“Bây giờ không phải lúc để giận dỗi.” Thương Dục Hoành bước nhanh đến, ánh mắt đảo khắp phòng làm việc, biết rằng lúc này để Tang Vãn rời đi là không kịp nữa rồi.
Tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng gần nhưng lửa giận trong lòng Tang Vãn cũng ngày một bùng lên.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bị La Vô mở ra. Ánh mắt sắc bén của ông ta lướt quanh căn phòng rộng rãi, khi nhìn thấy người đang đứng trước giá sách thì hàng mày nhíu chặt mới chậm rãi giãn ra.
Thương Dục Hoành thản nhiên đặt cuốn sách trong tay xuống, thần sắc điềm tĩnh: “Vâng.”
Tang Vãn một mình ngồi dưới bàn làm việc, ôm chặt đầu gối, nét mặt trống rỗng.
Những chi tiết ấy khiến người ta rùng mình. Chẳng lẽ ông ta luôn cho người theo dõi mọi hành động của cha cô?
Nhìn thái độ căng thẳng của Thương Dục Hoành, Tang Vãn bắt đầu sợ rằng những suy đoán kia sẽ trở thành sự thật.
“Vãn Vãn đi đâu vậy?” Khâu Chiêu thấy cô, liền kéo tay thân mật, dẫn cô về bàn ăn.
Khâu Chiêu mím môi cười nhẹ: “Em thấy anh nên đổi kính lão rồi đấy.”
“Anh cứ có cảm giác là cháu tôi trèo cao.” Ông ta nói với vẻ cảm thán: “Nhìn xem, Vãn Vãn là cô gái tốt thế cơ mà...”
Thương Dục Hoành im lặng uống rượu, không nói lời nào.
Câu nói bất ngờ khiến không khí bữa cơm đang hòa thuận bỗng trở nên căng thẳng.
Cô không hiểu La Vô đang muốn làm gì, chỉ có thể tiếp tục quan sát.
“Bác ơi, bác không tin cha cháu là người xấu đúng không?” Tang Vãn nghiêm túc hỏi: “Ý cháu là... Năm đó cha cháu bị người ta hãm hại đúng không?”
“Tang Vãn.” Giọng nói trầm thấp của Thương Dục Hoành cắt ngang lời cô: “Ăn cơm đi.”
Nếu không vì muốn tìm hiểu bí ẩn những bức ảnh, hôm nay cô sẽ không chủ động hỏi những chuyện đó.
…
Người trong ảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cô khẽ chạm tay vào, tim nhói lên dữ dội.
Anh vươn tay định giật lấy nhưng Tang Vãn giữ chặt trong lòng không chịu buông.
“Không liên quan đến anh. Anh chỉ cần trả lời câu hỏi của em.” Ánh mắt Tang Vãn lạnh lẽo, hoàn toàn khác với lúc trước khi đến đây.
“Anh đã biết đến sự tồn tại của những tấm ảnh này từ trước rồi đúng không?” Môi cô run rẩy.
“Khi xảy ra vụ hỏa hoạn năm đó, anh có mặt ở hiện trường đúng không?” Giọng cô khàn đặc.
Tang Vãn đột nhiên trở nên kích động, túm lấy cổ áo anh, mắt trừng trừng:
“Tang Vãn!” Giọng Thương Dục Hoành lạnh lẽo, nhắm mắt kiềm chế cơn giận: “Trong mắt em, anh là loại người đó sao?”
“Nói đi! Nói đi!!” Cô như trút hết căm giận mà lắc mạnh người anh, còn anh thì chỉ im lặng.
“Lúc nào cũng vậy! Nếu không phải là anh, tại sao không chịu giải thích?” Cô cười lạnh, buông tay định mở cửa xe rời đi.
Rầm!
Một lúc sau, anh lấy điện thoại gọi đi:
…
Rốt cuộc anh là người như thế nào?
Đầu cô như muốn nổ tung. Khi đi ngang qua cây cầu vượt, cô dừng bước, nâng tấm ảnh lên, nước mắt rơi không ngừng.
Không kịp nghĩ gì, cô vội vàng với tay chộp lấy. Giây phút đó, cô chẳng cần gì nữa, chỉ cần tấm ảnh ấy thôi.
Tang Vãn như không nghe thấy, vẫn cố với tay ra bắt lấy tấm ảnh.
Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn những bức ảnh rơi vào xoáy gió, biến mất không còn dấu vết.
“Bây giờ không phải lúc để giận dỗi.” Thương Dục Hoành bước nhanh đến, ánh mắt đảo khắp phòng làm việc, biết rằng lúc này để Tang Vãn rời đi là không kịp nữa rồi.
Tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng gần nhưng lửa giận trong lòng Tang Vãn cũng ngày một bùng lên.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bị La Vô mở ra. Ánh mắt sắc bén của ông ta lướt quanh căn phòng rộng rãi, khi nhìn thấy người đang đứng trước giá sách thì hàng mày nhíu chặt mới chậm rãi giãn ra.
Thương Dục Hoành thản nhiên đặt cuốn sách trong tay xuống, thần sắc điềm tĩnh: “Vâng.”
Tang Vãn một mình ngồi dưới bàn làm việc, ôm chặt đầu gối, nét mặt trống rỗng.
Những chi tiết ấy khiến người ta rùng mình. Chẳng lẽ ông ta luôn cho người theo dõi mọi hành động của cha cô?
Nhìn thái độ căng thẳng của Thương Dục Hoành, Tang Vãn bắt đầu sợ rằng những suy đoán kia sẽ trở thành sự thật.
“Vãn Vãn đi đâu vậy?” Khâu Chiêu thấy cô, liền kéo tay thân mật, dẫn cô về bàn ăn.
Khâu Chiêu mím môi cười nhẹ: “Em thấy anh nên đổi kính lão rồi đấy.”
“Anh cứ có cảm giác là cháu tôi trèo cao.” Ông ta nói với vẻ cảm thán: “Nhìn xem, Vãn Vãn là cô gái tốt thế cơ mà...”
Thương Dục Hoành im lặng uống rượu, không nói lời nào.
Câu nói bất ngờ khiến không khí bữa cơm đang hòa thuận bỗng trở nên căng thẳng.
Cô không hiểu La Vô đang muốn làm gì, chỉ có thể tiếp tục quan sát.
“Bác ơi, bác không tin cha cháu là người xấu đúng không?” Tang Vãn nghiêm túc hỏi: “Ý cháu là... Năm đó cha cháu bị người ta hãm hại đúng không?”
“Tang Vãn.” Giọng nói trầm thấp của Thương Dục Hoành cắt ngang lời cô: “Ăn cơm đi.”
Nếu không vì muốn tìm hiểu bí ẩn những bức ảnh, hôm nay cô sẽ không chủ động hỏi những chuyện đó.
…
Người trong ảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cô khẽ chạm tay vào, tim nhói lên dữ dội.
Anh vươn tay định giật lấy nhưng Tang Vãn giữ chặt trong lòng không chịu buông.
“Không liên quan đến anh. Anh chỉ cần trả lời câu hỏi của em.” Ánh mắt Tang Vãn lạnh lẽo, hoàn toàn khác với lúc trước khi đến đây.
“Anh đã biết đến sự tồn tại của những tấm ảnh này từ trước rồi đúng không?” Môi cô run rẩy.
“Khi xảy ra vụ hỏa hoạn năm đó, anh có mặt ở hiện trường đúng không?” Giọng cô khàn đặc.
Tang Vãn đột nhiên trở nên kích động, túm lấy cổ áo anh, mắt trừng trừng:
“Tang Vãn!” Giọng Thương Dục Hoành lạnh lẽo, nhắm mắt kiềm chế cơn giận: “Trong mắt em, anh là loại người đó sao?”
“Nói đi! Nói đi!!” Cô như trút hết căm giận mà lắc mạnh người anh, còn anh thì chỉ im lặng.
“Lúc nào cũng vậy! Nếu không phải là anh, tại sao không chịu giải thích?” Cô cười lạnh, buông tay định mở cửa xe rời đi.
Rầm!
Một lúc sau, anh lấy điện thoại gọi đi:
…
Rốt cuộc anh là người như thế nào?
Đầu cô như muốn nổ tung. Khi đi ngang qua cây cầu vượt, cô dừng bước, nâng tấm ảnh lên, nước mắt rơi không ngừng.
Không kịp nghĩ gì, cô vội vàng với tay chộp lấy. Giây phút đó, cô chẳng cần gì nữa, chỉ cần tấm ảnh ấy thôi.
Tang Vãn như không nghe thấy, vẫn cố với tay ra bắt lấy tấm ảnh.
Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn những bức ảnh rơi vào xoáy gió, biến mất không còn dấu vết.