Nuông Chiều

Lượt đọc: 1021 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 70
tang cảnh tư vẫn còn sống?

“Em còn tưởng người như anh thì đời nào chịu cúi đầu xin lỗi.” Tang Vãn buông một câu lặng lẽ, giọng nói nghèn nghẹn. Cô vùi mặt vào gối, một lúc sau như chợt nhớ ra điều gì, nghiêng đầu nhìn sang anh: “Vừa nãy anh nói là thật chứ?”

Tang Vãn nhíu mày, trong lòng hơi mâu thuẫn, nhưng hiện tại cô cũng không còn lựa chọn nào tốt hơn.

Người đàn ông khựng lại trong giây lát, yết hầu khẽ động nhưng không trả lời.

Nói tới đây, mắt cô bất chợt đỏ hoe: “Vì vậy em không tin cha mình sẽ phản bội mẹ, càng không tin ông ấy sẽ bán hàng hết hạn vì tiền…”

Anh nói rất nhẹ nhưng Tang Vãn đang đắm chìm trong nỗi đau nên không nghe thấy.

Anh lấy trong túi ra một bao thuốc, rút một điếu ngậm lên môi rồi tiện tay đưa cho La Vô một điếu.

“Có chuyện gì?” Thương Dục Hoành lạnh nhạt hỏi, bỏ qua câu trước.

“Ý ông là... ông ấy chưa chết?” Thương Dục Hoành đang hút thuốc cũng ngừng lại, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác.

Cô choàng tỉnh, tóc mái dính bết mồ hôi, thở gấp từng hơi, muốn ra ngoài hít thở một chút.

Vừa ra khỏi phòng bệnh thì có giọng phụ nữ vang lên:

Người phụ nữ quay lại, cười giả lả: “Đúng là cậu thật sao?”

Sự lạnh nhạt của cô không khiến người phụ nữ kia bối rối. Trái lại, cô ta cười đắc ý, khoác tay người đàn ông bên cạnh, cố ý vén tóc để lộ chiếc nhẫn nơi đầu ngón tay ra vẻ khoe mẽ.

Hồi đại học, La Huệ thường tung tin đồn nhảm về cô. Vì Tang Vãn không yêu đương, cô ta liền rêu rao rằng Tang Vãn không trong sạch, từng bị đàn ông bỏ rơi.

Trong cơn giận, Tang Vãn đã tát cô ta một cái, hai người xô xát rồi đều bị kỷ luật.

Cô như vừa ăn trúng một quả dưa lớn, mắt trợn tròn ngạc nhiên.

“La Huệ, cậu và bạn trai sắp cưới chưa? Sao không báo một tiếng?” Tang Vãn mỉm cười, sánh bước lên hỏi.

“Tôi chỉ thấy bạn trai cậu trông rất giống sếp tôi, mà sếp tôi thì… Có vợ rồi cơ đấy.” Tang Vãn cười mỉa.

Tang Vãn hừ lạnh, định vén tay áo chiến một trận thì một bóng người cao lớn bỗng chắn trước mặt cô.

“Đỗ tổng, quản người của ông cho tốt vào.” Anh lạnh giọng.

“Cái gì mà thẩm mỹ! Tôi đẹp tự nhiên, không dao kéo!” La Huệ gần như phát điên, gào lên phản bác.

Tang Vãn kéo nhẹ tay áo anh, nhón chân thì thầm: “Cô ta là bạn học đại học của em, thích làm người thứ ba.”

“Thương tổng, ý anh là sao?” Đỗ Hùng bắt đầu hoảng, sợ bị nắm thóp.

La Huệ hận đến nghiến răng, tại sao Tang Vãn lại có bạn trai đẹp trai đến thế, lại còn được mọi người bênh vực?

“Không nghe thấy.” Tang Vãn cố ý làm khó.

“Em còn tưởng người như anh thì đời nào chịu cúi đầu xin lỗi.” Tang Vãn buông một câu lặng lẽ, giọng nói nghèn nghẹn. Cô vùi mặt vào gối, một lúc sau như chợt nhớ ra điều gì, nghiêng đầu nhìn sang anh: “Vừa nãy anh nói là thật chứ?”

Tang Vãn nhíu mày, trong lòng hơi mâu thuẫn, nhưng hiện tại cô cũng không còn lựa chọn nào tốt hơn.

Người đàn ông khựng lại trong giây lát, yết hầu khẽ động nhưng không trả lời.

Nói tới đây, mắt cô bất chợt đỏ hoe: “Vì vậy em không tin cha mình sẽ phản bội mẹ, càng không tin ông ấy sẽ bán hàng hết hạn vì tiền…”

Anh nói rất nhẹ nhưng Tang Vãn đang đắm chìm trong nỗi đau nên không nghe thấy.

Anh lấy trong túi ra một bao thuốc, rút một điếu ngậm lên môi rồi tiện tay đưa cho La Vô một điếu.

“Có chuyện gì?” Thương Dục Hoành lạnh nhạt hỏi, bỏ qua câu trước.

“Ý ông là... ông ấy chưa chết?” Thương Dục Hoành đang hút thuốc cũng ngừng lại, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác.

Cô choàng tỉnh, tóc mái dính bết mồ hôi, thở gấp từng hơi, muốn ra ngoài hít thở một chút.

Vừa ra khỏi phòng bệnh thì có giọng phụ nữ vang lên:

Người phụ nữ quay lại, cười giả lả: “Đúng là cậu thật sao?”

Sự lạnh nhạt của cô không khiến người phụ nữ kia bối rối. Trái lại, cô ta cười đắc ý, khoác tay người đàn ông bên cạnh, cố ý vén tóc để lộ chiếc nhẫn nơi đầu ngón tay ra vẻ khoe mẽ.

Hồi đại học, La Huệ thường tung tin đồn nhảm về cô. Vì Tang Vãn không yêu đương, cô ta liền rêu rao rằng Tang Vãn không trong sạch, từng bị đàn ông bỏ rơi.

Trong cơn giận, Tang Vãn đã tát cô ta một cái, hai người xô xát rồi đều bị kỷ luật.

Cô như vừa ăn trúng một quả dưa lớn, mắt trợn tròn ngạc nhiên.

“La Huệ, cậu và bạn trai sắp cưới chưa? Sao không báo một tiếng?” Tang Vãn mỉm cười, sánh bước lên hỏi.

“Tôi chỉ thấy bạn trai cậu trông rất giống sếp tôi, mà sếp tôi thì… Có vợ rồi cơ đấy.” Tang Vãn cười mỉa.

Tang Vãn hừ lạnh, định vén tay áo chiến một trận thì một bóng người cao lớn bỗng chắn trước mặt cô.

“Đỗ tổng, quản người của ông cho tốt vào.” Anh lạnh giọng.

“Cái gì mà thẩm mỹ! Tôi đẹp tự nhiên, không dao kéo!” La Huệ gần như phát điên, gào lên phản bác.

Tang Vãn kéo nhẹ tay áo anh, nhón chân thì thầm: “Cô ta là bạn học đại học của em, thích làm người thứ ba.”

“Thương tổng, ý anh là sao?” Đỗ Hùng bắt đầu hoảng, sợ bị nắm thóp.

La Huệ hận đến nghiến răng, tại sao Tang Vãn lại có bạn trai đẹp trai đến thế, lại còn được mọi người bênh vực?

“Không nghe thấy.” Tang Vãn cố ý làm khó.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »