Giọng của Thương Dục Hoành mang theo cơn giận, trong mắt phủ đầy tia đỏ như máu.
Cô như một hồn ma lang thang, chống tay xuống đất đứng dậy, nhặt chiếc túi bị rơi và quay người bỏ đi.
Những ngày sau đó, Tang Vãn vẫn không từ bỏ việc điều tra cái chết của cha mình. Nhưng cô phát hiện ra rằng trong công ty, cái tên Tang Cảnh Tư bị cấm nhắc tới, kể cả là những cộng sự cũ của cha cô, điều này khiến cô vô cùng đau đầu.
Có lẽ vì hắn ta biết lần trước cô đã bỏ phiếu cho Thương Dục Hoành nên giờ cố tình lấy dự án này ra để đè ép cô một phen.
Nhưng đã là chỉ định từ đích thân Đỗ Hùng thì nhất định trong đó có bẫy.
Gần đây, quá nhiều chuyện khiến Tang Vãn mệt mỏi rã rời. Sau khi trò chuyện sơ qua với chủ cửa hàng, cô dự định đến điểm tiếp theo.
Lúc đó, cô đang cúi đầu trả lời tin nhắn khách hàng nên không hề nhận ra động tĩnh trên cao.
…
Khi Hạ Ly và Thịnh Sơ nhận được điện thoại chạy đến, Thương Dục Hoành đã chờ sẵn ngoài phòng phẫu thuật.
Khoé môi Thương Dục Hoành rướm máu, anh nghiêng đầu, dùng ngón cái lau vệt máu, không nói một lời.
Thấy tình hình mất kiểm soát, Hạ Ly vội vàng can ngăn: “Thịnh Sơ, cậu đừng kích động, nghe xem bác sĩ nói gì đã.”
…
“Dục Hoành à? Hiếm khi cháu gọi cho cậu, tìm cậu có chuyện gì vậy?” La Vô cười cười, giọng khách khí.
“Cái gì là do cậu làm?” La Vô tỏ vẻ ngơ ngác.
Thực chất, anh chỉ đang đánh cược về tai nạn lần này của Tang Vãn, anh chỉ có suy đoán nên mới gọi để thử nước.
Không khí lập tức trở nên nặng nề.
“Vì sao ông phải làm hại một cô gái tay không tất sắt?” Giọng Thương Dục Hoành lạnh như băng.
“Dục Hoành, cậu làm vậy cũng vì cháu thôi. Cậu và dì cháu không có con, sau này cơ nghiệp này chẳng phải là của cháu cả sao?” Giọng ông ta chuyển sang dụ dỗ.
“Chỉ cần nó đừng chạm vào giới hạn của cậu nữa, đừng điều tra nữa.” Ý ông ta rất rõ ràng.
Chuyện tấm ảnh lần trước có vẻ đã bị ông ta phát hiện. Dù sau đó anh đã đặt chúng về lại chỗ cũ như chưa từng xảy ra nhưng có vẻ vẫn muộn một bước.
Cúp máy xong, Thương Dục Hoành mặt mày u ám trở lại phòng bệnh.
Tang Vãn đã được chuyển về phòng bệnh thường, bác sĩ nói không bị thương nặng nhưng cần theo dõi thêm một thời gian.
Cửa mở, Thương Dục Hoành đứng ở ngưỡng cửa, chần chừ không biết có nên bước vào.
Thương Dục Hoành buông tay khỏi tay nắm cửa, sải bước vào. Đến bên giường, anh hỏi: “Còn đau không?”
Hạ Ly trao ánh mắt ra hiệu cho Thịnh Sơ, bảo anh ra ngoài mua đồ ăn. Dù không cam lòng, Thịnh Sơ vẫn phải đi.
Thương Dục Hoành gật đầu, hiểu ý:
Anh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, không nói gì, chỉ yên lặng ngồi đó.
“Em muốn nghỉ ngơi, không muốn nhìn thấy anh.” Cô cau mày, giọng khó chịu.
Gương mặt Tang Vãn thoáng sững lại – chẳng lẽ anh vẫn luôn biết điều gì đó, bao gồm cả chuyện cô cố ý tiếp cận anh?
“Điều kiện gì?” Giọng cô cũng bình tĩnh trở lại.
“Đó là anh đáng bị như vậy mà! Ai bảo anh...”
Tối hôm đó cô thực sự mất kiểm soát, mà người đàn ông này thì lại không chịu nói gì nên cô mới dùng cách trẻ con đó để trả đũa.
Hóa ra anh đã từng nhắn tin cho cô.
Thương Dục Hoành nhướng mày: “Chẳng lẽ không?”
Giọng của Thương Dục Hoành mang theo cơn giận, trong mắt phủ đầy tia đỏ như máu.
Cô như một hồn ma lang thang, chống tay xuống đất đứng dậy, nhặt chiếc túi bị rơi và quay người bỏ đi.
Những ngày sau đó, Tang Vãn vẫn không từ bỏ việc điều tra cái chết của cha mình. Nhưng cô phát hiện ra rằng trong công ty, cái tên Tang Cảnh Tư bị cấm nhắc tới, kể cả là những cộng sự cũ của cha cô, điều này khiến cô vô cùng đau đầu.
Có lẽ vì hắn ta biết lần trước cô đã bỏ phiếu cho Thương Dục Hoành nên giờ cố tình lấy dự án này ra để đè ép cô một phen.
Nhưng đã là chỉ định từ đích thân Đỗ Hùng thì nhất định trong đó có bẫy.
Gần đây, quá nhiều chuyện khiến Tang Vãn mệt mỏi rã rời. Sau khi trò chuyện sơ qua với chủ cửa hàng, cô dự định đến điểm tiếp theo.
Lúc đó, cô đang cúi đầu trả lời tin nhắn khách hàng nên không hề nhận ra động tĩnh trên cao.
…
Khi Hạ Ly và Thịnh Sơ nhận được điện thoại chạy đến, Thương Dục Hoành đã chờ sẵn ngoài phòng phẫu thuật.
Khoé môi Thương Dục Hoành rướm máu, anh nghiêng đầu, dùng ngón cái lau vệt máu, không nói một lời.
Thấy tình hình mất kiểm soát, Hạ Ly vội vàng can ngăn: “Thịnh Sơ, cậu đừng kích động, nghe xem bác sĩ nói gì đã.”
…
“Dục Hoành à? Hiếm khi cháu gọi cho cậu, tìm cậu có chuyện gì vậy?” La Vô cười cười, giọng khách khí.
“Cái gì là do cậu làm?” La Vô tỏ vẻ ngơ ngác.
Thực chất, anh chỉ đang đánh cược về tai nạn lần này của Tang Vãn, anh chỉ có suy đoán nên mới gọi để thử nước.
Không khí lập tức trở nên nặng nề.
“Vì sao ông phải làm hại một cô gái tay không tất sắt?” Giọng Thương Dục Hoành lạnh như băng.
“Dục Hoành, cậu làm vậy cũng vì cháu thôi. Cậu và dì cháu không có con, sau này cơ nghiệp này chẳng phải là của cháu cả sao?” Giọng ông ta chuyển sang dụ dỗ.
“Chỉ cần nó đừng chạm vào giới hạn của cậu nữa, đừng điều tra nữa.” Ý ông ta rất rõ ràng.
Chuyện tấm ảnh lần trước có vẻ đã bị ông ta phát hiện. Dù sau đó anh đã đặt chúng về lại chỗ cũ như chưa từng xảy ra nhưng có vẻ vẫn muộn một bước.
Cúp máy xong, Thương Dục Hoành mặt mày u ám trở lại phòng bệnh.
Tang Vãn đã được chuyển về phòng bệnh thường, bác sĩ nói không bị thương nặng nhưng cần theo dõi thêm một thời gian.
Cửa mở, Thương Dục Hoành đứng ở ngưỡng cửa, chần chừ không biết có nên bước vào.
Thương Dục Hoành buông tay khỏi tay nắm cửa, sải bước vào. Đến bên giường, anh hỏi: “Còn đau không?”
Hạ Ly trao ánh mắt ra hiệu cho Thịnh Sơ, bảo anh ra ngoài mua đồ ăn. Dù không cam lòng, Thịnh Sơ vẫn phải đi.
Thương Dục Hoành gật đầu, hiểu ý:
Anh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, không nói gì, chỉ yên lặng ngồi đó.
“Em muốn nghỉ ngơi, không muốn nhìn thấy anh.” Cô cau mày, giọng khó chịu.
Gương mặt Tang Vãn thoáng sững lại – chẳng lẽ anh vẫn luôn biết điều gì đó, bao gồm cả chuyện cô cố ý tiếp cận anh?
“Điều kiện gì?” Giọng cô cũng bình tĩnh trở lại.
“Đó là anh đáng bị như vậy mà! Ai bảo anh...”
Tối hôm đó cô thực sự mất kiểm soát, mà người đàn ông này thì lại không chịu nói gì nên cô mới dùng cách trẻ con đó để trả đũa.
Hóa ra anh đã từng nhắn tin cho cô.
Thương Dục Hoành nhướng mày: “Chẳng lẽ không?”