Nuông Chiều

Lượt đọc: 1022 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 71
người không kết hôn

Biết Thương Dục Hoành lại sắp đi công tác, Tang Vãn đã làm thủ tục xuất viện sớm. Cô đề nghị sẽ giúp anh thu dọn hành lý.

Lúc này, Thương Dục Hoành vẫn chưa tan làm. Tang Vãn nhập mật khẩu rồi vào nhà, vừa đặt đồ xuống, cô đã cảm thấy mùi thuốc khử trùng trên người mình nồng quá, khó chịu vô cùng.

Nghĩ vậy, Tang Vãn không nghĩ nhiều, mang dép đi vào phòng tắm.

Bàn chân trắng mịn dẫm lên sàn, mỗi bước đi đều để lại dấu nước trên nền gỗ.

Cô không ngờ Thương Dục Hoành lại về sớm đến vậy, cuống cuồng định quay về phòng tắm thay đồ.

“Tại người em toàn mùi thuốc khử trùng, em chỉ định mượn phòng tắm tắm một chút. Nhưng tắm xong lại phát hiện quên mang quần áo vào nên em mới...” Tang Vãn cố gắng giải thích nhưng càng nói càng lắp bắp, càng thấy không ổn.

Tang Vãn đôi khi hơi cố chấp, chuyện mình chưa làm mà bị người khác hiểu lầm thì nhất định phải giải thích cho rõ. Nên lúc này, cô quên cả chuyện đang quấn khăn tắm, tức giận bước tới trước mặt anh, mặt lạnh đi: “Em không nói dối anh, em đã nói là em quên mang quần áo rồi mà.”

Thương Dục Hoành nhíu mày khẽ cười, giọng lười biếng: “Chứ không thì em còn định quá đáng đến mức nào?”

Thế nhưng giây sau, khăn tắm tuột xuống, Tang Vãn hoảng hốt hét lên một tiếng, vội ngồi xổm ôm chặt lấy người.

Thương Dục Hoành đứng đó nhìn cô từ trên cao, môi vẫn vương nụ cười. Sau đó anh đi tới bên cửa sổ, từ tốn kéo rèm lại.

“Tiết kiệm sức đi.” Thương Dục Hoành cởi áo khoác, cúi người bế cô lên khỏi sàn.

Thương Dục Hoành đá bật cửa phòng ngủ, một tay tháo cà vạt, giọng nói nhàn nhã: “Em tự dâng đến cửa, em không trách anh chứ?”

“Em đã nói là em chỉ tới để giúp anh dọn hành lý thôi mà.” Giọng cô từ trong chăn vọng ra.

“Đừng...” Cô hơi chống cự, không quen kiểu ‘chơi đùa’ kỳ lạ thế này.

Đối diện với gương mặt tuấn tú ấy, Tang Vãn không nói được lời từ chối, chỉ cắn môi, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.

Có rất nhiều lần, cô nhớ lại từng khoảnh khắc giữa hai người. Cô nhận ra anh đã thay đổi. Anh không còn lạnh lùng như trước, mà dường như có thêm vài phần ấm áp.

Lúc tỉnh dậy đã bảy giờ tối, vì muốn giữ thể diện một chút, Tang Vãn cố gắng chống đỡ cái thân thể mệt mỏi để giúp anh dọn hành lý đi công tác.

“Sao áo sơ mi của anh toàn đen với trắng thế?” Tang Vãn bĩu môi, bỗng muốn thấy anh mặc màu hồng: “Em mua cho anh một cái áo hồng nhé? Được không?”

Tang Vãn phồng má, đưa tay nâng mặt anh lên, làm nũng: “Mặc cho em xem mà ~ Được không, được không nào?”

Nhưng Tang Vãn cứ muốn nhìn anh mặc áo hồng, nhìn anh giống như một cục màu nổi bật, chỉ nghĩ thôi đã thấy thú vị.

Bỗng nhiên, cằm cô bị nâng lên, lực tay của Thương Dục Hoành ngày càng mạnh, khiến cô đau đến rơi nước mắt.

Cô ngượng chín mặt vì lời nói quá thẳng thắn của anh: “Anh... Anh nói cái gì vậy chứ…”

Tang Vãn mím môi, biết anh nói thật, đành dịu giọng: “Em chỉ nói đùa thôi mà, em chưa mua áo, anh thật nhỏ mọn!”

Sau khi dọn xong hành lý, Tang Vãn đẩy vali đến trước mặt anh, vỗ tay tự hào: “Sau này nếu anh lấy em thì em cũng xem như là người vợ đảm đang chứ nhỉ.”

“Muốn cưới anh à?” Thương Dục Hoành bật cười nhưng giây sau gương mặt lại nghiêm túc hẳn: “Sớm dẹp ý nghĩ đó đi.”

Anh hạ mí mắt, nhìn chiếc vali đã được sắp xếp gọn gàng, lòng rối như tơ: “Vì anh là kiểu người không kết hôn.”

Đó là lý do để từ chối cô sao?

Nói đến đây, Tang Vãn chợt hiểu ra. Thì ra anh phản cảm chuyện xem mắt đến vậy, bởi vì anh là người không muốn kết hôn.

Tang Vãn có cảm giác bị đùa cợt, cô ngẩng khuôn mặt tái nhợt lên, cười lạnh:

Biết Thương Dục Hoành lại sắp đi công tác, Tang Vãn đã làm thủ tục xuất viện sớm. Cô đề nghị sẽ giúp anh thu dọn hành lý.

Lúc này, Thương Dục Hoành vẫn chưa tan làm. Tang Vãn nhập mật khẩu rồi vào nhà, vừa đặt đồ xuống, cô đã cảm thấy mùi thuốc khử trùng trên người mình nồng quá, khó chịu vô cùng.

Nghĩ vậy, Tang Vãn không nghĩ nhiều, mang dép đi vào phòng tắm.

Bàn chân trắng mịn dẫm lên sàn, mỗi bước đi đều để lại dấu nước trên nền gỗ.

Cô không ngờ Thương Dục Hoành lại về sớm đến vậy, cuống cuồng định quay về phòng tắm thay đồ.

“Tại người em toàn mùi thuốc khử trùng, em chỉ định mượn phòng tắm tắm một chút. Nhưng tắm xong lại phát hiện quên mang quần áo vào nên em mới...” Tang Vãn cố gắng giải thích nhưng càng nói càng lắp bắp, càng thấy không ổn.

Tang Vãn đôi khi hơi cố chấp, chuyện mình chưa làm mà bị người khác hiểu lầm thì nhất định phải giải thích cho rõ. Nên lúc này, cô quên cả chuyện đang quấn khăn tắm, tức giận bước tới trước mặt anh, mặt lạnh đi: “Em không nói dối anh, em đã nói là em quên mang quần áo rồi mà.”

Thương Dục Hoành nhíu mày khẽ cười, giọng lười biếng: “Chứ không thì em còn định quá đáng đến mức nào?”

Thế nhưng giây sau, khăn tắm tuột xuống, Tang Vãn hoảng hốt hét lên một tiếng, vội ngồi xổm ôm chặt lấy người.

Thương Dục Hoành đứng đó nhìn cô từ trên cao, môi vẫn vương nụ cười. Sau đó anh đi tới bên cửa sổ, từ tốn kéo rèm lại.

“Tiết kiệm sức đi.” Thương Dục Hoành cởi áo khoác, cúi người bế cô lên khỏi sàn.

Thương Dục Hoành đá bật cửa phòng ngủ, một tay tháo cà vạt, giọng nói nhàn nhã: “Em tự dâng đến cửa, em không trách anh chứ?”

“Em đã nói là em chỉ tới để giúp anh dọn hành lý thôi mà.” Giọng cô từ trong chăn vọng ra.

“Đừng...” Cô hơi chống cự, không quen kiểu ‘chơi đùa’ kỳ lạ thế này.

Đối diện với gương mặt tuấn tú ấy, Tang Vãn không nói được lời từ chối, chỉ cắn môi, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.

Có rất nhiều lần, cô nhớ lại từng khoảnh khắc giữa hai người. Cô nhận ra anh đã thay đổi. Anh không còn lạnh lùng như trước, mà dường như có thêm vài phần ấm áp.

Lúc tỉnh dậy đã bảy giờ tối, vì muốn giữ thể diện một chút, Tang Vãn cố gắng chống đỡ cái thân thể mệt mỏi để giúp anh dọn hành lý đi công tác.

“Sao áo sơ mi của anh toàn đen với trắng thế?” Tang Vãn bĩu môi, bỗng muốn thấy anh mặc màu hồng: “Em mua cho anh một cái áo hồng nhé? Được không?”

Tang Vãn phồng má, đưa tay nâng mặt anh lên, làm nũng: “Mặc cho em xem mà ~ Được không, được không nào?”

Nhưng Tang Vãn cứ muốn nhìn anh mặc áo hồng, nhìn anh giống như một cục màu nổi bật, chỉ nghĩ thôi đã thấy thú vị.

Bỗng nhiên, cằm cô bị nâng lên, lực tay của Thương Dục Hoành ngày càng mạnh, khiến cô đau đến rơi nước mắt.

Cô ngượng chín mặt vì lời nói quá thẳng thắn của anh: “Anh... Anh nói cái gì vậy chứ…”

Tang Vãn mím môi, biết anh nói thật, đành dịu giọng: “Em chỉ nói đùa thôi mà, em chưa mua áo, anh thật nhỏ mọn!”

Sau khi dọn xong hành lý, Tang Vãn đẩy vali đến trước mặt anh, vỗ tay tự hào: “Sau này nếu anh lấy em thì em cũng xem như là người vợ đảm đang chứ nhỉ.”

“Muốn cưới anh à?” Thương Dục Hoành bật cười nhưng giây sau gương mặt lại nghiêm túc hẳn: “Sớm dẹp ý nghĩ đó đi.”

Anh hạ mí mắt, nhìn chiếc vali đã được sắp xếp gọn gàng, lòng rối như tơ: “Vì anh là kiểu người không kết hôn.”

Đó là lý do để từ chối cô sao?

Nói đến đây, Tang Vãn chợt hiểu ra. Thì ra anh phản cảm chuyện xem mắt đến vậy, bởi vì anh là người không muốn kết hôn.

Tang Vãn có cảm giác bị đùa cợt, cô ngẩng khuôn mặt tái nhợt lên, cười lạnh:

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »