng hổi, lúc này mới phát hiện anh đang sốt. Không trách sao lúc nãy lại thấy nóng đến vậy.

Không biết anh có nghe thấy không, anh nhắm mắt, lông mi rậm dài, sống mũi cao, đường nét ngũ quan sắc sảo.

Nói vậy thôi, chứ cô vẫn không nỡ để anh sốt tiếp. Cô gọi dịch vụ giao nhanh mua thuốc hạ sốt, pha nước cho anh uống từng ngụm.

“Anh yêu em.”

“Anh yêu em... Tang Vãn...”

Có người nói lời yêu đàn ông chỉ là dối trá. Nhưng với cô, chỉ cần một chút an ủi tinh thần, sao lại khó đến vậy?

Thương Dục Hoành mở mắt, thấy xung quanh xa lạ, anh cau mày, vừa định ngồi dậy thì phát hiện trong ngực có người.

Anh mỉm cười, khẽ nhéo mũi cô: “Không đi tìm bạn thân, lại ôm anh thế này à?”

Cô mở to mắt, mơ hồ nhìn anh bị mình quấn chặt: “Anh hạ sốt rồi à?”

Tang Vãn lập tức kéo chăn quấn người, xoay người lại: “Vậy anh về phòng đi, em còn muốn ngủ nữa.”

Anh kéo chăn, ôm cô lại vào lòng: “Ngủ thêm tí nữa.”

Anh không đáp, mà hành động chứng minh rõ ràng anh định làm gì. Tang Vãn vội che miệng lại: “Anh vừa hết sốt nên nghỉ ngơi nhiều hơn...”

Tang Vãn mặt đỏ bừng, lí nhí: “Nóng…”

Rèm không kéo, căn phòng chìm vào bóng tối mơ màng...

“Anh có muốn suy nghĩ lại việc ở bên em không?” Tang Vãn cào mạnh vai anh, khàn giọng hỏi.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang