Câu nói vừa dứt, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề. Một lúc lâu sau, Thương Dục Hoành chậm rãi đáp: “Được thôi.”
Cô liên tục xác nhận, chỉ để tìm kiếm một câu trả lời tận đáy lòng.
Vành tai của Tang Vãn lập tức đỏ bừng lên, chỉ còn cách nghiêm túc phối hợp.
Khi hai người tay trong tay bước ra khỏi phòng khách sạn, Hàn Thanh Đại và Kỷ Tô lập tức hiểu tại sao lại phải đổi chuyến.
Thật ra tối qua cô đã sớm đoán được hai người sẽ có chuyện gì nên chủ động dọn ra ngoài, tự thuê một phòng khác.
Cô liếc nhìn xung quanh không thấy Thịnh Sơ, định nhắn tin hỏi anh có muốn về cùng họ không.
Tin nhắn của Thịnh Sơ nhanh chóng được gửi tới:
Rạng sáng?
Anh vất vả đến thế chỉ để ăn cùng cô một bữa?
Lúc này, Thịnh Sơ đang đứng sau lưng Tang Vãn, nhìn cô và người đàn ông cô yêu tay trong tay, trên gương mặt cô là nụ cười thuần túy xuất phát từ đáy lòng.
Thầm yêu là như vậy, tình cảm của anh vĩnh viễn không thể công khai.
Đã từng có rất nhiều khoảnh khắc, Thịnh Sơ thực sự rất ghen tỵ với Thương Dục Hoành. Anh được Tang Vãn yêu hết mình, còn bản thân Thịnh Sơ giống như tên trộm, lén lút dõi theo từng nhịp sống của cô...
Xuống máy bay, lần đầu tiên Thương Dục Hoành nắm tay Tang Vãn hỏi: “Em có muốn đi gặp phụ huynh với anh không?”
Thương Dục Hoành cười khẽ: “Đừng lề mề, đi theo anh là được.”
Lần trước đến là để anh đi xem mắt, lần này lại là gặp mặt người lớn khiến Tang Vãn có chút cảm giác như chuyện kiếp trước.
“Thế này là...?” Trong lòng Khâu Chiêu cười như hoa nở nhưng vẫn sợ hiểu lầm nên hỏi cho chắc.
“Cái thằng trời đánh này!” Nếu không phải còn giữ ý tứ, bà thật sự muốn ném cái gối vào người cháu trai mình.
Khâu Chiêu đứng dậy, kéo Tang Vãn ngồi cạnh: “Vãn Vãn à, cháu thật sự chịu được tính khí của thằng này sao?”
“Tuy tính cách anh ấy hơi lạ một chút nhưng rất tốt với cháu.”
Thương Dục Hoành bất lực, giọng bất mãn: “Không nói thì chẳng ai bảo dì là câm cả.”
“Chẳng phải cậu cũng nhìn trúng dì sao?” Nhắc đến trả treo, không ai đấu lại cái miệng Thương Dục Hoành.
Lúc này, Khâu Chiêu tức đến mức không muốn nói chuyện với anh nữa, liền kéo Tang Vãn vào phòng riêng trò chuyện.
Cô vừa bước vào, liền nhìn thấy trên tường treo một tấm ảnh chụp trong hội nghị đại lý của công ty năm nào. Cô nhanh chóng nhận ra hình bóng cha mình giữa đám đông.
Trong ảnh, cha cô đứng hàng cuối cùng, dù vậy, vẻ ngoài xuất chúng của ông vẫn khiến ông trở nên nổi bật.
Cô đưa tay lên muốn chạm vào hình ảnh người cha, khi đầu ngón tay vừa chạm vào khung ảnh thì đột nhiên có gì đó từ phía sau rơi xuống.
Cô vội cúi người nhặt những thứ vừa rơi, định gom lại rồi rời đi. Khi chạm vào tấm ảnh rơi xuống đất, cô vô tình lật mặt lại, mắt lập tức trợn tròn vì kinh ngạc.
“Cộc cộc cộc…”
Lúc này, cửa thư phòng vẫn mở toang. Khi cô phản ứng kịp thì tiếng bước chân đã tới gần.
Bây giờ mà bước ra chắc chắn sẽ chạm mặt ai đó, thà trốn trước còn hơn.
“Em...” Tang Vãn lắp bắp không thành lời.
“Ra ngoài trước.” Anh bước tới kéo tay cô:.“Nếu ai hỏi thì cứ nói là anh ở trong này.”
Anh khựng bước, quay lại nhìn cô chằm chằm: “Em thấy gì rồi?”
Cổ họng Thương Dục Hoành chuyển động, rõ ràng là đang do dự.
“Chào ông La.”
Câu nói vừa dứt, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề. Một lúc lâu sau, Thương Dục Hoành chậm rãi đáp: “Được thôi.”
Cô liên tục xác nhận, chỉ để tìm kiếm một câu trả lời tận đáy lòng.
Vành tai của Tang Vãn lập tức đỏ bừng lên, chỉ còn cách nghiêm túc phối hợp.
Khi hai người tay trong tay bước ra khỏi phòng khách sạn, Hàn Thanh Đại và Kỷ Tô lập tức hiểu tại sao lại phải đổi chuyến.
Thật ra tối qua cô đã sớm đoán được hai người sẽ có chuyện gì nên chủ động dọn ra ngoài, tự thuê một phòng khác.
Cô liếc nhìn xung quanh không thấy Thịnh Sơ, định nhắn tin hỏi anh có muốn về cùng họ không.
Tin nhắn của Thịnh Sơ nhanh chóng được gửi tới:
Rạng sáng?
Anh vất vả đến thế chỉ để ăn cùng cô một bữa?
Lúc này, Thịnh Sơ đang đứng sau lưng Tang Vãn, nhìn cô và người đàn ông cô yêu tay trong tay, trên gương mặt cô là nụ cười thuần túy xuất phát từ đáy lòng.
Thầm yêu là như vậy, tình cảm của anh vĩnh viễn không thể công khai.
Đã từng có rất nhiều khoảnh khắc, Thịnh Sơ thực sự rất ghen tỵ với Thương Dục Hoành. Anh được Tang Vãn yêu hết mình, còn bản thân Thịnh Sơ giống như tên trộm, lén lút dõi theo từng nhịp sống của cô...
Xuống máy bay, lần đầu tiên Thương Dục Hoành nắm tay Tang Vãn hỏi: “Em có muốn đi gặp phụ huynh với anh không?”
Thương Dục Hoành cười khẽ: “Đừng lề mề, đi theo anh là được.”
Lần trước đến là để anh đi xem mắt, lần này lại là gặp mặt người lớn khiến Tang Vãn có chút cảm giác như chuyện kiếp trước.
“Thế này là...?” Trong lòng Khâu Chiêu cười như hoa nở nhưng vẫn sợ hiểu lầm nên hỏi cho chắc.
“Cái thằng trời đánh này!” Nếu không phải còn giữ ý tứ, bà thật sự muốn ném cái gối vào người cháu trai mình.
Khâu Chiêu đứng dậy, kéo Tang Vãn ngồi cạnh: “Vãn Vãn à, cháu thật sự chịu được tính khí của thằng này sao?”
“Tuy tính cách anh ấy hơi lạ một chút nhưng rất tốt với cháu.”
Thương Dục Hoành bất lực, giọng bất mãn: “Không nói thì chẳng ai bảo dì là câm cả.”
“Chẳng phải cậu cũng nhìn trúng dì sao?” Nhắc đến trả treo, không ai đấu lại cái miệng Thương Dục Hoành.
Lúc này, Khâu Chiêu tức đến mức không muốn nói chuyện với anh nữa, liền kéo Tang Vãn vào phòng riêng trò chuyện.
Cô vừa bước vào, liền nhìn thấy trên tường treo một tấm ảnh chụp trong hội nghị đại lý của công ty năm nào. Cô nhanh chóng nhận ra hình bóng cha mình giữa đám đông.
Trong ảnh, cha cô đứng hàng cuối cùng, dù vậy, vẻ ngoài xuất chúng của ông vẫn khiến ông trở nên nổi bật.
Cô đưa tay lên muốn chạm vào hình ảnh người cha, khi đầu ngón tay vừa chạm vào khung ảnh thì đột nhiên có gì đó từ phía sau rơi xuống.
Cô vội cúi người nhặt những thứ vừa rơi, định gom lại rồi rời đi. Khi chạm vào tấm ảnh rơi xuống đất, cô vô tình lật mặt lại, mắt lập tức trợn tròn vì kinh ngạc.
“Cộc cộc cộc…”
Lúc này, cửa thư phòng vẫn mở toang. Khi cô phản ứng kịp thì tiếng bước chân đã tới gần.
Bây giờ mà bước ra chắc chắn sẽ chạm mặt ai đó, thà trốn trước còn hơn.
“Em...” Tang Vãn lắp bắp không thành lời.
“Ra ngoài trước.” Anh bước tới kéo tay cô:.“Nếu ai hỏi thì cứ nói là anh ở trong này.”
Anh khựng bước, quay lại nhìn cô chằm chằm: “Em thấy gì rồi?”
Cổ họng Thương Dục Hoành chuyển động, rõ ràng là đang do dự.
“Chào ông La.”